Tôi lấy ra.

Đó là tin nhắn từ luật sư Tần.

“Cô Tô, mọi việc đã được chuẩn bị xong.”

“Đơn yêu cầu bảo toàn tài sản đã được tòa án thụ lý từ trước.”

“Tiền bảo đảm cũng đã hoàn tất.”

“Nếu không có gì thay đổi, lệnh phong tỏa sẽ được chuyển đến các tổ chức tài chính trong chiều nay.”

Tôi nhìn ánh nắng ch.ói mắt bên ngoài cửa sổ.

Khóe môi khẽ cong lên.

Thẩm Hạo.

Trương Thúy Phân.

Thẩm Linh.

Các người thật sự cho rằng ăn sạch rồi lau miệng là có thể bỏ đi sao?

Tiệc mừng công à?

Được.

Tôi cũng rất muốn xem.

Đến cuối cùng, bữa tiệc này sẽ trở thành ngày vui của ai.

02

Màn đêm buông xuống.

Đèn hoa vừa sáng.

Khách sạn Cẩm Giang Đế Hào, khách sạn sang trọng bậc nhất thành phố, tối nay được nhà họ Thẩm bao trọn khu đại tiệc.

Phòng tiệc lớn nhất mang tên Đế Vương sáng rực ánh đèn.

Những chiếc đèn chùm pha lê phản chiếu ánh sáng lấp lánh như cả dải ngân hà rơi xuống.

Tám mươi bàn tiệc gần như kín chỗ.

Cô dì chú bác, họ hàng gần xa cùng những người chỉ có chút quan hệ với nhà họ Thẩm đều được Thẩm Hạo cho xe đón từ quê lên.

Rất nhiều người trong số họ cả đời chưa từng bước chân vào một nơi xa hoa như vậy.

Lúc này, ai nấy mặt mày hồng hào.

Nhìn thứ gì cũng thấy mới lạ.

Ở bàn chính, Thẩm Hạo mặc bộ lễ phục cao cấp màu đỏ rượu vang.

Anh ta trông vô cùng đắc ý.

Anh ta cầm ly rượu đi khắp các bàn, tận hưởng cảm giác được mọi người vây quanh và tâng bốc.

“Tổng giám đốc Thẩm đúng là tuổi trẻ tài cao.”

“Nhà họ Thẩm có được một người con xuất chúng như cậu, đúng là tổ tiên phù hộ.”

“Bây giờ tốt rồi.”

“Cuối cùng cũng đuổi được ngôi sao chổi kia.”

“Từ nay tổng giám đốc Thẩm chắc chắn còn tiến xa hơn nữa.”

“Tôi đã sớm thấy Tô Vãn không vừa mắt rồi.”

“Suốt ngày ra vẻ thanh cao.”

“Chẳng phải chỉ vì nhà mẹ đẻ từng có chút tiền sao?”

“Cuối cùng vẫn bị A Hạo nhà chúng ta bỏ đấy thôi.”

Trương Thúy Phân mặc một bộ sườn xám đính đầy châu báu.

Bà ta cười đến mức không khép được miệng.

Bà ta kéo tay một người cháu họ xa, lớn tiếng khoe khoang.

“Các người không biết người đàn bà đó phá của đến mức nào đâu.”

“Đợt trước cha cô ta bị bệnh, vừa mở miệng đã đòi ba triệu.”

“Cô ta coi tiền nhà chúng ta là gió thổi đến chắc?”

“May mà A Hạo có tầm nhìn.”

“Nếu không ly hôn kịp thời, sớm muộn nhà họ Thẩm cũng bị cô ta moi sạch.”

Thẩm Linh cầm một ly sâm panh, đứng giữa mấy cô bạn như một nàng công chúa.

“Anh tôi chịu đủ cô ta từ lâu rồi.”

“Một người phụ nữ kết hôn mười năm mà không sinh được con, dựa vào đâu cứ chiếm vị trí bà Thẩm?”

“Tôi nói cho các cô biết.”

“Phụ nữ muốn lấy anh tôi có thể xếp hàng từ đây đến tận nước Pháp.”

“Chị dâu tiếp theo của tôi chắc chắn phải là thiên kim danh viện môn đăng hộ đối.”

Cả phòng tiệc tràn ngập những lời bôi nhọ tôi và nịnh nọt nhà họ Thẩm.

Họ hạ thấp những gì tôi từng làm đến mức không đáng một xu.

Họ biến sự vong ân phụ nghĩa của Thẩm Hạo thành một quyết định sáng suốt.

Thẩm Hạo bước lên sân khấu.

Anh ta nhận micro từ người dẫn chương trình rồi hắng giọng.

Cả đại sảnh lập tức yên tĩnh.

“Các vị bạn bè thân thích.”

“Các thành viên trong gia đình.”

“Hôm nay là một ngày rất đáng vui.”

“Là ngày tôi, Thẩm Hạo, được bắt đầu lại cuộc đời.”

“Cũng là ngày nhà họ Thẩm chúng ta cuối cùng đã vượt qua những tháng ngày u ám.”

Dưới sân khấu vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

“Mười năm qua, tôi đã đi một vài con đường vòng.”

“Cũng chịu không ít tủi thân.”

Anh ta cố ý thở dài.

“Nhưng may là tất cả đều đã qua.”

“Từ hôm nay trở đi, tôi, Thẩm Hạo, sẽ dẫn dắt nhà họ Thẩm bước tới một tương lai huy hoàng hơn.”

Anh ta dừng lại.

Anh ta tận hưởng những ánh mắt sùng bái bên dưới.

“Tại đây, tôi muốn đặc biệt cảm ơn mẹ tôi.”

“Cảm ơn em gái tôi.”

“Và cảm ơn tất cả những người thân đã ủng hộ tôi.”

“Chính mọi người đã cho tôi dũng khí để đưa ra quyết định đúng đắn.”

Anh ta giơ cao ly rượu.

“Ly này, tôi kính nhà họ Thẩm ngày càng phát đạt.”

“Cũng kính tương lai tươi sáng của tôi, Thẩm Hạo.”

“Hay!”

Trương Thúy Phân là người đầu tiên đứng lên.

Bà ta kích động đến đỏ bừng mặt.

“Anh!”

“Anh tuyệt quá!”

Thẩm Linh vừa hét vừa vỗ tay.

Tất cả họ hàng đều đứng dậy.

Mọi người cùng nâng ly.

Bầu không khí trong phòng tiệc lập tức đạt đến đỉnh điểm.

“Chúc mừng tổng giám đốc Thẩm!”

“Chúc mừng nhà họ Thẩm!”

Tiếng reo hò từng đợt cao hơn từng đợt.

Thẩm Hạo hài lòng nhìn tất cả.

Anh ta cảm thấy đây mới là cuộc đời mình xứng đáng có được.

Quyền thế.

Tiền bạc.

Sự tung hô của cả gia tộc.

Còn Tô Vãn, người phụ nữ vừa bị anh ta loại khỏi cuộc đời, chẳng qua chỉ là một hòn đá kê chân trên con đường thành công.

Anh ta thậm chí còn hơi thương hại tôi.

Lúc này, có lẽ tôi đang một mình trốn trong căn nhà cũ ở ngoại ô, khóc đến tuyệt vọng.

Nghĩ đến đó, nụ cười trên mặt Thẩm Hạo càng đậm hơn.

Anh ta vung tay nói với quản lý khách sạn.

“Mang những món ngon nhất lên.”

“Tôm hùm Úc.”

“Cua hoàng đế.”

“Cá mú sao.”

“Không được thiếu món nào.”

“Mở thêm hai mươi chai Lafite năm 1982.”

“Tối nay, tôi trả tiền.”

Quản lý lập tức mỉm cười.

“Vâng, tổng giám đốc Thẩm.”

“Chúng tôi sẽ phục vụ ngài và người nhà chu đáo nhất.”

Bữa tiệc xa hoa chính thức bắt đầu.

Không một ai trong phòng tiệc biết rằng chiều hôm đó, vào lúc năm giờ mười hai phút, lệnh bảo toàn tài sản do tòa án có thẩm quyền ban hành đã được chuyển đến các ngân hàng và tổ chức tài chính liên quan.

Cũng không ai biết rằng cuộc điều tra đối với những khoản tiền bị nghi chuyển dịch trái phép và tài sản công ty bị chiếm dụng đã bắt đầu từ trước.