Mắt thấy bầu không khí ngày càng trầm xuống, ánh mắt Giản Thư không kìm được mà liếc về phía Đinh Minh, hy vọng cậu ta ra tay cứu vãn tình hình, cũng là cứu lấy cái mạng ch.ó của cô.
Đinh Minh ở bên cạnh cũng bị bầu không khí này làm cho hoảng sợ, ngay cả tiếng thở cũng không dám thở mạnh, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình, sợ bị anh Cố của cậu ta chú ý tới.
Suy cho cùng anh Cố của cậu ta chắc chắn sẽ không làm gì chị dâu, nhưng đối với cậu ta thì sẽ không thương hoa tiếc ngọc đâu, lúc này cậu ta vẫn không nên ra mặt thì hơn.
Nhìn thấy Giản Thư không ngừng ra hiệu, lại thấy Cố Minh Cảnh dường như có phát giác, cậu ta vội vàng trao cho cô một ánh mắt lực bất tòng tâm, rồi nhanh ch.óng trượt xuống khỏi ghế, ôm lấy chân bàn trốn dưới gầm bàn.
Nếu không phải vì động tác rời đi quá lớn, cậu ta tuyệt đối không muốn ở lại thêm nữa.
Chị dâu, chị vẫn là tự cầu phúc đi, làm nũng, nói vài câu dễ nghe, dỗ dành anh Cố một chút biết đâu lại ổn. Đinh Minh ôm c.h.ặ.t c.h.â.n bàn thầm nghĩ trong lòng.
Giản Thư lại không biết suy nghĩ của cậu ta, lúc này cô đang trợn tròn mắt nhìn về hướng Đinh Minh. Ngặt nỗi giữa hai người cách nhau một cái bàn, trừ phi cô ngồi xổm xuống, nếu không ngay cả đỉnh đầu cũng không nhìn thấy.
Người anh em, sao thế này? Không phải đã nói có việc thì tìm cậu sao? Bây giờ việc đến rồi, sao cậu lại bỏ chạy?
Giản Thư vừa mới thu nhận được một đàn em cách đây không lâu, còn chưa đầy một tiếng đồng hồ, đàn em đã chưa đ.á.n.h đã chạy, bỏ lại cô một mình.
Ánh mắt của Giản Thư, Cố Minh Cảnh không phải không nhìn thấy, chỉ là Đinh Minh biết điều, anh cũng bỏ qua, tiếp tục nhìn chằm chằm Giản Thư, xem cô còn chủ ý gì nữa.
Đàn em không đáng tin cậy, mọi khổ nạn chỉ đành tự mình gánh vác, Giản Thư thầm cổ vũ động viên bản thân trong lòng.
Hít sâu một hơi, Giản Thư lén lút thò tay ra, nắm lấy vạt áo anh khẽ lay động, trên mặt nở nụ cười nịnh nọt, cả người trông nũng nịu, khiến người ta không nỡ nói một lời nặng lời với cô.
Chiêu này, là bảo bối tất thắng của Giản Thư trong những ngày qua, mỗi lần cô tung chiêu này ra, Cố Minh Cảnh đều hết cách với cô, vô điều kiện đồng ý mọi chuyện với cô.
Nhìn dáng vẻ kiều diễm này của cô, chút lửa giận vốn đã không nhiều trong lòng Cố Minh Cảnh lập tức tan biến, cô nhóc này, luôn biết cách làm anh mềm lòng.
Nhưng nghĩ đến những lời lúc trước của Giản Thư, anh cứng rắn cõi lòng, không được, lần này không thể để cô dễ dàng toại nguyện, có một số chuyện là giới hạn của anh.
Giản Thư vừa làm nũng lay lay vạt áo Cố Minh Cảnh, vừa không ngừng quan sát sắc mặt anh, nhưng không nhìn ra chút manh mối nào, vẫn là dáng vẻ mặt không cảm xúc đó, không có chút biểu cảm động lòng nào.
Chiêu này vô dụng rồi? Nội tâm Giản Thư thấp thỏm, xem ra lần này là thật sự tức giận lớn rồi, khó dỗ rồi.
Lúc này Giản Thư cũng có chút hối hận, lúc đó gật đầu làm gì cơ chứ, có ai nghe thấy đối tượng của mình nói không muốn tìm đối tượng mà không tức giận? Đổi lại là cô, không mất ba năm ngày tuyệt đối không dỗ được.
Cách này vô dụng rồi, Giản Thư c.ắ.n răng, chuẩn bị tung chiêu cuối.
Từ từ xán lại gần Cố Minh Cảnh, vừa kéo áo anh lay động, vừa ghé sát vào tai anh, nhỏ giọng nói: “Anh Minh Cảnh, em sai rồi, anh tha thứ cho em được không.”
Nghe thấy giọng nói nũng nịu mềm mại truyền đến bên tai, cảm nhận được hơi ấm truyền đến từ tai, Cố Minh Cảnh chỉ cảm thấy trái tim mình như nhũn ra bởi tiếng gọi anh Minh Cảnh này của cô. Lại giống như có mấy con mèo nhỏ đang cào cấu trong tim, ngứa ngáy.
Lần này, không thể giữ nổi dáng vẻ mặt không cảm xúc đó nữa, cả người lập tức dịu dàng hẳn đi.
“Anh cười rồi? Anh tha thứ cho em rồi đúng không.” Giản Thư nhìn thấy sự thay đổi trên sắc mặt anh, lập tức vui sướng reo hò.
“Gọi thêm một tiếng nữa.” Cố Minh Cảnh thu liễm lại một chút, trầm giọng nói.
Giản Thư không hiểu ra sao, nghi hoặc hỏi: “Gì cơ?”
“Cách xưng hô.” Cố Minh Cảnh nói.
Cô nhóc này bình thường ngoài lúc phạm lỗi nịnh nọt anh ra, đều không chịu xưng hô với anh như vậy. Lần này khó khăn lắm mới tóm được cơ hội, anh phải nghe cho đã.
Giản Thư hiểu ngay, người đàn ông này không biết bị làm sao, đặc biệt thích cách xưng hô này, nhưng cô thì khác a, mỗi lần gọi như vậy, luôn có chút trẻ con và xấu hổ khó tả.
Nếu đổi lại là bình thường, anh có nói thế nào cô cũng sẽ không gọi đâu, trừ phi bất đắc dĩ.
Và bây giờ, chính là lúc bất đắc dĩ rồi, ai bảo cô phạm lỗi, phải cầu xin sự tha thứ chứ?
Thế là Giản Thư đành phải cố nhịn sự khác lạ trong lòng, xán lại gần anh ngoan ngoãn gọi: “Anh Minh Cảnh.”
Được rồi chứ, tha thứ cho em rồi chứ, Giản Thư mong đợi nhìn anh.
Cố Minh Cảnh vẫn bình chân như vại: “Tiếp tục.”
Khó khăn lắm mới được nghe một lần, anh vẫn chưa nghe đủ đâu.
Được! Lần này là lỗi của cô, Giản Thư c.ắ.n răng tiếp tục gọi: “Anh Minh Cảnh.”
“Chưa đủ ngọt, tiếp tục.”
Mặt Giản Thư lộ vẻ dữ tợn, tên đàn ông ch.ó má, yêu cầu còn khá nhiều đấy.
Cố nhịn để khôi phục sự bình tĩnh, dùng giọng điệu ngọt ngào gọi: “Anh Minh Cảnh, anh Minh Cảnh, anh Minh Cảnh...”, ghé sát vào tai anh, gọi liền mười mấy tiếng, gọi càng lúc càng qua loa mất kiên nhẫn.
Sức chịu đựng của Giản Thư đã đến giới hạn, nếu còn chưa đủ, thì cô phải bỏ gánh giữa đường thôi. Tha thứ hay không tha thứ gì đó, cô cóc thèm nữa!
Cũng may Cố Minh Cảnh hiểu cô vô cùng tường tận, biết đây đã là giới hạn của cô rồi, biết điểm dừng, nếu không lát nữa con mèo nhỏ nũng nịu mềm mại sẽ xù lông mất.
Đến lúc đó, sẽ không dễ dỗ đâu.
“Chỉ lần này thôi, không có lần sau. Sau này anh không muốn nghe em nói những lời như không muốn tìm đối tượng, hối hận vì đã tìm đối tượng nữa đâu, như vậy anh sẽ đau lòng buồn bã lắm đấy.” Cố Minh Cảnh tỏ vẻ yếu đuối nói.
Qua những ngày chung sống này, anh biết Giản Thư là người ăn mềm không ăn cứng, kịp thời tỏ vẻ yếu đuối là vô cùng cần thiết.
Giản Thư ngồi trên đùi Cố Minh Cảnh không có nửa điểm khó chịu, những ngày qua cô đã quen với một số hành động thân mật rồi.
Lúc này nghe thấy giọng điệu trầm buồn của Cố Minh Cảnh, nhìn thấy sắc mặt có chút cô đơn của anh, sự bực tức trong lòng lúc trước lập tức tan biến, chỉ còn lại sự áy náy sâu sắc.
“Xin lỗi, đều tại em không tốt, em nói sai rồi, còn nổi cáu với anh, đều là lỗi của em.” Giản Thư có chút ngại ngùng không dám đối mặt với anh, gục đầu vào n.g.ự.c anh che khuất tầm nhìn của anh.
Cố Minh Cảnh nhìn người con gái trong lòng, cười nhẹ vuốt ve lưng cô, nói: “Đều qua rồi, sau này đừng nói những lời như vậy làm tổn thương trái tim anh nữa là được.”
Anh không hy vọng có bất kỳ giả thiết, tưởng tượng nào phá hoại mối quan hệ giữa anh và Giản Thư. Hai người họ là trời sinh một cặp, không ai có thể chia rẽ họ.
Sự chân thành trong lời nói của Cố Minh Cảnh khiến Giản Thư càng áy náy hơn, ngẩng đầu lên nhìn anh nói: “Hay là anh đ.á.n.h em cho hả giận đi,” ngừng một lát lại nói, “Mắng em cũng được.”
Không phải cô sợ bị đòn, mà là cô biết anh không nỡ.
Thấy cô như vậy, trái tim Cố Minh Cảnh mềm nhũn, không nhịn được ôm cô vào lòng, ôm thật c.h.ặ.t, cằm đặt lên đỉnh đầu cô thấp giọng nói: “Đồ ngốc.”
Bất luận là đ.á.n.h hay mắng, anh đều không nỡ. Từ khoảnh khắc gặp được em, đã định sẵn anh chỉ yêu mình em.