6.

Bộ quần áo mà trước đây tôi năn nỉ mãi Thẩm Thời Nghiên cũng nhất quyết không chịu mặc… Giờ đây lại đang ở trên người anh.

Những dòng bình luận lập tức bùng nổ.

[Nửa đêm nửa hôm chơi trò quyến rũ bằng đồng phục à?]

[Tôi thấy là anh trai bị lạ giường thì đúng hơn. Mọi người không để ý quầng thâm dưới mắt anh ấy càng ngày càng đậm sao? Rõ ràng mấy hôm nay chẳng ngủ được t.ử tế.]

So với bộ quần áo trên người anh và những dòng bình luận không ngừng nhảy lên, tôi lại càng để ý đến sắc mặt của Thẩm Thời Nghiên hơn.

Gương mặt anh trắng bệch như một tờ giấy. Ánh sáng trong đôi mắt cũng rời rạc, mong manh như chỉ cần chạm nhẹ là sẽ vỡ tan.

"... Anh." Tôi dè dặt lên tiếng.

Thẩm Thời Nghiên khẽ "ừm" một tiếng.

Trong màn đêm tĩnh mịch của căn biệt thự rộng lớn, cả hai chỉ biết lặng lẽ nhìn nhau, không ai cất lời.

Cuối cùng, tôi vẫn c.ắ.n răng mở cửa.

"Anh… Anh mặc ít quá, dễ lạnh lắm."

"Hay là... vào trong trước đi."

Anh vẫn đứng bất động trước cửa như một bức tượng.

Giữa việc tiếp tục tránh mặt anh và lỡ chọc giận anh, cuối cùng tôi vẫn chọn nhượng bộ.

Ánh mắt Thẩm Thời Nghiên chợt sáng lên trong thoáng chốc. Luồng khí lạnh lẽo, u ám quanh người anh cũng dường như tan đi đôi chút.

Trong đầu tôi lúc này chỉ toàn nghĩ đến chuyện xuống quê học chăn nuôi.

Vừa quay đầu lại… Tôi giật mình đến suýt hét lên.

Thẩm Thời Nghiên đã cởi bớt bộ quần áo vốn chẳng còn bao nhiêu vải trên người.

Vành tai đỏ bừng như sắp nhỏ m.á.u.

Đến lúc này, ngay cả những dòng bình luận cũng không còn nói anh bị lạ giường nữa.

[Tôi thấy anh trai bị PUA nặng rồi. Thiên kim giả lạnh nhạt với anh ấy mấy ngày liền, đúng chuẩn "hiệu ứng mèo bị bỏ rơi".]

[Vài hôm nữa thiên kim thật trở về, lúc ấy anh trai sẽ biết thế nào mới là quan hệ anh em bình thường, thế nào mới là cô em gái đáng yêu.]

[Với tính cách của anh trai, mọi chuyện sai trái mà thiên kim giả làm bây giờ, sau này anh ấy sẽ nhớ kỹ từng món một.]

Vốn dĩ tôi còn lén nổi lên chút tà tâm, tranh thủ ngắm trộm Thẩm Thời Nghiên cởi đồ.

Đọc đến đây, mắt tôi lập tức trợn tròn.

Quả nhiên… Sắc đẹp đúng là con d.a.o treo trên đầu.

Sao tôi lại quên mất lần đầu tiên bị tôi đè dưới người, Thẩm Thời Nghiên đã vùng vẫy dữ dội đến mức nào.

Để thoát khỏi sự khống chế của tôi, anh còn khàn giọng dỗ dành: "Niệm Hy… Xuống đi."

"Em sẽ bị thương mất."

Những lần sau đó cũng vậy, đều là tôi ép anh mặc những bộ đồ anh không thích.

Nhìn anh hết lần này đến lần khác bị tôi dụ vào phòng, khóa cửa lại, cuối cùng chỉ có thể bất lực chấp nhận số phận.

Tôi vội vàng bước lên, kéo chăn quấn quanh vai anh.

Ánh mắt vô cùng kiên quyết.

"Anh."

"Dạo này anh mệt như vậy… Hay là chúng ta ngủ sớm nhé."

Không gian lại chìm vào im lặng.

Tôi ôm hờ lấy Thẩm Thời Nghiên. Nhưng giữa hai người còn ngăn bởi lớp chăn dày, chẳng ai cảm nhận được hơi ấm của đối phương.

Dù vậy… Tôi vẫn cảm thấy luồng khí lạnh quanh anh.

Giọng Thẩm Thời Nghiên khàn đến gần như không nghe rõ.

"... Nghỉ ngơi?"

"Bố mẹ vừa gọi điện."

"Ngày mai họ sẽ về nước."

"E rằng sau này... chúng ta sẽ không thể tùy ý như trước nữa."

Khoảng cách quá gần, tôi nhìn thấy những khớp ngón tay trắng muốt của anh khẽ co lại, như đang ngầm ám chỉ điều gì đó.

Những dòng bình luận lập tức nổ tung.

Còn tôi thì hoàn toàn sững sờ.

[Nhanh vậy đã vào cốt truyện chính rồi sao?]

[Bố mẹ quanh năm ở nước ngoài, lần này đột nhiên về nước chắc chắn là vì chuyện thiên kim thật.]

7.

Tim tôi giật thót, sắc mặt cũng lập tức trở nên khó coi.

"Vậy… Chúng ta càng nên đi ngủ sớm, ngày mai còn cùng nhau ra sân bay đón bố mẹ."

Tôi kéo chăn trùm kín đầu.

Trên người Thẩm Thời Nghiên luôn có mùi hương gỗ thông rất rõ. Lạnh lẽo, thanh sạch, lại mang theo vẻ cao quý khó diễn tả. Đặc biệt khi hòa lẫn với hơi thở và chút mồ hôi nhàn nhạt, mùi hương ấy càng nồng hơn.

Đó từng là mùi hương tôi thích nhất, cũng là mùi hương khiến tôi yên lòng nhất.

Nhưng giờ phút này, bị hơi thở của anh bao phủ, tôi chỉ thấy lòng mình rối bời.

Bỗng nhiên trước mắt sáng bừng.

Chiếc chăn bị kéo xuống.

Là Thẩm Thời Nghiên.

Tiếng thở dài khe khẽ của anh vang lên trên đỉnh đầu.

"Niệm Hy, chúng ta nói chuyện đi."

Tôi nhắm c.h.ặ.t mắt, lẩm bẩm:

"Anh… Có gì mai nói được không? Em buồn ngủ lắm."

Không gian lại yên tĩnh rất lâu, rồi tôi được kéo vào một vòng tay quen thuộc.

"Ngủ đi."

Từ nhiều năm nay… Tôi và Thẩm Thời Nghiên vẫn luôn ôm nhau ngủ. 

Ngoại trừ những dịp lễ Tết bố mẹ về nhà, tôi không dám ép anh ngủ cùng vì sợ gây động tĩnh. Còn lại… Đêm nào cũng là Thẩm Thời Nghiên ôm tôi ngủ.

Vì thế sáng hôm sau tỉnh dậy, đầu óc tôi vẫn còn mơ màng.

Dựa vào tính xấu lúc mới thức giấc, tôi nâng mặt anh lên, c.ắ.n liền hai cái. Đến khi những dòng bình luận hiện lên bảo sáng sớm tôi đã tự tìm đường c.h.ế.t… Tôi mới cứng đờ người, bật dậy khỏi giường.

Trên mặt Thẩm Thời Nghiên còn in một dấu răng nhàn nhạt.

Anh dường như vẫn đang ngủ, khoé môi hơi cong lên, hàng mi khẽ run.

Có lẽ vừa mơ một giấc mơ rất đẹp, rồi bị tôi đ.á.n.h thức.

Anh chậm rãi mở mắt, nhíu mày nhìn tôi. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy ngập tràn vẻ dịu dàng.

Tôi gần như bỏ chạy khỏi giường.

Hoàn toàn không nhìn thấy… Nụ cười nơi khóe môi Thẩm Thời Nghiên cũng cứng lại.

Thẩm Thời Nghiên nói chuyến bay của bố mẹ hạ cánh lúc ba giờ rưỡi chiều. Nhưng ăn trưa xong… Anh lại biến mất.

Thời gian càng gần đến giờ đón người, tôi càng bất an.

Tôi biết… Ngày này sớm muộn gì cũng phải đến. Mãi đến gần ba giờ, Thẩm Thời Nghiên mới xuất hiện.

Nhìn người đàn ông trước mặt, tôi sững sờ hồi lâu.

"... Anh?"

Anh khẽ ho một tiếng, nắm tay đặt bên môi.

"Đi thôi, ra sân bay đón bố mẹ."

Tôi ngẩn người.

Những dòng bình luận lập tức cười nghiêng ngả.

[Đang yên đang là tổng tài lạnh lùng, sao tự nhiên biến thành tóc vàng rồi?]

[Thì ra anh trai đi nhuộm tóc.]

[Đẹp thì vẫn đẹp thật đấy, nhưng khí chất lệch quá. Cứ như người lớn mặc đồ trẻ con vậy.]

[Ông chú lạnh lùng nghiêm túc thì cứ phát huy sức hút trưởng thành đi! Đội cái đầu này cosplay dân chơi làm gì chứ!]

[Đừng nói chứ... nhìn kỹ lại thấy kiểu mặt lạnh mà đáng yêu ấy.]

Tôi mấy lần định hỏi chuyện mái tóc, nhưng lời đến miệng lại nhớ mình phải làm một người vô hình.

Cuối cùng vẫn im lặng, ngay cả bác tài ngồi ghế trước hôm nay cũng liên tục liếc trộm chúng tôi qua gương chiếu hậu.

"... Đẹp không?" Sắp đến sân bay, Thẩm Thời Nghiên đột nhiên hỏi.

"... Đẹp."

"Anh để kiểu gì cũng đẹp."

Tôi đáp lấy lệ.

Trong xe lại chìm vào im lặng.

"Hình như em lạnh."

Đứng ở khu vực đón khách của sân bay, Thẩm Thời Nghiên bất ngờ nắm lấy đầu ngón tay tôi.

Tôi giật mình run lên.

Hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền dọc theo đầu ngón tay vào tận tim.

Ấm áp đến mức… Tôi chỉ muốn khóc.

Tôi biết ngày này rồi cũng sẽ đến, nhưng nghĩ đến việc lát nữa bố mẹ sẽ tuyên bố tôi mới là người thừa trong gia đình này… Lòng tôi vẫn không khỏi chùng xuống.

8.

Thẩm Thời Nghiên nói đúng, tôi thật sự rất sợ.

Sợ nhìn thấy vẻ thất vọng.

Sợ nhìn thấy sự chán ghét trên gương mặt bố mẹ.

Thậm chí còn tưởng tượng… Liệu họ có chỉ thẳng vào mặt tôi, mắng tôi đã cướp mất hơn mười năm cuộc đời đáng lẽ thuộc về con gái ruột của họ hay không.

"Con yêu!" Tiếng mẹ vang lên từ phía xa.

Theo phản xạ, tôi lập tức giấu hai tay ra sau lưng.

Thẩm Thời Nghiên lặng lẽ nhìn nghiêng gương mặt tôi vài giây rồi mới ngẩng đầu.

Nhưng… Cơn bão mà tôi tưởng tượng không hề xảy ra.

Vòng ôm của mẹ vẫn dịu dàng như trước, bố cũng đưa tay xoa đầu tôi.

"Thằng nhóc này, sao lại nhuộm tóc thành ra thế này?"

Ông lại quay sang nhìn Thẩm Thời Nghiên, lẩm bẩm: "Mai mẹ con đã sắp xếp cho con đi xem mắt rồi. Con không thể nhuộm lại màu cũ à? Để người ta thấy bộ dạng này thì..."

Ông cứ thế thao thao bất tuyệt, hoàn toàn không để ý sắc mặt Thẩm Thời Nghiên đã tối sầm.

Anh chỉ chăm chú nhìn tôi, như đang chờ phản ứng của tôi.

Tôi cúi đầu, giả vờ chăm chú nghe mẹ kể chuyện vui trên máy bay. Đến khi bố phát hiện ánh mắt của Thẩm Thời Nghiên, ông quay sang tôi.

"Con sợ Niệm Hy làm loạn à?"

Mẹ cười, vỗ nhẹ lên tay tôi.

"Ngày mai anh con đi xem mắt. Con còn định nổi giận như hồi bé nữa không?"

Ánh mắt Thẩm Thời Nghiên nóng bỏng đến mức tôi không dám ngẩng đầu.

Nếu là một tháng trước… Chắc chắn tôi sẽ làm ầm lên.

Đừng nói đến chuyện xem mắt, chỉ cần bên cạnh anh xuất hiện một người phụ nữ là tôi đã nổi cơn ghen rồi.

Nhưng bây giờ… Trong đầu tôi chỉ toàn nghĩ đến chuyện thiên kim thật và thiên kim giả.

Tôi gượng cười.

"Anh cũng lớn rồi."

"Đi xem mắt... cũng tốt mà."

Trong xe lập tức rơi vào bầu không khí tĩnh lặng đến c.h.ế.t ch.óc, đến cả bác tài phía trước cũng vô thức nín thở.

Chỉ có bố tôi vẫn vô tư cười nói:

"Niệm Hy đúng là lớn thật rồi."

"Biết điều hơn hẳn."

"Con yên tâm, vài năm nữa bố cũng tìm cho con một chàng trai thật tốt."

Không khí trong xe ngột ngạt đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Tôi muốn nói gì đó, nhưng cổ họng như nghẹn cứng.

Bác tài khẽ ho một tiếng, phá vỡ bầu không khí kỳ lạ.

"Đến nơi rồi ạ."

Thẩm Thời Nghiên, người luôn điềm tĩnh và chu đáo nhất, lần đầu tiên không xuống xe mở cửa cho bố mẹ.

Anh tự mở cửa bước xuống trước.

Mẹ nhìn theo bóng lưng anh, khẽ nhíu mày.

"Niệm Hy. Anh con có phải thất tình rồi không? Sao mẹ thấy nó lạ lạ."

Bố vừa mở cửa xe, nghe vậy lại thò đầu vào.

"Nó yêu đương rồi à?"

"Biết thế bố đâu có sắp xếp xem mắt. Bảo sao từ nãy đến giờ mặt cứ khó đăm đăm."

Những dòng bình luận vui như mở hội.

[Nếu hai người biết con trai mình đã bị cô thiên kim giả trước mặt ăn sạch từ lâu rồi, chắc tức c.h.ế.t mất.]

[Xem ra họ vẫn chưa biết chuyện thiên kim thật, nhưng chắc cũng sắp rồi. Mấy hôm nữa là nhận người thôi.]

[Đến lúc đó tống cổ thiên kim giả ra khỏi nhà, rồi bắt cô ta trả giá cho quãng thời gian anh trai bị cô bắt nạt.]

Phần 4 - Mãi Là Duy Nhất - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia