"Tiêu Dật!" Ta giật mình gạt tay hắn ra. "Ngươi điên rồi sao? Mỗi đêm trăng tròn độc phát đau đớn như xé thịt xương, tuổi thọ rút ngắn từng ngày, ngươi muốn c.h.ế.t sớm để ta lại một mình sao?"

"Ta không muốn đổi lại tóc đen!"

Hắn gào lên, giọng nói nghẹn ngào vỡ vụn như một đứa trẻ sắp bị cướp mất đồ chơi quý giá nhất.

Hắn chộp lấy tay ta, áp gò má lạnh ngắt vào lòng bàn tay ta, ánh mắt van lạy chật vật:

"Nàng từng nói... nàng ghét đàn ông tóc đen. Nàng nói tên cặn bã Lý Hoài tóc đen... Nếu ta biến lại thành tóc đen, nàng lại ghét ta, nàng lại bỏ ta đi thì sao?"

Một câu nói khiến lòng ta nhói lên một cơn đau xé ruột gan.

Thì ra vị Nhiếp Chính Vương sát phạt quyết đoán, một tay chống đỡ cả Cẩm Châu này, trong sâu thẫm tâm trí vẫn luôn sống trong sự sợ hãi bị bỏ rơi của thiếu niên mười tám tuổi năm nào. 

Hắn sẵn sàng chịu đựng kịch độc hành hạ, sẵn sàng hy sinh tuổi thọ, chỉ để giữ lại mái tóc bạc, thứ mà hắn tin là lý do duy nhất khiến ta ở lại bên hắn.

Ta thở dài một tiếng, lòng mềm xèo như nước.

Ta vươn hai tay ôm trọn lấy gương mặt tái nhạt của hắn, kiễng chân lên, đặt một nụ hôn thật sâu lên đôi môi lạnh ngắt của hắn.

"Thiếu niên ngốc."

Giọng ta dịu dàng, từng chữ thốt ra đ.â.m thấu vào trái tim run rẩy của hắn:

"Năm đó ta ghét Lý Hoài vì hắn là con quỷ bạo lực, chứ không phải vì màu tóc. Còn ngươi... dù ngươi tóc đen, tóc bạc, hay tóc xám, ngươi vẫn là Tiêu Dật của ta. Là người ta đem cả sinh mạng ra bảo vệ năm hai mươi ba tuổi."

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, gật đầu kiên quyết:

"Uống t.h.u.ố.c đi. Ta muốn sống cùng ngươi đến khi cả hai chúng ta thật sự bạc đầu, chứ không phải vì thứ kịch độc tàn nhẫn này."

Tiêu Dật ngơ ngác nhìn ta. Giọt nước mắt nóng hổi lăn qua vệt sẹo trên trán hắn, rơi xuống lòng bàn tay ta.

Ba ngày ba đêm sau đó, tiếng gào thét đau đớn của hắn vang vọng khắp căn nhà gỗ giữa cơn giông bão. 

Ta ôm c.h.ặ.t lấy hắn, mặc cho những móng tay hắn bấm sâu vào thịt da ta đến rỉ m.á.u, cùng hắn trải qua cơn sinh t.ử.

Đến sáng ngày thứ tư, tuyết tạnh.

Ánh nắng ấm áp rọi qua kẽ hở cửa sổ. Ta mở mắt ra.

Tầm nhìn mờ đục suốt năm năm qua đột nhiên trở nên rõ ràng, trong trẻo đến kinh ngạc. Ta nhìn thấy rõ từng vệt nắng, từng cành cây tuyết phủ bên ngoài.

Và khi quay đầu lại, ta thấy người đàn ông đang gục đầu trong lòng ta.

Mái tóc bạc trắng tàn nhẫn đã biến mất.

Thay vào đó là mái tóc đen tuyền, óng ả mềm mại như tơ lụa, mái tóc của thiếu niên mười tám tuổi năm nào trong hang đá Mạn Cốt.

Tiêu Dật chậm rãi mở mắt, hơi thở bình thản, gương mặt hồng hào trở lại. Hắn ngơ ngác nhìn ta, rồi vội vã đưa tay vuốt lấy lọn tóc đen của mình, mắt lại hoe đỏ.

Ta mỉm cười, luồn ngón tay vào mái tóc đen mượt mà ấy, khẽ vuốt ve:

"Đẹp lắm. Tiêu Dật của ta, màu tóc nào cũng đẹp nhất thế gian."

16.

Ba năm sau.

Mùa đông Cẩm Châu năm nay tuyết rơi rất đẹp. 

Không còn cái lạnh thấu xương, cắt da cắt thịt như những năm triều đình hỗn loạn, mà là một vùng tuyết trắng xốp, êm đềm trải dài dưới chân núi Mạn Cốt.

Sảnh chính Phủ Tướng quân rộn rã tiếng cười.

"Đứng lại! Tiêu Mạn Cốt, con đứng lại đó cho ta!"

Ta cầm một chiếc roi mây nhỏ, chống hông đứng ở giữa sân, dở khóc dở cười nhìn cái bóng nhỏ xíu đang thoăn thoắt leo lên cây mai già phủ đầy tuyết.

Đó là một thằng nhóc ba tuổi.

Thằng bé mặc bộ đồ bông màu đỏ thẫm bó sát người, gương mặt bầu bĩnh, trắng nõn nà như củ cải nhỏ. Nhưng điểm kỳ lạ nhất chính là... mái tóc của nó.

Khi sinh ra, thằng bé mang một mái tóc bạc trắng tự nhiên, lấp lánh như tuyết Mạn Cốt. 

Thần y nói đó là dư tà còn sót lại từ thứ độc Phạn Thiên mà cha nó từng mang trong người suốt năm năm, hoàn toàn không hại đến sức khỏe, chỉ khiến thằng nhóc trông vừa quái đản lại vừa dễ thương vô cùng.

Trên tay tiểu ma vương này đang cầm một cành đào gỗ nhỏ xíu, nham nhở, tác phẩm do chính tay ta đẽo gọt tặng nó nhân dịp tròn một tuổi.

"Mẫu thân không bắt được con đâu!"

Tiêu Mạn Cốt vẩy vẩy cành đào gỗ, đôi mắt tròn xòe đen nhánh y hệt Tiêu Dật năm mười tám tuổi, cười khúc khích vang cả góc sân.

"Rắc!"

Cành cây mai già đột nhiên bị gãy.

Thằng nhóc chới với, mất thăng bằng ngã tợp xuống từ trên cao. Ta thót tim, chưa kịp lao tới thì một bóng đen đã xé gió lướt qua.

"Soạt!"

Tiêu Dật nhẹ nhàng đáp xuống sàn đá, một tay ôm gọn lấy thằng nhóc vào lòng, tay kia vững vàng đỡ lấy eo ta khi ta cuống cuồng chạy tới.

"To gan."

Tiêu Dật lườm thằng nhóc trong lòng, giọng trầm thấp cố tỏ ra nghiêm nghị của một vị Nhiếp Chính Vương: "Lại làm mẫu thân con giận nữa rồi?"

Thằng nhóc Tiêu Mạn Cốt chẳng sợ chút nào. 

Nó dũi dũi cái đầu tóc bạc trắng vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của cha nó, giơ cành đào gỗ lên khoe:

"Phụ vương xem! Con dùng cành đào của Mẫu thân đ.á.n.h thắng quân địch rồi!"

Tiêu Dật nhìn cành đào gỗ nham nhở trong tay con trai, rồi lại nhìn cành đào gỗ tương tự đang đeo bên thắt lưng ta. 

Đôi mắt đen tuyền óng ả của hắn dịu dàng đến mức có thể làm tan chảy cả tuyết lạnh Cẩm Châu.

Hắn giật lấy cành đào gỗ từ tay thằng nhóc, vứt thẳng cho tên thị vệ đứng gần đó, rồi thản nhiên xách cổ áo tiểu ma vương giao cho nhũ mẫu:

"Bế Thế t.ử đi ăn củ cải nướng. Đừng làm phiền ta và Vương phi."

"Ơ... Phụ vương xấu xa!" Tiêu Mạn Cốt giãy giụa giận dỗi, nhưng nhanh ch.óng bị nhũ mẫu bế đi mất.

Sân vườn khôi phục lại sự tĩnh lặng.

Tiêu Dật quay lại, tháo chiếc áo choàng lông cáo đỏ thẫm trên người mình ra, nhẹ nhàng khoác lên bờ vai ta, ôm trọn ta vào lòng từ phía sau.

Hắn cằm tựa lên vai ta, hơi thở ấm áp phả vào cổ ta, giọng thì thầm khàn đục:

"A Nguyệt... Năm nay đào trên núi Mạn Cốt nở rồi."

Ta mỉm cười, vươn tay đan ngón tay mình vào năm ngón tay ấm áp của hắn.

Gió tuyết lại nổi lên ngoài hiên nhà, nhưng trong lòng ta là một khoảng trời xuân vĩnh hằng.

Bảo vệ một người năm mười tám tuổi là bản năng của tình yêu.

Đợi chờ một người qua một nghìn tám trăm ngày đêm là sự kiên trì của sinh mạng.

Trời tuyết Mạn Cốt năm ấy rất lạnh, nhưng may mắn thay, chúng ta đã cùng nhau đi đến ngày bạc đầu.