Là khi đi đám cưới đàn anh, anh ta vì tranh hoa cưới mà xô xát đến đầu rơi m.á.u chảy, chỉ vì muốn có được điềm lành để chúng tôi sớm về chung một nhà.

Thế mà chính con người ấy.

Sau khi sự nghiệp của cả hai đã ổn định thì lại đột nhiên không muốn kết hôn nữa.

Không có lý do gì cả, chỉ luôn miệng bảo tôi hãy đợi thêm một chút.

Giờ nghĩ lại, chẳng qua là vì không còn yêu nữa mà thôi.

Lục Kiêu chở tôi về đến trước cửa nhà.

"Đúng lúc tối nay anh phải trực đêm ở bệnh viện, em về nhà cũng có người bầu bạn, đỡ phải tự mình suy nghĩ vẩn vơ."

Anh ta dừng lại một chút, dường như đang đợi tôi nói gì đó.

Tôi gật đầu, không lên tiếng.

"Em không có gì muốn hỏi à?"

Tôi đóng cửa xe: "Anh muốn tôi hỏi gì đây?"

Anh ta khựng lại, hắng giọng hai tiếng rồi tiếp tục: "Bố Trình Tĩnh nhập viện, mẹ cô ấy ở quê chưa lên kịp, một cô gái thân đơn thế cô sao chăm sóc được bố? Anh đi giúp một tay..."

Tôi cắt ngang, giọng bình thản không gợn sóng: "Lục Kiêu."

"Hửm?"

Anh ta ngẩng đầu lên.

"Chúng ta chia tay đi."

Anh ta dừng tay đang chuẩn bị mở cửa xe, nhìn tôi qua lớp cửa kính suốt hai giây, rồi cười khẩy: "Lại ghen à? Lục Kiêu này thề lần thứ tư với em là anh và Trình Tĩnh..."

Lời thề chưa dứt, tiếng chuông điện thoại của anh ta đã réo lên đầy sốt sắng.

Là Trình Tĩnh.

Lục Kiêu bắt máy: "Được được, anh qua đó ngay đây, em đừng khóc đã."

Anh ta vội vã khởi động xe, không quên hạ cửa sổ dặn dò tôi: "Có chuyện gì đợi anh bận xong rồi..."

Tôi cắt ngang lời anh ta: "Tôi sẽ thu xếp thời gian sang chỗ anh lấy đồ về."

Thậm chí Lục Kiêu không kịp nghe hết câu của tôi: "Ừ ừ, em vui là được rồi."

Chiếc xe nhanh ch.óng lao đi.

Tôi đứng tại chỗ, thấy kiệt sức vô cùng.

Lần cuối cùng quyết định đề nghị kết hôn với Lục Kiêu, tôi đã ngồi dưới công ty anh ta suy nghĩ rất lâu.

Dường như tôi chưa từng nghe thấy trường hợp nào mà một cô gái liên tục đề nghị kết hôn lại liên tục bị từ chối như vậy.

"Kết hôn là chuyện của hai gia đình, không đơn giản như em nghĩ đâu, cứ nói riêng chuyện tổ chức lễ cưới thôi đã phải mất bao nhiêu thời gian chuẩn bị rồi? Hiện giờ anh không có thời gian đó."

Dù câu trả lời của anh ta vẫn đúng như dự đoán.

Thế nhưng tôi không ngờ rằng dù biết trước kết quả, lòng mình vẫn đau đớn đến thế.

Chúng tôi đã bên nhau bảy năm rồi.

Không phải một năm.

Không phải ba năm.

Mà là từ thuở đôi mươi đẹp nhất cho đến năm hai mươi bảy tuổi.

Gần mười một giờ đêm, dì vẫn chưa ngủ.

Dì đang ngồi trong phòng khách xem bài phỏng vấn mới nhất của tôi.

Dì là vợ của bố tôi, giáo sư tại đại học Giang.

"Về rồi à? Nghe nói con đã đồng ý đi gặp người thừa kế nhà họ Quý?"

Tôi gật đầu, giọng khàn khàn: "Vâng ạ."

Dì im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi cứ ngỡ dì sẽ không nói thêm câu nào nữa.

"Nếu con thấy quá mệt mỏi, buông tay đúng lúc không hề sai đâu."

Dì bước đến trước mặt tôi, như thể đã đoán ra điều gì đó: "Khi cấu trúc cũ không còn phù hợp với linh hồn mới, con người ta phải tận mắt chứng kiến sự sụp đổ và tái thiết của chính mình."

"Đừng cứ mãi dằn vặt bản thân xem mình làm sai ở đâu nữa. Con là do dì nuôi lớn, con tốt hay không, dì là người rõ nhất."

"Dì nói cho con biết, lỗi duy nhất của con là cho phép một kẻ chẳng liên quan gì đến mình dùng sự thiên vị của anh ta để phán xét cuộc đời con."

"Con đã khóc suốt hai tiếng ngoài cửa rồi, hãy biết xót xa cho chính bản thân mình đi."

Nước mắt tôi trào ra: "Con... con từng thật lòng muốn đi cùng Lục Kiêu đến cuối con đường, không phải nhất thời bốc đồng, cũng chẳng phải nói suông. Con thực sự đã rẽ hướng cuộc đời mình để bước vào cuộc sống của anh ta."

"Vì anh ta, con đã sắp xếp lại toàn bộ cuộc sống của mình, nhưng con không hiểu sao kết quả lại thành ra thế này."

"Đời người trọn vẹn rất khó, nên cứ sống cho thoải mái là được rồi. Ông trời để con buông tay thì ắt có lý do của nó."

Bà đưa tay lau nước mắt cho tôi: "Tuy con không phải con ruột của dì, nhưng dì đã thực sự đặt tâm huyết vào con."

"Lùi một bước mà nói, cũng là phụ nữ với nhau, dì không hy vọng con vì một người đàn ông mà nghi ngờ chính mình."

"Trong lòng một người không thể cứ mãi nuôi một con rắn độc."

Bà khựng lại một chút, giọng nói bỗng dịu xuống: "Lâm Sán, đừng để bản thân tự giam cầm chính mình."

Đêm đó, đèn trong phòng tôi sáng suốt cả đêm.

Trên màn hình điện thoại là bài đăng mới nhất của Trình Tĩnh: [Có anh ở đây, em thấy an tâm rồi.]

Lục Kiêu ngồi bên cạnh giường bệnh, toàn tâm toàn ý ôm máy tính làm việc.

Sau lần gặp thứ ba, Quý Yến Kinh ngỏ lời cầu hôn với tôi.

"Anh thích em?"

Tôi trố mắt kinh ngạc, thực sự khó mà tin nổi.

Dù sao thì với người có trí nhớ kém, gặp nhau mới ba lần chắc còn chẳng nhớ nổi mặt đối phương.

Chỉ là anh quá nổi bật.

Chỉ cần ngồi trong quán cà phê này thôi, ánh mắt mọi người xung quanh cũng vô thức đổ dồn về phía anh.

Kể cả cá vàng cũng phải nhớ được mười bốn giây chứ đừng nói là người.

"Nhà họ Quý đang cần một nữ chủ nhân đứng đắn."

Giọng anh trầm ổn, từng chữ từng chữ như gõ vào tim tôi: "Em có sức hút riêng, hình tượng công chúng tốt, anh thực sự không nghĩ ra ai phù hợp với mình hơn em."

Điện thoại rung lên, là Lâm Thần, đứa em gái cùng cha khác mẹ của tôi.

[Chị ơi, em nghe nói chị chia tay rồi à? Chia tay là đúng! Phải bỏ sớm mới phải!]

[Chị xem, năm nghìn mã cổ phiếu chị còn không chọn nổi mã nào sinh lời, giữa mười bốn triệu người mà chị còn chọn nhầm kẻ yêu mình à? Mau chọn đại một người có tiền mà bù lỗ đi!]

......

Tôi ngẩng đầu: "Nghe nói chuẩn bị đám cưới rất phiền phức, phải đặt khách sạn, tìm đơn vị tổ chức, rồi thử váy cưới, còn liên quan đến cả hai bên gia đình..."

"Lâm Sán, em dùng những lý do này để từ chối anh thì không cao tay chút nào đâu."

"Nếu chúng ta yêu nhau, việc chuẩn bị đám cưới đáng lẽ phải là một chuyện rất hạnh phúc."

Đúng vậy.

Nếu cả hai đều muốn kết hôn thì dù có phiền phức cũng phải là sự phiền phức đầy hạnh phúc.

Vậy mà mình lại để Lục Kiêu dùng những lý do rẻ tiền như thế để thoái thác tới tận năm lần.

Anh tiếp tục: "Nếu em thực sự chỉ lo lắng những chuyện đó thì anh sẽ xử lý ổn thỏa tất cả --"

"Em đồng ý."

Lông mi Quý Yến Kinh khẽ rung động, dường như không dám tin: "Cái gì?"

Tôi lấy hết can đảm: "Em nói là em đồng ý kết hôn, khi nào chúng ta kết hôn?"

Đám cưới được ấn định vào nửa tháng sau.

Bố tôi kinh hãi: "Con làm thế không thấy quá cực đoan sao? Bảy năm thì kết thúc, còn bảy ngày thì bắt đầu?"

Chương 3 - Mạn Mạn Diệc Xán Xán - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia