Giữa lúc hai kẻ phản diện đang run rẩy chối tội, Mặc Cảnh Hành đứng ở góc hội trường chầm chậm bước lên.

Hắn đi đến trước mặt Tào Kha, đôi mắt thâm trầm lướt qua gương mặt gã.

Linh lực nơi mi tâm âm thầm vận chuyển, Thiên Nhãn lập tức được mở ra.

Dưới góc nhìn của Thiên Nhãn, toàn bộ l.ồ.ng n.g.ự.c của Tào Kha trở nên trong suốt.

Cơ tim của gã có những vết rạn mờ nhạt, dòng m.á.u chảy qua các van tim vô cùng hỗn loạn, đứt quãng.

Mặc Cảnh Hành nhìn thấu bí mật ẩn giấu dưới lớp da thịt của đối phương.

Tào Kha đang mắc một căn bệnh tim bẩm sinh cực kỳ hiếm gặp và nguy hiểm, nhưng gã đã dùng quyền lực của bố để che giấu hồ sơ y tế suốt nhiều năm qua.

Mặc Cảnh Hành khẽ nhếch môi, giọng nói bình thản vang lên nhưng sức nặng tựa nghìn cân.

"Bác sĩ Tào, mỗi đêm vào lúc ba giờ sáng, l.ồ.ng n.g.ự.c phía bên trái của anh đều co thắt dữ dội, đúng chứ?"

"Mỗi lần vận động mạnh, anh đều phải lén lút uống t.h.u.ố.c giãn mạch liều cao."

Hắn không cần xem bất kỳ hồ sơ khám bệnh nào, nói chính xác từng triệu chứng, thời gian phát bệnh giấu kín.

Tào Kha trợn trừng mắt, toàn thân run b.ắ.n lên, lùi lại hai bước như nhìn thấy quỷ dữ.

Mặc Cảnh Hành quay ngoắt ánh mắt sang Phó viện trưởng Tào đang ngồi trên bục.

"Còn ông, Phó viện trưởng Tào, căn bệnh gan mạn tính giai đoạn cuối của ông, t.h.u.ố.c ức chế tế bào độc ở ngăn kéo thứ hai bên trái bàn làm việc sắp hết rồi đấy."

"Hai cha con các người tự bản thân còn không chữa nổi, lại thích đi định đoạt sinh t.ử của người khác sao?"

Hai cha con họ Tào mặt xám ngoét như tro tàn, đầu óc hoàn toàn rối loạn.

Bọn họ không thể hiểu nổi bằng cách nào Mặc Cảnh Hành lại biết được những bí mật y tế tối mật này.

Đúng lúc tinh thần của hai phản diện sụp đổ hoàn toàn, Đường Chiêu tung ra đòn kết liễu cuối cùng.

Cô thản nhiên lật trang cuối cùng của tập tài liệu niêm phong.

"Đây là kết quả điều tra độc lập về hành vi nâng khống giá vật tư y tế, biển thủ ngân sách và nhận hối lộ của cha con họ Tào trong vòng năm năm qua."

"Toàn bộ hồ sơ đã được chuyển cho cơ quan chức năng từ trước khi cuộc họp này diễn ra."

Lời tuyên bố của Đường Chiêu như một quả b.o.m nổ tung giữa hội trường.

Tào Kha hoàn toàn mất bình tĩnh, ngã quỵ xuống ghế, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa.

Phó viện trưởng Tào cũng không còn giữ được vẻ uy nghiêm thường ngày, tấm lưng khúm núm, mồ hôi vã ra như tắm.

Các phóng viên bên dưới điên cuồng ghi hình, thu trọn từng biểu cảm t.h.ả.m hại của hai cha con.

Danh tiếng và quyền lực mà họ dày công xây dựng nhiều năm qua sụp đổ hoàn toàn chỉ trong vài phút ngắn ngủi.

Cạch!

Cánh cửa hội trường một lần nữa mở ra.

Lực lượng chức năng mặc cảnh phục nghiêm chỉnh, sải bước đi vào bên trong.

Người đi đầu bước lên bục, rút ra hai tấm lệnh và đọc to quyết định khởi tố, bắt giam.

Tiếng còng số 8 vang lên lạnh lẽo và dứt khoát ngay trước hàng chục ống kính truyền thông đang phát trực tiếp.

Cha con họ Tào bị còng tay, cúi gục đầu nhục nhã.

Xung quanh họ, toàn bộ ban quản trị và các bác sĩ đều im lặng quay mặt đi, không một ai đứng ra cầu xin hay nói đỡ lấy một câu.

Mặc Cảnh Hành đứng chắp tay sau lưng, bình thản nhìn hai kẻ vừa đêm trước còn giẫm gãy ngón tay mình nay bị áp giải rời đi như hai con ch.ó hoang.

Hắn được minh oan hoàn toàn, danh tiếng và sự trong sạch được khẳng định ở mức tuyệt đối.

Ở phía cuối hành lang hội trường, Tống Kiều đứng c.h.ế.t lặng như một bức tượng đá.

Nước mắt cô ta trào ra, đôi vai run rẩy dữ dội trong sự kinh hoàng.

Lần đầu tiên cô ta nhận ra, người đàn ông mình từng phản bội, khinh rẻ là "đứa con hoang" nay đã đứng ở một vị trí cao vạn trượng.

Một vị trí mà cả đời cô ta có ngước nhìn cũng không bao giờ với tới được.

Cha con họ Tào bị áp giải ra khỏi hội trường giữa hàng chục ánh đèn flash dồn dập, tiếng xôn xao của dư luận vang lên không ngớt.

Mặc Cảnh Hành vẫn bình thản đứng tại chỗ, khí chất thâm trầm như nước hồ sâu.

Đường Chiêu đi tới bên cạnh, khẽ gật đầu với hắn, ánh mắt tràn ngập sự công nhận và khâm phục thực sự.

Ở góc khuất cuối hội trường, Tống Kiều lặng người nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của hắn, gương mặt tái nhợt không còn một giọt m.á.u vì hối hận và tuyệt vọng tột cùng.

Chương 8

Ngày hôm sau, bảng thông báo điện t.ử của Bệnh viện Kinh Thành sáng rực một văn bản đỏ ch.ói.

Ban quản trị chính thức công bố quyết định xử lý kỷ luật nghiêm khắc đối với tất cả những cá nhân liên quan đến vụ hãm hại bác sĩ Mặc Cảnh Hành.

Hồ sơ ghi rõ, Tống Kiều bị xác định đã cố ý khai báo sai sự thật, bóp méo nhân cách đồng nghiệp, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự cá nhân và uy tín của toàn bệnh viện.

Cô ta lập tức bị buộc thôi việc, không có bất kỳ khoản bồi thường nào.

Toàn bộ hồ sơ vi phạm và hành vi làm chứng gian của cô ta được chuyển thẳng đến cơ quan quản lý y tế và các ban ngành liên quan để xử lý theo đúng quy định pháp luật.

Những nhân viên y tế đứng vây quanh bảng thông báo xì xào bàn tán, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ.

"Đáng đời lắm, loại phụ nữ hám danh lợi, hại người hại mình."

"Vừa mới hôm trước còn đắc ý đi bên cạnh Tào thiếu gia, hôm nay đã thành kẻ tội đồ rồi."

Tin tức này lan truyền với tốc độ ch.óng mặt trong toàn bộ giới y khoa của Kinh Thành.

Tống Kiều ôm chiếc hộp giấy chứa vài món đồ cá nhân, t.h.ả.m hại bước ra khỏi cổng bệnh viện.

Cô ta điên cuồng gửi hồ sơ xin việc đến khắp các bệnh viện lớn nhỏ, từ công lập đến tư nhân trong thành phố.

Nhưng phản hồi cô ta nhận lại chỉ là những cái lắc đầu lạnh lùng từ bộ phận nhân sự.

"Xin lỗi, bệnh viện chúng tôi không thể tiếp nhận một nhân viên có vết nhơ đạo đức nghề nghiệp nghiêm trọng như cô."

Hồ sơ của cô ta đã bị liệt vào danh sách đen của ngành y tế Kinh Thành, không còn một đơn vị nào dám mạo hiểm uy tín để thu nhận.

Chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi, cô ta mất sạch việc làm, mất sạch danh tiếng, và mất luôn cả tiền đồ tươi sáng hằng mơ ước.

Chỗ dựa duy nhất là cha con họ Tào đã sụp đổ hoàn toàn, biến cô ta thành một kẻ trắng tay đúng nghĩa.

Lần đầu tiên trong đời, Tống Kiều cảm nhận được sâu sắc cái giá chát chúa từ sự lựa chọn thực dụng của chính mình.

Cô ta thất thểu trở về căn hộ thuê chung, không gian bên trong vắng lặng, lạnh lẽo đến đáng sợ.

Căn phòng từng tràn ngập tiếng cười nói, từng là nơi cô ta mộng tưởng về một cuộc sống thượng lưu bên cạnh Tào Kha, nay chỉ còn lại sự im lặng c.h.ế.t ch.óc.

Tào Kha đã bị bắt giữ, đang phải đối mặt với án tù nghiêm trọng vì tội tham ô và cố ý gây nguy hiểm cho bệnh nhân.

Những người bạn, những đồng nghiệp từng vây quanh nịnh bợ cô ta khi cô ta đi cùng Tào thiếu gia, nay đều đồng loạt chặn số, tránh mặt như tránh tà.

Điện thoại đặt trên bàn im lìm suốt cả ngày trời, không có lấy một tin nhắn hay cuộc gọi hỏi thăm.

Tống Kiều ngồi gục xuống góc giường, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy đầu gối.

Cô ta đau đớn nhận ra, vào thời khắc cô ta rơi xuống vũng bùn, xung quanh không có nổi một người thật lòng để cô ta dựa vào.

Những mối quan hệ xây dựng trên lợi ích, một khi lợi ích biến mất, thứ còn lại chỉ là sự tuyệt tình.

Tống Kiều lặng lẽ ngước mắt nhìn quanh căn phòng trống rỗng, ánh mắt dừng lại ở ngăn kéo bàn trang điểm.

Cô ta run rẩy kéo ngăn kéo ra, bên trong góc khuất vẫn còn sót lại một vài bức ảnh cũ kỹ đã bám bụi.

Trong ảnh, cô ta và Mặc Cảnh Hành thời còn là sinh viên y khoa đang đứng tựa vào nhau, nụ cười của hai người vô cùng rực rỡ, thuần khiết.

Khi đó Mặc Cảnh Hành rất nghèo, nhưng anh ta có thể nhịn ăn cả tuần để mua cho cô ta một món quà cô ta thích, có thể đứng đợi cô ta suốt ba tiếng đồng hồ dưới trời đông giá rét.

Nhớ lại quãng thời gian bình dị nhưng tràn ngập sự chân thành ấy, l.ồ.ng n.g.ự.c Tống Kiều thắt c.h.ặ.t lại, đau đớn dữ dội.

"Cảnh Hành... em sai rồi... em thật sự sai rồi..."

Cô ta ôm lấy những bức ảnh cũ vào lòng, bật khóc nức nở, nước mắt tuôn ra như mưa.

Lần đầu tiên cô ta hiểu được một đạo lý tàn nhẫn, người đàn ông thật lòng đối xử với cô ta nhất trên đời này, lại chính là người cô ta đã tự tay chà đạp và đẩy đi.

10 - Mặc Y Nghịch Phiến - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia