Chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ. Bởi lẽ, Triệu Nguyên Cực luôn đau đáu ý định giữ chân Tô Thập Nhất ở lại trong kinh thành này.
Chừng nào tiệm mì Ngự Long Trai còn đó, Lâm Thanh Dao sẽ còn ở đây. Mà gã cuồng vợ đó chắc chắn sẽ vì vợ mà bảo hộ sự bình yên của Thượng Kinh. Như vậy, đại cục của vương triều Đại Chu sẽ không xảy ra biến động quá lớn. Ngay cả khi có quân phản loạn kéo đến, vì sự ổn định của tiệm mì, gã "cuồng vợ" Tô Thập Nhất cũng sẽ ra tay tiêu diệt những kẻ cầm đầu cấp bậc Đại Tông Sư hay Tông Sư của đối phương.
Có thể nói, Tô Thập Nhất đã nghiễm nhiên trở thành "Định Hải Thần Châm" trấn giữ quốc gia của vương triều Đại Chu. Nhưng tiền đề của tất cả những điều này là tiệm mì Ngự Long Trai phải tồn tại. Nếu tiệm mì không còn, Tô Thập Nhất và Lâm Thanh Dao có thể rời khỏi kinh thành bất cứ lúc nào. Hơn nữa, dù hai người có ở lại, Tô Thập Nhất cũng sẽ không bao giờ nhúng tay vào quốc sự nữa.
Tiệm mì đó chính là sợi dây vô hình trói buộc Tô Thập Nhất hiệu quả nhất. Nói không ngoa, tiệm mì ấy liên quan trực tiếp đến quốc vận của Đại Chu. Bảo sao Triệu Nguyên Cực lại cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng đến thế.
"Phụ hoàng, đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên. Triệu Nguyên Cực quay đầu lại, thấy người tới không ai khác chính là Công chúa Dao Quang. Ông như bắt được cọc chèo, vội vàng kể lại đầu đuôi sự việc một lượt.
Công chúa Dao Quang nghe xong, khuôn mặt thanh tú khẽ biến sắc, do dự một chút rồi hỏi: "Phụ hoàng, chủ nhân tiệm mì đó rốt cuộc là thần thánh phương nào mà có thể khiến phụ hoàng coi trọng đến thế?"
Triệu Nguyên Cực đắn đo giây lát rồi thốt ra bốn chữ: "Ma Tôn Tô Dạ Thanh!"
"Cái gì? Ma Tôn Tô Dạ Thanh? Phụ hoàng, ý người là Tô Thập Nhất chính là Ma Tôn Tô Dạ Thanh đã mất tích năm năm trước?" Dao Quang kinh hãi thốt lên.
Nàng nằm mơ cũng không ngờ tới, Tô Thập Nhất lại chính là vị Ma Tôn lừng lẫy năm xưa. Năm đó, khi Tô Dạ Thanh một người một kiếm sát phạt vào hoàng cung, g.i.ế.c đến mức m.á.u chảy thành sông, người ngựa đổ rạp, Dao Quang cũng có mặt. Lúc đó nàng còn nhỏ, chỉ cảm thấy Tô Dạ Thanh chẳng khác nào một vị thần, thiên quân vạn mã cũng không cản nổi bước chân hắn.
Hóa ra Tô Thập Nhất chính là Ma Tôn, thảo nào phụ hoàng lại kiêng dè và coi trọng hắn như vậy. Một đại năng như Ma Tôn tuyệt đối có thực lực xoay chuyển vận mệnh của cả một vương triều. Một mình hắn đã g.i.ế.c sạch đến mức các Đại Tông Sư của Đại Chu gần như bị đứt đoạn thế hệ. Kẻ như vậy đáng sợ đến nhường nào?
Dù trong lòng đã sớm chuẩn bị tâm lý rằng chủ nhân tiệm mì không phải hạng tầm thường, nhưng khi biết rõ danh tính thật sự của Tô Thập Nhất, Dao Quang vẫn không nén nổi sự chấn động trong lòng.
Định thần lại, nàng hỏi tiếp: "Phụ hoàng, chuyện một mình g.i.ế.c vào doanh trại của Nam Lăng Hầu dạo trước, cũng là Ma Tôn làm đúng không?"
Triệu Nguyên Cực khẽ gật đầu.
Cơ mặt Công chúa Dao Quang khẽ giật giật, đôi mắt nàng bỗng phát ra những tia sáng kỳ lạ. Nếu đối thủ thực sự là Ma Tôn, thì việc đại quân Nam Lăng Hầu không chống đỡ nổi cũng là chuyện dễ hiểu. Tu vi đạt đến cảnh giới Đại Tông Sư, lấy số lượng đè người đã chẳng còn tác dụng gì nữa rồi.
Tất nhiên, một Đại Tông Sư đối mặt với sự xung kích của cả vạn đại quân thì cũng khó mà gồng gánh mãi, nhưng muốn giữ chân một vị Đại Tông Sư lại là chuyện khó như lên trời. Nói cách khác, Đại Tông Sư chính là "vũ khí hạt nhân" trấn quốc của một quốc gia.
Triệu Nguyên Cực nhìn Dao Quang, thúc giục: "Dao Quang, con mau xuất cung đến Tô gia một chuyến. Nhất định phải trấn an được cảm xúc của phu nhân Ma Tôn, nhất định phải làm cho bằng được..."
"Nhi thần tuân chỉ!"
Dao Quang chắp tay hành lễ rồi quay người rời đi. Vốn dĩ là thân nữ nhi, trong số các hoàng t.ử, thế lực tổng thể của nàng là yếu nhất. Ba vị hoàng t.ử đều có phe cánh riêng, nàng dù có tài trí mưu lược đến đâu thì cơ bản cũng đã vô duyên với ngôi vị hoàng đế. Nhưng giờ đây, sự xuất hiện của Ma Tôn đã thắp lên tia hy vọng mới cho nàng.
Thậm chí, trong một khoảnh khắc, Dao Quang còn nảy ra ý định muốn "cướp" Tô Thập Nhất về, bắt hắn làm kẻ hầu dưới trướng mình. Nhưng ý nghĩ đó chỉ lóe lên rồi vụt tắt. Tô Thập Nhất là kẻ cực kỳ chung tình với Lâm Thanh Dao, e rằng trong mắt hắn chẳng có bóng hình người phụ nữ nào khác.
Nếu đã vậy, mình sẽ kết nghĩa tỉ muội, trở thành bạn thân nhất của Lâm Thanh Dao. Như vậy cũng là gián tiếp nắm thóp được hắn. Dao Quang thầm tính toán. Bản thân nàng cũng rất quý mến tính cách của Lâm Thanh Dao, việc này coi như "vừa công vừa tư".
Rất nhanh sau đó, Công chúa Dao Quang đã có mặt tại Tô gia.
"Lâm tỷ tỷ, muội đã nghe chuyện tiệm mì rồi. Tỷ đừng quá lo lắng, chuyện này vẫn còn cách cứu vãn. Chỉ cần bắt được tên hung thủ bỏ t.h.u.ố.c Viên Lục, mọi chuyện sẽ sáng tỏ thôi..." Dao Quang nắm lấy tay Lâm Thanh Dao, nhẹ nhàng an ủi.
Lâm Thanh Dao cũng nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, khóc đến hoa lê đái vũ: "Tiệm mì của chị làm c.h.ế.t người rồi. Dù có bắt được tên Viên Lục đó, sau này chắc cũng chẳng ai dám đến ăn nữa đâu, hu hu..."
"Không đâu, sẽ không thế đâu mà!" Dao Quang vội vàng dỗ dành.
Lâm Thanh Dao thở dài, rầu rĩ: "Chao ôi, Dao Quang muội muội, chị... chị không muốn mở tiệm mì nữa, hay là... đóng cửa luôn cho rồi."
"Đừng mà Lâm tỷ tỷ! Mì nhà tỷ ngon như vậy, sau khi sóng gió qua đi chắc chắn sẽ đông khách lại thôi..." Dao Quang giật b.ắ.n mình, cuống cuồng khuyên nhủ. Đùa sao được! Tiệm mì nhà chị liên quan đến vận mệnh quốc gia đó, chị mà nghỉ là nhà muội "bay màu" luôn!
Cứ như vậy, Dao Quang ở lại Tô gia kiên trì an ủi Lâm Thanh Dao. Trong khi đó, Tô Thập Nhất đã rời nhà từ sớm.
Hắn đi thong dong trên phố, đi ngang qua một ngôi miếu hoang. Hắn cũng đã phái Nguyệt Ma và Thuần Dương T.ử ra ngoài lùng sục tung tích của tên Viên Lục. Tên đó giờ như ch.ó nhà có tang, bị triều đình thông nã nên chắc chắn không dám ở quán trọ, chỉ có thể trốn chui trốn nhủi ở những miếu hoang hay nhà nát mà thôi.
Vừa vào đến miếu hoang, Tô Thập Nhất đã bắt gặp một cảnh tượng chướng mắt. Một gã đàn ông đang dở trò đồi bại với một bé gái ăn xin. Đứa bé đó có vẻ là dân chạy nạn, dù mặt mũi lem luốc nhưng vẫn thấp thoáng nét thanh tú.
"Dừng tay!" Tô Thập Nhất trầm giọng quát.
Gã đàn ông chậm rãi đứng dậy, quay đầu nhìn Tô Thập Nhất, cười gằn: "Thằng ranh, bớt xía vào chuyện của người khác đi. Nếu không, đại gia đây sẽ cho mày biết thế nào là lễ độ!"
Tô Thập Nhất vốn đang bực dọc trong người, lạnh lùng thốt ra một chữ: "Cút!"
Gã đàn ông nghe vậy thì nhướng mày, quát lớn: "Mày tìm c.h.ế.t!"
Nói đoạn, gã vung thanh đại đao trong tay, c.h.é.m thẳng một nhát về phía Tô Thập Nhất. Đao ý cực kỳ bá đạo, đao cương hình bán nguyệt mang theo kình khí lạnh lẽo thấu xương. Đây chính là một trong những tuyệt kỹ của Thiên Ma Giáo.
Tô Thập Nhất chỉ giơ tay lên, dùng hai ngón tay nhẹ nhàng kẹp lấy lưỡi đao đang c.h.é.m tới.
"Cái... cái gì? Làm sao có thể? Ngươi..." Gã đàn ông trợn trừng mắt, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn Tô Thập Nhất.
Tô Thập Nhất nheo mắt nhìn gã, hỏi ngược lại: "Ngươi là người của Thiên Ma Giáo?"
"Phải! Đại gia là thuộc hạ dưới trướng Hắc Kỳ Sứ của Thiên Ma Giáo. Thằng ranh nhà ngươi là ai? Cũng có chút bản lĩnh đấy, dám đỡ một đao của ta!" Gã hét lên lấy lại bình tĩnh.
Tô Thập Nhất khẽ nhíu mày, kình lực bộc phát. Chỉ nghe một tiếng "rắc" giòn tan, thanh đại đao của gã đàn ông gãy làm hai đoạn, rơi lả tả xuống đất.
Gã đàn ông sợ hãi lùi lại, lắp bắp: "Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai? Đừng qua đây! Hắc Kỳ Sứ đại nhân của ta đang ở gần đây, nếu ngươi dám động đến một sợi tóc của ta, ngài ấy tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi đâu!"