Sau khi ăn cơm xong, ngoại trừ Giản Thư ra thì ba người kia đều có chút buồn ngủ, cô liền xung phong nhận việc buổi chiều sẽ trông chừng, đảm bảo không để bất cứ ai bước vào.

Thấy tinh thần cô rất tốt, ba người cũng không từ chối, bọn họ quả thật có chút buồn ngủ rồi, lúc này nếu không chú ý nghỉ ngơi một chút, đến tối lấy đâu ra tinh thần mà thức đêm?

Hơn nữa giữa ban ngày ban mặt, trên hành lang người qua kẻ lại tấp nập, cũng không cần lo lắng sẽ xảy ra chuyện gì, cho nên sau khi dặn dò vài câu thì đều chìm vào giấc ngủ.

Giản Thư cũng ngoan ngoãn không chạy ra ngoài, lấy một cuốn tiểu thuyết từ trong không gian ra để g.i.ế.c thời gian.

Nhưng Giản Thư cũng không đọc được bao lâu, di chứng của việc đập đầu vẫn còn một chút, đọc sách lâu dễ bị ch.óng mặt, cho nên xem được nửa tiếng cô liền cất sách vào không gian.

Không có sách để g.i.ế.c thời gian, cô càng thêm buồn chán. Nghịch ngón tay, nhìn móng chân, đếm số người đi ngang qua hành lang, ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ.

Sau đó ngắm phong cảnh đến nghiện, cô liền bò từ trên giường xuống, lấy chiếc máy ảnh vừa mua trước khi đi công tác ra, “tách tách tách” chụp không ít ảnh phong cảnh ngoài cửa sổ.

Sợ đ.á.n.h thức những người đang ngủ, cô còn cố ý chạy ra hành lang, ngoài ảnh phong cảnh, còn có không ít ảnh sinh hoạt trên xe lửa, hoàn toàn mang phong cách chân thực, mấy chục năm sau đều là những hồi ức chầm chậm ùa về.

Chu Học Dân đang ngủ là người tỉnh lại đầu tiên, vừa mở mắt đã nhìn thấy Giản Thư đang đứng ở cửa.

Nhìn một lúc phát hiện cô đang chụp ảnh, anh cũng không lên tiếng quấy rầy, sau đó Lý Hòa Bình và Lý Xuân Mai lần lượt tỉnh lại cũng làm y như vậy.

Cho nên đợi đến khi Giản Thư chụp xong quay người lại, mới phát hiện ba người đang ngủ đều đã tỉnh.

“Mọi người tỉnh lúc nào vậy? Em hoàn toàn không phát hiện ra.” Giản Thư kinh ngạc hỏi.

“Em chụp ảnh hăng say như vậy, sao có thể phát hiện ra bọn chị chứ?” Lý Xuân Mai, người thân thiết với cô hơn một chút, lên tiếng trêu chọc.

“Làm gì có, là do mọi người động tĩnh quá nhỏ nên em mới không phát hiện ra thôi, nếu mọi người xuống giường đi lại, em chắc chắn sẽ phát hiện ra.” Giản Thư phản bác.

Mặc dù cô chụp ảnh đến say mê, nhưng cô vẫn nhớ mình đã đảm bảo sẽ trông chừng hành lý cẩn thận, cho nên vẫn luôn chú ý, mỗi lần có người đi ngang qua cô đều nhận ra.

Không trêu chọc được cô, Lý Xuân Mai cũng chẳng bận tâm, dù sao cũng chỉ là thuận miệng nói một câu, không ai để ý cả.

Lúc này sự chú ý của chị đã chuyển sang chiếc máy ảnh trên tay Giản Thư.

Hơi nhíu mày, trầm ngâm một lát rồi nói: “Xem ra tối nay chúng ta thức đêm phải tỉnh táo một chút rồi.”

Chu Học Dân tán thành gật đầu: “Đúng vậy. Trên hành lang đông người phức tạp, nói không chừng sẽ có kẻ nhắm vào.”

Giản Thư nhìn chiếc máy ảnh trên tay mình mới phát hiện hành vi của bản thân rất không thỏa đáng.

Đi ra ngoài quan trọng nhất là tiền tài không được để lộ, cô quang minh chính đại cầm máy ảnh chụp tới chụp lui trên hành lang thế này, chẳng khác nào đang hét lên với những kẻ có tâm tư bất chính: Tôi là con cừu béo! Người ngốc nhiều tiền mau tới đây!

Thời buổi này, gia đình có thể mua được máy ảnh đều là những hộ giàu có. Tiền mua máy ảnh còn là chuyện nhỏ, tốn kém nhất là cuộn phim, giống như đời sau nhiều người mua xe vậy, mua thì nổi, nhưng nuôi không nổi.

Dù sao máy ảnh cũng không phải là nhu yếu phẩm thiết yếu trong cuộc sống, cùng lắm thì không mua, thật sự muốn chụp ảnh, bỏ chút tiền đến tiệm chụp ảnh là xong.

Nghĩ đến đây, Giản Thư ngại ngùng gãi đầu, vẻ mặt đầy áy náy nói: “Xin lỗi mọi người, đều tại em không tốt, còn hại mọi người phải chịu tội lây.”

“Không sao không sao, máy ảnh em tự mua lấy ra dùng thì có sao đâu? Không dùng chẳng lẽ để chưng cho đẹp? Em không làm sai gì cả. Nếu nói sai, thì đó cũng là lỗi của những kẻ lén lút, lấm la lấm lét, suốt ngày chỉ nghĩ đến việc không làm mà đòi có ăn.” Lý Xuân Mai lên tiếng đầu tiên.

“Đồng chí Xuân Mai nói đúng, đồng chí Giản Thư không cần phải tự trách, có máy ảnh không phải lỗi của cô, dùng máy ảnh càng không phải lỗi của cô, không cần vì những kẻ tâm thuật bất chính mà tự trói buộc bản thân.” Chu Học Dân cũng hùa theo tán thành.

Làm gì có chuyện không trách tên trộm nảy sinh ý đồ xấu, lại đi trách đương sự có tiền? Nếu thật sự chuyện gì cũng phải kiêng dè, vậy dứt khoát mọi người đều làm kẻ nghèo rớt mồng tơi cho xong, còn mua xe đạp làm gì, mua đồng hồ làm gì? Trở về xã hội nguyên thủy luôn đi.

“Yên tâm, trộm đến, tôi đ.á.n.h hắn.” Lý Hòa Bình không nói những lời dài dòng đại loại, vài chữ ngắn gọn súc tích cũng đủ thể hiện thái độ của anh.

Cảm nhận được sự ủng hộ của ba người, Giản Thư bất giác thấy hốc mắt nóng lên. Thật ra nếu chỉ có một mình cô, cô sẽ không lo lắng những chuyện này, cô chủ yếu là áy náy vì đã liên lụy đến người khác.

Nhưng cô hoàn toàn không ngờ bọn họ lại cởi mở như vậy, nhìn quen thuyết nạn nhân có tội ở đời sau, cô thật sự không có chút lòng tin nào vào quan điểm của người ngoài.

Suy cho cùng, những cô gái xinh đẹp xảy ra chuyện, đều có vô số người công kích cô ấy “Ai bảo cô mặc ít, đáng đời!”, “Tại sao lại uống rượu? Đáng đời!”, “Nửa đêm ra ngoài ăn đêm đều không đứng đắn, xảy ra chuyện cũng đáng đời!” và hàng loạt những lời nói nghe mà nghẹt thở.

Xảy ra chuyện không đi lên án tội phạm, lại đi lên án nạn nhân, không biết là thế giới có vấn đề, hay là chúng ta có vấn đề.

Cho nên sự tỉnh táo của ba người thật sự khiến Giản Thư kinh ngạc mừng rỡ, dù sao chuyện này đối với ba người mà nói cũng là một tai bay vạ gió, cho dù bọn họ có trách móc cô, cô cũng cảm thấy rất bình thường.

Nhưng bọn họ không làm vậy.

Điều này cũng khiến Giản Thư càng thêm áy náy.

“Nếu không phải tại em, tên trộm cũng chưa chắc đã chú ý đến chúng ta.”

“Cho dù không có cô, tên trộm nói không chừng cũng sẽ chú ý đến chúng ta. Cho dù có cô, tên trộm cũng có khả năng sẽ không chú ý đến chúng ta. Trước khi mọi chuyện xảy ra, những điều này đều chỉ là suy đoán của chúng ta thôi.” Chu Học Dân sửa lời.

“Được rồi, Tiểu Thư, em đừng tự dằn vặt những chuyện này nữa. Nghĩ theo hướng tốt đi, chỗ chúng ta có hai người đàn ông to khỏe, chị cũng từng học qua vài chiêu, sức lực cũng không tồi, không nói nhiều, đối phó với một người bình thường tuyệt đối không thành vấn đề. Nếu thật sự có tên trộm tự vác xác tới cửa, chúng ta còn có thể trừ hại cho dân nữa đấy.” Lý Xuân Mai khoác tay lên vai Giản Thư, mặt mày hớn hở nói.

“Tôi từng đi lính.” Lý Hòa Bình trầm giọng nói.

“Thật trùng hợp, tôi cũng từng đi.” Chu Học Dân cười nói.

Giản Thư kinh ngạc nhìn mấy người, Lý Xuân Mai vẻ mặt đầy hào hứng; Lý Hòa Bình bẽn lẽn nhưng lại mang theo sự kiên cường; Chu Học Dân nụ cười tuy ôn hòa, nhưng cô luôn cảm thấy có một luồng sát khí.

Chà, bọn họ ai nấy đều giấu nghề nha?

Cộng thêm cô, hai người chuyên nghiệp, hai người từng học qua, tên trộm này nếu thật sự dám tìm đến, vậy chẳng phải là tự chui đầu vào lưới sao?

“Thật trùng hợp, em cũng từng theo chú trong nhà luyện tập, sức lực cũng không tồi.” Giản Thư cũng cười nói.

Bốn người lần lượt giới thiệu một vòng, sau khi xác định đều không phải là những người trói gà không c.h.ặ.t, bất giác nhìn nhau cười.

“Vậy, quyết định thế nhé?”

“Được.”

“Đồng ý.”

Một quyết định không lời đã được thông qua chỉ trong vài câu nói ngắn gọn.

Chương 298: Áy Náy - Mang Theo Không Gian Xuyên Về Thập Niên 60 Tôi Kế Thừa Gia Sản Hàng Tỷ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia