Trên gương mặt hắn không có sự rụt rè của một bác sĩ nội trú từng bị chèn ép, cũng không có sự đắc ý của kẻ vừa bước lên đỉnh cao danh vọng.

Chỉ có một sự trầm ổn sâu hoắm, điềm nhiên của một cường giả thực thụ, một người đàn ông đã hoàn toàn làm chủ vận mệnh của chính mình.

Hắn khẽ giơ tay lên biểu thị sự im lặng, áp lực vô hình từ khí chất của hắn tỏa ra khiến toàn bộ hội trường lớn đang ồn ào bỗng chốc lặng phăng phắc, không một ai dám ho he nửa lời.

Mặc Cảnh Hành đứng chắp hai tay sau lưng, tiến lại gần micro phát thanh.

Giọng nói của hắn không quá lớn, nhưng nhờ luồng linh lực từ truyền thừa hỗ trợ, âm thanh vang vọng, dõng dạc đến từng góc phòng.

"Y thuật của Mặc gia tồn tại là để cứu sống vạn vật, để đối mặt với ranh giới sinh t.ử của con người, chứ không phải là công cụ để phục vụ cho quyền lực, lợi ích hay những âm mưu bẩn thỉu của bất kỳ kẻ nào."

Lời tuyên bố trực diện, sắc bén như một lưỡi d.a.o cắt ngang bầu không khí, khiến toàn bộ những vị chuyên gia và tài phiệt ngồi bên dưới đều lặng người đi vì chấn động.

Sau vài giây im lặng tuyệt đối, Mặc Cảnh Hành đột ngột quay ngoắt ánh mắt về phía khu vực ghế ngồi của các gia tộc lớn đến từ Kinh Bắc.

Ánh mắt hắn sắc lẹm, Thiên Nhãn trong cơ thể vô thức d.a.o động, tỏa ra luồng khí thế ngạo nghễ đến tận cùng.

"Tôi sẽ dùng chính y đạo nghịch thiên này để khôi phục lại vị thế vinh quang vốn có của Mặc gia."

"Và mọi món nợ m.á.u, mọi âm mưu truy sát hãm hại năm xưa..."

Hắn gằn từng chữ rõ ràng, vang dội như sấm truyền: "Mặc Cảnh Hành tôi, sẽ đích thân tìm đến từng người các vị để đòi lại toàn bộ không thiếu một xu."

Lời tuyên ngôn ngạo nghễ không chỉ là lời hứa trước vong linh người mẹ đã khuất, mà chính là lời tuyên chiến công khai, đanh thép gửi đến tất cả những thế lực hắc ám đứng sau biến cố diệt môn năm xưa của Mặc gia.

Đại hội Y học Thượng đỉnh chính thức bế mạc trong sự chấn động kinh hoàng của toàn bộ giới quyền quý Kinh Thành.

Mặc Cảnh Hành và Đường Chiêu cùng nhau bước ra khỏi sảnh lớn của trung tâm hội nghị, ánh hoàng hôn buông xuống nhuộm đỏ những bậc thềm đá.

Ở phía xa bên kia đường, một chiếc xe sedan màu đen sang trọng biển số Kinh Bắc lặng lẽ hạ kính cửa sổ, camera tầm xa liên tục ghi lại hình ảnh của hai người.

Chiếc xe sau đó chậm rãi tăng tốc, hòa vào dòng xe cộ rồi mất hút trong bóng chiều tà.

Bên trong khoang xe kín mít, một gã đàn ông mặc đồ đen áp điện thoại vào tai, giọng nói lạnh lùng đến thấu xương cất lên.

"Báo cáo gia chủ... hậu nhân duy nhất của Mặc gia quả thực vẫn còn sống, hiện tại đang ở Kinh Thành."

"Thần châm đã thức tỉnh, năng lực của hắn vô cùng quỷ dị, xin gia chủ hạ lệnh."

Một thế lực cổ xưa, tàn bạo và đáng sợ hơn cha con họ Tào gấp trăm ngàn lần đã chính thức bước lên sân khấu, khóa c.h.ặ.t mục tiêu vào người Mặc Cảnh Hành.

Arc bệnh viện Kinh Thành chính thức khép lại tại đây, nhưng một trận chiến sinh t.ử đẫm m.á.u hơn, quy mô lớn hơn với các thế lực Kinh Bắc đã âm thầm khai màn.

Mặc Cảnh Hành và Đường Chiêu bước xuống những bậc thềm cuối cùng trong tiếng vỗ tay tán thưởng vẫn còn vọng ra từ đại sảnh phía sau.

Hắn khẽ đưa bàn tay phải lên, siết c.h.ặ.t lấy chiếc vòng bạch ngọc giấu sau lớp áo, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, sâu thẳm, lạnh lùng và kiên định đến tận cùng.

---HOÀN----

Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.

Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.

Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.

VI PHU TỰ KHẮC CÚI ĐẦU

Thể loại: Cổ đại hầu tước, Quyền thần × Cháu hờ, Song khiết, Thâm tình độc chiếm, Ngọt sủng, Chữa lành, HE.

Năm mười lăm tuổi, gia tộc gặp biến cố lớn, ta một mình lặn lội đến Kinh Thành nương nhờ Khúc phủ.

Ngày đầu tiên bước vào sảnh đường thâm nghiêm, lão phu nhân chỉ vào người đàn ông vận triều phục cao quý, quyền nghiêng thiên hạ trước mặt, lạnh lùng bảo: "Hắn trưởng ngươi một vế, đương gọi bằng thúc phụ."

Khúc Diên Hoài khẽ lướt ánh mắt sâu thẳm qua người ta, tùy ý buông một câu: "Bất tất câu nệ, cứ xem nơi này như nhà mình."

Về sau, ta bị dồn vào đường cùng, nửa đêm đ.á.n.h bạo trốn khỏi viện t.ử, quỳ rạp trước thư phòng của hắn. Ta dùng hết lời lẽ khẩn thiết, cố tình bày ra bộ dạng ai oán động lòng người nhất, nhưng vị tể tướng nổi tiếng m.á.u lạnh ấy vẫn bất vi sở động.

Lòng ta lạnh ngắt, biết chút tâm cơ này không qua được mắt hắn, bèn dùng tay dụi mắt, lau đi những giọt nước mắt thực chất chẳng có chút nhiệt độ nào: "Thúc phụ sao lại không thương xót ta?"

Chân mày Khúc Diên Hoài giật nảy, ánh mắt hắn trầm xuống bão bùng, giọng thấp xuống đầy khàn đặc: "Được."

Hắn đã hứa thương ta, liền thật sự dùng phương thức thân mật nhất, thương ta vào tận xương tủy. Từ một cô gái ăn nhờ đậu trông, hắn từng bước kéo ta ra khỏi vũng bùn, cho ta sự dung túng độc quyền, phá vỡ mọi lễ giáo thế tục.

Ta vốn nghĩ bản thân phải nhìn ngước lên vị quyền thần cao cao tại thượng ấy cả đời. Cho đến một đêm trăng thanh, hắn bế bổng ta lên, ghé sát tai ta trầm thấp thở dài:

"Nương t.ử bất tất kiễng chân, vi phu tự khắc cúi đầu."

13 - Mặc Y Nghịch Phiến - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia