Buổi chiều hôm đó, không gian bên trong Maison de Úc Giai trở lại vẻ yên tĩnh, sang trọng vốn có của nó.

Ba vị phu nhân cán bộ huyện ngồi thưởng trà trước chiếc gương lớn, ánh mắt nhìn tôi đầy sự trân trọng và quý mến sau khi chứng kiến màn xử lý khủng hoảng xuất sắc ban sáng.

Trước khi đứng dậy ra về, phu nhân của Phó chủ tịch huyện nắm lấy tay tôi, mỉm cười đưa ra một lời đề nghị vô cùng giá trị.

"Giai Ninh này, tuần tới ở trên ủy ban huyện có tổ chức một buổi gặp mặt giao lưu văn hóa và kinh tế của giới phu nhân lãnh đạo."

Bà nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng điệu đầy sự ưu ái. "Cô có hứng thú đến tham gia và trò chuyện về xu hướng thời trang, định hình phong cách với chúng tôi không?"

Tôi không kiêu ngạo, cũng không tự ti, khẽ mỉm cười gật đầu nhận lời mời một cách đầy phong thái. "Dạ, được các phu nhân ưu ái thì còn gì bằng, cháu nhất định sẽ đến đúng giờ ạ."

Đây chính là chiếc chìa khóa vàng giúp tôi chính thức bước chân vào giới phu nhân lãnh đạo cấp huyện, nâng tầm ảnh hưởng của thương hiệu lên một đẳng cấp hoàn toàn mới.

Cùng thời điểm buổi chiều muộn ngày hôm đó, tại văn phòng Cục Ngoại thương ở trung tâm thành phố.

Ánh hoàng hôn buông xuống qua ô cửa kính lớn, hắt lên bóng dáng cao lớn, Flat của Hoắc Từ Châu.

Người thư ký thân cận bước vào phòng, cung kính đặt tập báo cáo lên bàn làm việc, lên tiếng báo cáo chi tiết.

"Thưa anh Hoắc, cửa tiệm Maison de Úc Giai dưới thị trấn sáng nay vừa vượt qua cuộc kiểm tra đột xuất của quản lý thị trường một cách vô cùng xuất sắc bằng hồ sơ năng lực minh bạch."

Hoắc Từ Châu đang cầm tách trà nóng, nghe xong thì động tác khẽ khựng lại, đôi mắt sâu thẳm lóe lên một tia sáng dịu nhẹ, anh khẽ gật đầu.

Anh quay mặt nhìn ra cửa sổ, giọng nói trầm ấm đầy sự tán thưởng. "Một người phụ nữ có thể luôn giữ được sự bình tĩnh, dùng lý lẽ và tri thức chuyên môn để đập tan lời vu khống trong nghịch cảnh... Người như vậy, thường sẽ đi rất xa trên con đường sự nghiệp."

Anh đặt tách trà xuống, trong lòng thầm ghi nhớ sâu sắc bản lĩnh của người con gái ấy, nhưng anh hoàn toàn không biết rằng.

Lúc này ở trên tháp quyền lực cấp tỉnh, đã có một người phụ nữ có tầm ảnh hưởng lớn hơn rất nhiều.

Đang bắt đầu chuẩn bị lặn lội tìm đến cửa tiệm Maison de Úc Giai của tôi.

Buổi kiểm tra giông bão của ban quản lý thị trường đã chính thức kết thúc một cách êm đẹp.

Tấm biển hiệu gỗ Maison de Úc Giai – Định hình phong cách vẫn lặng lẽ treo trước cửa tiệm dưới ánh nắng chiều, thế nhưng từ ngày hôm nay, ý nghĩa và vị thế của nó đã hoàn toàn thay đổi.

Nơi đây không còn là một cửa tiệm uốn tóc hay bán kem dưỡng nhan nhỏ bé, vô danh của một thị trấn nghèo ven đô nữa.

Mà nó đã chính thức trở thành cái tên độc quyền được cả giới phu nhân lãnh đạo cấp huyện rỉ tai nhau nhắc đến đầy trân trọng.

Khi màn đêm dần buông xuống, tại văn phòng làm việc cấp cao của Hội Liên hiệp Phụ nữ tỉnh.

Mạnh Triều phu nhân – Mạnh Tố Linh chậm rãi khép tập tài liệu dày cộp về công tác nhân sự và chuẩn bị trang phục cho phái đoàn đại biểu nữ chuẩn bị đi thủ đô dự Hội nghị Toàn quốc lại.

Bà ngước mắt nhìn người thư ký riêng đứng bên cạnh, trầm ngâm hỏi khẽ. "Nghe nói ở dưới huyện thời gian gần đây có một cô gái trẻ tuổi có tư duy thẩm mỹ rất độc lạ, rất biết cách tạo hình trang phục và làm đẹp đúng không?"

Người thư ký cung kính gật đầu, tiến lên một bước cẩn thận đặt trước mặt người phụ nữ quyền lực một tấm danh thiếp tối giản màu trắng kem phẳng phiu.

Trên tấm danh thiếp in dòng chữ thanh thoát: Maison de Úc Giai.

Mạnh Tố Linh nhìn tấm danh thiếp, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đầy sự hứng thú và kỳ vọng, bà dứt khoát ra lệnh.

"Lập tức sắp xếp thời gian trong tuần này cho tôi."

Bà đứng dậy, ánh mắt sắc bén nhìn về phía khung cửa sổ lớn. "Tôi muốn đích thân đi xuống đó một chuyến để gặp mặt cô gái tên Úc Giai Ninh này."

CHƯƠNG 7

Văn phòng Hội Liên hiệp Phụ nữ tỉnh.

Mạnh Tố Linh lật giở từng tấm ảnh chụp tập huấn của đoàn đại biểu nữ.

Chỉ còn hơn một tháng nữa, họ sẽ lên thủ đô tham dự Hội nghị Toàn quốc.

Hồ sơ chuyên môn, thành tích công tác của từng người đều vô cùng xuất sắc.

Nhưng ánh mắt Mạnh Tố Linh dừng lại ở phần hình ảnh, chân mày khẽ nhíu c.h.ặ.t.

Hầu hết các nữ đại biểu đều ăn mặc quá đơn điệu trong những bộ đại phong thô kệch.

Mái tóc tai bù xù thiếu gọn gàng, thần thái lộ rõ vẻ căng thẳng, mộc mạc quá mức.

Bà lo lắng họ sẽ thiếu tự tin khi phải trực tiếp tiếp xúc với báo chí và khách quốc tế.

Đúng lúc đó, trong các cuộc trò chuyện gần đây, vài phu nhân trên huyện đều đồng loạt nhắc đến một cái tên.

Maison de Úc Giai.

Một tiệm tạo hình nhỏ nhưng đang làm mưa làm gió dưới thị trấn nghèo.

Nhân chuyến đi kiểm tra công tác Hội Phụ nữ tại huyện, Mạnh Tố Linh quyết định ghé qua thị trấn.

Chiếc xe công vụ màu đen lặng lẽ lăn bánh trên con đường đất dẫn vào khu chợ cũ.

Bà cố tình không thông báo trước cho chính quyền địa phương, cũng không đ.á.n.h tiếng cho chủ tiệm.

Mạnh Tố Linh muốn tận mắt chứng kiến xem cửa tiệm được ca ngợi hết lời này có gì đặc biệt.

Bà quay sang dặn dò người thư ký ngồi bên cạnh bằng giọng điệu vô cùng nghiêm túc.

"Lát nữa xuống xe, tuyệt đối đừng nói trước thân phận của tôi."

Bà sửa lại cổ áo, thản nhiên tiếp tục. "Tôi muốn nhìn thấy cách cô ấy đối xử và tư vấn cho một vị khách bình thường nhất."

Mạnh Tố Linh giấu kín thân phận lãnh đạo cấp tỉnh, bước vào trong.

Cửa tiệm Maison de Úc Giai đón tiếp bà bằng một bầu không khí vô cùng tối giản, thanh lịch.

Mạnh Tố Linh mặc một bộ quần áo vải thô giản dị, trông không khác gì một người dân lao động bình thường.

Úc Giai Ninh đang ghi chép sổ sách, hoàn toàn không biết người phụ nữ trước mặt là nhân vật quyền lực cấp tỉnh.

Cô vẫn giữ nguyên thái độ tiếp đón chuyên nghiệp, lịch sự như đối với mọi khách hàng khác.

Giản Linh nhanh nhẹn bưng lên một tách trà thảo mộc ấm áp, mời bà ngồi xuống ghế gỗ mộc.

Úc Giai Ninh tiến lại gần, không vội vã mời chào sản phẩm, cô bắt đầu hỏi han tỉ mỉ về nhu cầu, thói quen sinh hoạt.

Đồng thời, đôi mắt sắc sảo của cô lặng lẽ quan sát kỹ vóc dáng, cấu trúc khuôn mặt và phong cách sống của bà.

Sự trân trọng, chỉn chu ấy không hề thay đổi dựa trên trang phục đắt tiền hay rẻ tiền của khách hàng.

Điều này ngay lập tức khiến Mạnh Tố Linh dâng lên một niềm thiện cảm sâu sắc.

Mạnh Tố Linh nhấp một ngụm trà, ngước mắt nhìn tôi qua chiếc gương lớn sáng loáng.

Bà cố tình đưa ra một câu hỏi đầy tính thử thách để dò xét tư duy của cô gái trẻ.

"Nếu tôi muốn trông bản thân mình hiện đại hơn, hợp mốt hơn, cô sẽ cho tôi mặc váy ren kiểu phương Tây hay làm kiểu tóc uốn sóng giống các minh tinh Hong Kong đang hot?"

Tôi đứng phía sau bà, khẽ mỉm cười, điềm tĩnh lắc đầu từ chối hai phương án đó.

Tôi từ tốn giải thích rằng một người làm công tác xã hội và lãnh đạo phụ nữ tuyệt đối không nên chạy theo mốt nhất thời.

Hình ảnh phù hợp nhất, quyền lực nhất dành cho bà chính là sự thanh lịch, tự tin và đáng tin cậy.

Tôi nhìn thẳng vào mắt bà trong gương, dứt khoát đưa ra triết lý thẩm mỹ của mình.

"Những xu hướng thời trang lòe loẹt ngoài kia sẽ thay đổi theo từng năm, từng tháng."

Tôi nhấn mạnh từng chữ. "Nhưng khí chất thượng lưu của một người phụ nữ thì tuyệt đối không bao giờ bị lỗi thời."

Mạnh Tố Linh khẽ chấn động trước câu trả lời đầy tầm nhìn ấy, bà gật đầu ra hiệu cho tôi bắt tay vào làm.

Tôi chọn cho bà một bộ vest nữ dáng cải tiến màu kem tối giản phối cùng chân váy sẫm màu.

Phần vai áo được tôi cắt gọn gàng để tạo phom dáng thẳng, nhấn nhẹ vào eo để tôn vóc dáng điềm tĩnh.

Tôi thắt thêm một chiếc khăn lụa màu be quanh cổ, phối cùng đôi giày da thấp gót chỉn chu.

Về phần trang điểm, tôi hoàn toàn không dùng phấn dày, chỉ tập trung làm đều màu da bằng Kem Bạch Ngọc.

Đôi chân mày được tỉa gọn gàng, đôi môi thoa một lớp son màu đỏ đất nhạt thanh lịch.

Toàn bộ layout tạo hình đều tuân thủ c.h.ặ.t chẽ theo triết lý Monochrome đơn sắc độc quyền của tôi.

Ít màu sắc, ít chi tiết rườm rà nhưng lại tạo ra một cảm giác vô cùng sang trọng, đài các và tràn đầy quyền uy.

Khi toàn bộ quá trình tạo hình hoàn tất, Mạnh Tố Linh chậm rãi mở mắt nhìn vào chiếc gương lớn.

Bà hoàn toàn lặng người trước hình ảnh phản chiếu của chính mình trong gương.

Gương mặt bà không hề trẻ lại một cách thần kỳ, cấu trúc xương cũng không hề thay đổi.

Nhưng toàn bộ khí chất toát ra bên ngoài lại trở nên vô cùng mạnh mẽ, điềm tĩnh, sang trọng và đầy sức thuyết phục.

Tôi đứng bên cạnh, hai tay buông thõng thản nhiên, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực chuyên nghiệp.

"Làm đẹp thượng lưu chưa bao giờ là việc biến một người thành một kẻ hoàn toàn khác."

Tôi nhìn thẳng vào thần thái quyền lực của bà trong gương. "Mà là giúp người ấy tìm thấy và trở thành phiên bản tốt nhất, cao cấp nhất của chính mình."

Mạnh Tố Linh khẽ chạm vào vạt áo vest màu kem phẳng phiu, trong lòng tràn đầy sự tán thưởng và thán phục.

Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ của tiệm bị đẩy mạnh, người thư ký riêng hớt hải bước vào phòng.

Cô ấy cúi đầu kính cẩn, lên tiếng báo cáo. "Thưa phu nhân, đã đến giờ hẹn tham dự buổi họp cấp huyện rồi ạ."

Giản Linh đứng bên cạnh nghe thấy hai chữ "phu nhân" thì sững sờ, cô ấy ngó ra cửa tiệm, lúc này mới nhìn thấy chiếc xe công vụ biển số tỉnh đỗ chỉnh tề bên thềm.

Mạnh Tố Linh khẽ mỉm cười, quay sang nhìn tôi, tự giới thiệu thân phận thực sự của mình.

"Tôi là Mạnh Tố Linh, Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ tỉnh."

Giản Linh sợ hãi đến mức suýt đ.á.n.h rơi tách trà, mặt mày luống cuống.

Tôi vẫn giữ vững sự điềm tĩnh đáng kinh ngạc, sắc mặt không một chút thay đổi, chỉ lịch sự cúi đầu chào hỏi theo đúng lễ nghi.

"Chào Mạnh phu nhân, rất vinh hạnh được phục vụ bà."

Sự tĩnh lặng, bản lĩnh không kiêu ngạo không tự ti của tôi càng khiến người phụ nữ quyền lực cấp tỉnh đ.á.n.h giá cao.

Mạnh Tố Linh không vội vã rời đi, bà ra hiệu cho thư ký mang vào một tập hồ sơ tài liệu dày cộp.

Bà mời tôi ngồi xuống chiếc bàn gỗ mộc trong phòng khách, cẩn thận lật mở tập hồ sơ ra.

Bên trong là toàn bộ hình ảnh, số đo và thông tin công tác chi tiết của hơn hai mươi nữ đại biểu trong đoàn.

Bà nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng điệu đầy sự nghiêm túc và thử thách.

"Nếu tôi giao toàn bộ phái đoàn này cho cô, cô sẽ làm thế nào để họ tỏa sáng?"

Tôi đón lấy tập hồ sơ, lật xem từng trang ảnh một cách vô cùng chuyên nghiệp, không một chút ngập ngừng.

Tôi bắt đầu phân tích kỹ lưỡng từng khuôn mặt, cấu trúc xương và vóc dáng của từng vị đại biểu.

Tôi đề xuất những định hướng tạo hình phối màu đơn sắc riêng biệt cho từng người, thay vì dùng chung một kiểu rập khuôn.

Mạnh Tố Linh chăm chú lắng nghe, trong lòng vô cùng kinh ngạc khi lần đầu tiên thấy có người coi việc tạo hình thời trang là một ngành khoa học chuyên môn thực sự.

Sau gần hai tiếng đồng hồ trò chuyện đầy tâm đắc, Mạnh Tố Linh chậm rãi đứng dậy.

Bà chủ động đưa bàn tay về phía tôi, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và quyết đoán của một nhà lãnh đạo.

"Úc Giai Ninh, tôi chính thức mời cô tham gia vào dự án chuẩn bị hình ảnh cho đoàn đại biểu nữ của tỉnh."

Lời mời này không đơn thuần là một bản hợp đồng thương mại kiếm tiền thông thường.

Mà nó chính là chiếc đòn bẩy quyền lực giúp tôi chính thức bước lên một vũ đài lớn hơn rất nhiều.

Tôi đón lấy bàn tay bà, bắt tay dứt khoát, nhưng giọng điệu vẫn vô cùng kiên định, đưa ra điều kiện rõ ràng.

"Cháu rất vinh hạnh. Nhưng cháu chỉ nhận lời nếu được trao toàn quyền quyết định về mặt chuyên môn tạo hình."

Tôi nhìn thẳng vào mắt bà. "Cháu không muốn bất kỳ ai can thiệp vào phác thảo của mình."

7 - Maison De Úc Giai (1982) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia