Ngày ngày ở trong thư phòng đối phó với lũ lão già, sau đó vẫn dư sức đi lừa phỉnh đám phi tần trong hậu cung.
Nhắc đến phi tần hậu cung, từ khi biết Bạo quân thích súc vật, Quý phi cơ bản không xuất hiện nữa, chắc là đã c.h.ế.t tâm rồi.
Ả vừa c.h.ế.t tâm, Tô phi liền nhảy cẫng lên vui mừng.
Tô phi vẫn như trước đây, vô cùng hiểu chuyện, mỗi lần đến thăm Bạo quân đều mang cho ta chút đồ ăn.
"Vương thượng, nó đáng yêu quá, thần thiếp thích nó lắm, mỗi ngày đều tới thăm nó được không ạ?"
Bạo quân đang bận rộn trăm công nghìn việc vẫn liếc nhìn Tô phi một cái, mặt không cảm xúc nói:
"Đừng cho nàng ấy ăn đồ lạnh, ăn vào sẽ đau bụng."
Nói bậy.
Ta làm một hơi nuốt chửng miếng bánh lạnh trên tay Tô phi vào miệng.
Ta chưa bao giờ đau bụng, ăn cả đá lạnh cũng không sao, Bạo quân đúng là ghen tị với ta.
Khoảng nửa khắc sau, Tô phi nhìn chằm chằm vào ta, trên mặt dường như có chút lo lắng.
Ta đang thắc mắc ả khổ sở chuyện gì, thì thấy Bạo quân đột nhiên ôm lấy m.ô.n.g, mặt mày tái mét chạy thẳng ra hậu điện.
Tô phi dường như không để ý đến Bạo quân, chỉ chăm chăm nhìn ta, còn vươn tay ấn ấn vào bụng ta.
"Khó chịu không? Nếu ngươi không thoải mái, cứ ừ hừ vài tiếng, bổn cung đưa ngươi về chăm sóc vài ngày có được không?"
Đây là nói chuyện gì vậy chứ, ta ăn được ngủ được, làm sao mà không thoải mái?
Khoảng nửa canh giờ sau, Bạo quân quay trở lại với gương mặt trắng bệch.
Tô phi vội vàng tiến lên, chỉ vào ta mà nói:
"Vương thượng, thần thiếp thấy nó có vẻ không được khỏe, người bận trăm công nghìn việc chắc cũng chẳng có thời gian chăm sóc nó. Thần thiếp lại thấy rất có duyên với nó, hay là cứ để nó đến chỗ thần thiếp tạm trú vài bữa, đợi khỏe lại thần thiếp sẽ đưa nó về cho người, có được không ạ?"
Bạo quân nheo mắt nhìn Tô phi, giọng điệu hờ hững.
"Ồ? Thế nếu trẫm nhớ nàng ấy thì sao?"
Tô phi nghe vậy thì vui mừng: "Việc đó có gì khó đâu? Người cứ sai người nhắn một tiếng, người đến chỗ thần thiếp hoặc thần thiếp mang đến cho người, đều tùy người quyết định."
Bạo quân cười như không cười, rồi quát to gọi Lý Thắng.
"Đi, đưa Tô phi về đi, từ nay về sau không có lệnh của trẫm, không cho phép ả bén mảng vào điện!"
Sau khi Tô phi rời đi, Bạo quân ấm ức đi tới, ôm chầm lấy ta vào lòng.
"Thôn Thôn à, sau này đừng ăn bậy nữa, vừa rồi trẫm suýt nữa thì tèo rồi."
Nói xong, hắn dùng mặt cọ cọ vào đám lông trên mặt ta, đau khổ nói: "Khi nào ngươi mới biến thành người đây, trẫm vừa mới khai vị đã phải nhịn d.ụ.c, đúng là khổ sở quá."
Sớm biết thế, đêm đó trẫm nên làm thêm vài lần nữa..."
23
Kết quả là hắn chẳng khó chịu được mấy ngày thì đã không còn thời gian mà than thân trách phận nữa.
Bởi vì có một vị phiên vương khởi binh.
Lý do nghe thật kỳ cục: "Đương kim Vương thượng thích chơi thú lạ, không có người nối dõi, phải phản!"
Câu này chỉ cần người có não một chút là biết ngay do Quý phi truyền ra ngoài.
Huống hồ, vị phiên vương này còn là biểu ca của Quý phi.
Sau khi biết chuyện, Tô phi đã đi cầu kiến Bạo quân.
Hai người thì thầm to nhỏ trong thư phòng suốt nửa canh giờ.
Sau đó Bạo quân lại triệu Tô đại nhân vào cung, lại thì thầm to nhỏ thêm nửa canh giờ nữa.
Đêm đến, Bạo quân nằm sấp bên giường, thần thần bí bí than vãn với ta, bộ mặt đầy ấm ức.
"Đám đàn bà này, đúng là hiểm độc, không có được thì muốn hủy hoại trẫm, chẳng có lương tâm chút nào."
"Ngươi biết mấy năm nay Quý phi tiêu tốn của trẫm bao nhiêu bạc không? Chì kẻ mày mỗi tháng mười hộc, gấm Thục mười tấm! Tất cả đều phải vận chuyển từ Nam Cương theo đường thủy lẫn đường bộ, chỉ riêng đường đi thôi đã mất hơn nửa tháng. Chỉ vì trẫm không muốn ngủ với ả, chuyện nhỏ xíu thế mà ả cũng muốn tạo phản, thật độc ác mà."
Ta buồn ngủ không chịu nổi, mấy đêm nay Bạo quân đặc biệt thích than vãn, cứ lảm nhảm đến tận đêm khuya.
Mỗi lần ta ngủ say là lại bị hắn càu nhàu làm tỉnh, khiến mấy ngày nay ta cứ lờ đờ, buồn ngủ rũ mắt.
Thấy dáng vẻ đêm nay, chắc lại định lảm nhảm đến nửa đêm nữa, ta đưa móng guốc vỗ vỗ vào đầu hắn, ý bảo hắn im lặng chút đi.
Nhưng Bạo quân rõ ràng chẳng có cái đầu biết thấu hiểu nỗi khổ của người khác, hắn rất hưởng thụ mà nắm lấy móng guốc của ta, hôn một cái, rồi vui mừng nói:
"Trẫm biết ngay, trên đời này chỉ có Thôn Thôn của trẫm là xót xa cho trẫm thôi. Không uổng công trẫm năm đó vác ngươi về, trải qua bao đường xóc nảy, nuôi nấng suốt mười mấy năm nay. Quả nhiên, vẫn là thứ tự tay mình chăm bẵm mới là tri kỷ, mấy kẻ yêu diễm đồ hiệu bên ngoài không thể so sánh được."
"Thôn Thôn, sao móng guốc của ngươi lại có mùi vậy? Người trong cung này càng ngày càng cẩu thả."
Ta nhìn chằm chằm vào cái móng guốc đã bị hắn hôn, mí mắt nặng trĩu đập vào nhau.
Nếu nhớ không lầm, tối nay sau khi đào hang xong ta hình như chưa rửa móng guốc.
24
Trong một đêm sấm chớp đùng đoàng, Bạo quân bị ám sát.
Thực ra mũi tên đó là nhắm vào ta.
Chẳng biết Bạo quân lên cơn gì mà nhảy lên chắn trước người ta.
Trước khi ngất đi, anh nhìn ta đầy luyến tiếc, bàn tay vuốt ve gương mặt ta, ngay cả giọng nói cũng dịu dàng chưa từng thấy.