Mặc Cảnh Hành dùng hết sức bình sinh, tung một cước đạp thẳng vào cánh cửa phòng tắm bằng kính.

Cánh cửa va đập mạnh vào vách tường, phát ra âm thanh ch.ói tai.

Nước từ vòi hoa sen b.ắ.n tung tóe ra nền nhà phòng khách.

Tống Kiều giật nảy mình, hét lên một tiếng kinh hãi, vội vàng kéo chiếc khăn tắm quấn c.h.ặ.t lấy thân thể.

Sự hoảng loạn trên mặt cô ta chỉ duy trì trong đúng ba giây ngắn ngủi.

Khi nhìn rõ người bước vào là Mặc Cảnh Hành, sắc mặt cô ta lập tức khôi phục vẻ lạnh lùng, thậm chí còn có chút mất kiên nhẫn.

Tào Kha đứng bên trong bồn tắm, trên người chỉ quấn một chiếc khăn, nhìn Mặc Cảnh Hành với ánh mắt đầy vẻ giễu cợt.

Hắn không hề có một chút áy náy hay sợ hãi nào của kẻ bị bắt quả tang ngoại tình.

Ngược lại, Tào Kha còn nhún vai, bước ra ngoài, đứng nhìn Mặc Cảnh Hành như nhìn một con kiến hôi.

"Ồ, thủ khoa Mặc về rồi đấy à?"

"Về sớm hơn anh tính toán đấy."

Tào Kha cười khẩy, thái độ ngạo mạn đến tận cùng.

Mặc Cảnh Hành không nhìn Tào Kha, đôi mắt đỏ ngầu ghim c.h.ặ.t vào khuôn mặt của Tống Kiều.

"Tại sao?"

Hắn gằn lên từng chữ qua kẽ răng, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

Tống Kiều bước ra khỏi phòng tắm, đứng đối diện với hắn, không hề có một lời giải thích hay xin lỗi.

Cô ta nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt tràn ngập sự khinh rẻ và ghê tởm.

"Mặc Cảnh Hành, anh hỏi tại sao cái gì?"

"Anh không tự soi gương nhìn lại bản thân mình đi sao?"

Cô ta đưa bàn tay trái lên, tháo phăng chiếc vòng bạch ngọc thô ráp đang đeo trên cổ tay ra.

Chiếc vòng này là vật duy nhất mẹ Mặc Cảnh Hành để lại cho hắn trước khi bà qua đời, hắn đã trân trọng tặng nó cho cô ta làm vật định tình.

Tống Kiều không chút do dự, thẳng tay ném mạnh chiếc vòng xuống nền gạch men lạnh lẽo.

Cạch!

Chiếc vòng bạch ngọc đập mạnh vào góc tường, xuất hiện một đường nứt dài, nằm trơ trọi dưới đất.

"Hai năm qua anh tặng tôi được cái gì ngoài chiếc vòng rách nát này?"

"Anh nói nó là gia bảo? Tôi thấy nó chỉ là thứ đồ bỏ đi nhặt ngoài bãi rác!"

Tống Kiều tiến lên một bước, giọng nói cay nghiệt như muốn bức t.ử hắn.

"Mặc Cảnh Hành, tỉnh lại đi, chúng ta vốn dĩ không cùng một thế giới."

"Tào Kha có thể cho tôi suất chính thức, có thể cho tôi cuộc sống vinh hoa ở Kinh Thành."

"Còn anh? Anh chỉ có thể cho tôi sự nghèo đói và cái danh phận người yêu của một đứa con hoang!"

"Đừng dùng ánh mắt đó nhìn tôi, anh không có tư cách!"

Toàn bộ tình cảm hai năm qua bị Tống Kiều dùng gót chân giẫm đạp không thương tiếc.

Mặc Cảnh Hành cảm thấy đầu óc mình nổ tung, thế giới trước mắt sụp đổ hoàn toàn.

Hắn mất đi sự bình tĩnh, gầm lên một tiếng lao thục mạng về phía Tào Kha.

"Tao g.i.ế.c mày!"

Tào Kha đứng đó, ánh mắt lộ ra vẻ hung ác độc địa.

Hắn có chiều cao một mét chín, thân hình vạm vỡ do tập thể hình lâu năm, hoàn toàn áp đảo Mặc Cảnh Hành gầy gò.

Ngay khi Mặc Cảnh Hành lao đến, Tào Kha dễ dàng nghiêng người né tránh, đồng thời vung một cú đ.ấ.m ngàn cân thẳng vào bụng nam chính.

Bựt!

Mặc Cảnh Hành đau đớn gục xuống, toàn thân co quắp.

Tào Kha không dừng lại, hắn lao tới túm lấy tóc Mặc Cảnh Hành, nhấc bổng đầu anh lên, đập mạnh vào cạnh bàn trà ở phòng khách.

Máu tươi lập tức chảy ra từ trán Mặc Cảnh Hành, làm mờ đi tầm nhìn của hắn.

Tào Kha giẫm mạnh một chân lên n.g.ự.c Mặc Cảnh Hành, khiến hắn không thể cựa quậy.

Hắn cúi người xuống, nắm lấy bàn tay phải của Mặc Cảnh Hành, bẻ ngược ngón tay trỏ của anh ra sau.

Rắc!

Tiếng xương gãy giòn giã vang lên trong căn phòng yên tĩnh.

Mặc Cảnh Hành đau đớn đến mức trợn trừng mắt, tiếng hét nghẹn lại nơi cổ họng, toàn thân co giật kịch liệt.

Tào Kha buông tay ra, để mặc bàn tay phải của nam chính buông thõng, ngón tay biến dạng hoàn toàn.

Hắn đạp mạnh một cái vào người Mặc Cảnh Hành, đẩy anh ngã lăn ra sàn nhà.

Tào Kha đứng thẳng người, rút một tờ giấy ăn lau lau vết m.á.u b.ắ.n trên tay, giọng điệu đầy sự đe dọa lạnh lùng.

"Mặc Cảnh Hành, đây là cái giá cho kẻ dám ra tay với tao."

"Đừng bao giờ nghĩ đến chuyện đối đầu với tao ở cái bệnh viện này."

"Nếu không, thứ gãy tiếp theo sẽ là cái mạng ch.ó của mày đấy."

Tào Kha quay sang nhìn Tống Kiều, hất hàm: "Thu dọn đồ đạc, đi thôi, ở đây mùi nghèo hèn làm tao buồn nôn."

Tống Kiều không thèm nhìn Mặc Cảnh Hành lấy một lần, nhanh ch.óng thu gom những chiếc túi xách đắt tiền cô ta vừa mua rồi đi theo sau Tào Kha.

Cánh cửa căn hộ đóng sầm lại vang dội.

Căn phòng thuê chung quay trở lại với sự yên tĩnh c.h.ế.t ch.óc.

Bên ngoài, tiếng mưa rơi vẫn rả rích không ngừng, gió lạnh từ cửa sổ tạt vào phòng khách.

Mặc Cảnh Hành nằm bất động trên nền gạch lạnh lẽo, hơi thở yếu ớt.

Máu từ vết thương trên trán và bàn tay phải bị gãy xương chảy thành dòng, nhuộm đỏ một góc sàn nhà.

Dòng m.á.u tươi đỏ thẫm theo quán tính từ từ chảy về phía góc tường, nơi chiếc vòng bạch ngọc bị nứt đang nằm im lìm.

Máu chạm vào vết nứt, ngay lập tức bị bề mặt ngọc thạch hút sạch vào bên trong như một miếng bọt biển.

Mặc Cảnh Hành nằm đó, ý thức bắt đầu trở nên mơ hồ, hai mắt khép hờ.

Hắn không hề hay biết, chiếc vòng bạch ngọc mà mẹ hắn để lại đang âm thầm xảy ra một sự biến hóa kinh thiên động địa.

Máu tươi càng chảy ra nhiều, tốc độ hấp thụ của chiếc vòng càng lúc càng nhanh.

Toàn bộ đường nứt dài trên thân vòng dần dần bị sắc m.á.u nhuộm thành một màu đỏ rực như lửa.

Hắn nằm giữa vũng m.á.u, cảm giác cái lạnh của cái c.h.ế.t đang bao vây lấy mình.

Ngay khoảnh khắc Mặc Cảnh Hành chuẩn bị rơi vào hôn mê hoàn toàn, những đường vân cổ xưa, phức tạp chìm sâu dưới lớp vỏ ngọc bỗng nhiên hoạt động.

Chúng như sống lại, bò dọc theo thân vòng bạch ngọc.

Một tia sáng vàng nhàn nhạt, ấm áp đột ngột bùng lên từ mặt ngọc nứt vỡ, chiếu sáng một góc phòng khách tối tăm.

Tia sáng đó mang theo một nguồn năng lượng cổ xưa và uy nghiêm tuyệt đối.

Mặc Cảnh Hành dùng chút sức tàn cuối cùng, chỉ kịp nhìn thấy luồng sáng vàng rực rỡ ấy lao thẳng về phía lông mày của mình.

Trước khi thế giới hoàn toàn chìm vào bóng tối, một thanh âm trầm hùng vang vọng thẳng vào sâu trong thần thức của hắn.

Chiếc vòng bạch ngọc gia bảo chính thức thức tỉnh.

Chương 2

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng sự ồn ào cuối cùng của Kinh Thành.

Mặc Cảnh Hành nằm bất động trên nền gạch men lạnh lẽo, m.á.u tươi từ vết thương trên trán và ngón tay bị gãy vẫn không ngừng rỉ ra.

Căn phòng thuê chung chỉ còn lại tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài cửa sổ, lạnh lẽo và cô độc.

Chất lỏng màu đỏ thẫm chầm chậm lan ra, bao phủ lấy chiếc vòng bạch ngọc đang nằm trơ trọi góc tường.

Vết nứt dài trên thân vòng như một cái miệng đói khát, điên cuồng nuốt chửng từng giọt m.á.u huyết của hắn.

Khi giọt m.á.u cuối cùng hoàn toàn thấm vào ruột ngọc, không gian đột ngột tĩnh lặng đến đáng sợ.

Toàn bộ những đường hoa văn cổ xưa, mờ nhạt khắc trên bề mặt chiếc vòng bỗng nhiên sống dậy.

Chúng rung động, phát ra những luồng ánh sáng vàng rực rỡ, xua tan bóng tối đậm đặc trong phòng khách.

Chiếc vòng bạch ngọc ngủ yên qua hàng trăm năm, trải qua bao nhiêu thế hệ, rốt cuộc đã chính thức nhận chủ.

Thần thức của Mặc Cảnh Hành đột ngột bị một lực hút khổng lồ kéo đi.

2 - Mặc Y Nghịch Phiến - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia