Sau khi hai đứa trẻ rời đi, trong nhà bỗng chốc yên tĩnh đi không ít, sự tĩnh lặng sau cơn náo nhiệt lại càng tăng thêm vài phần cô liêu.
Ánh tà dương phía chân trời dần dần buông xuống, dát lên khoảng sân nhỏ một lớp màu vàng óng, đồng thời lại gợi thêm cho người ta vài phần sầu muộn.
Nằm trên chiếc ghế tựa trong sân, Giản Thư nhẹ nhàng phe phẩy chiếc quạt, thẫn thờ ngắm nhìn ráng chiều phía chân trời.
“Cốc cốc cốc...” Tiếng gõ cửa đã phá vỡ sự cô quạnh trong sân.
Giản Thư hoàn hồn lại: “Ai đấy? Cửa không khóa đâu, vào đi!” Sau đó cô đứng dậy khỏi ghế tựa, đi về phía cổng viện.
“Em gái, là chị đây!” Ngoài cửa truyền đến giọng nói oang oang quen thuộc của Ngô Tú Phương, kéo theo đó là tiếng mở cửa “kẽo kẹt”.
Trên mặt Giản Thư nở nụ cười: “Chị dâu đến rồi à, mau vào nhà ngồi đi.”
Tốc độ này, cứ y như là có ch.ó đuổi đằng sau vậy.
“Ơ...” Giản Thư vươn tay Nhĩ Khang ra, nhưng chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng chạy trối c.h.ế.t của Ngô Tú Phương và từng lớp bụi mù mịt cuộn lên phía sau.
Cúi đầu nhìn cái bát bị nhét vào trong tay, cô mới hiểu tại sao Ngô Tú Phương lại chạy nhanh đến thế.
Chỉ thấy trong bát đựng mấy con cá diếc nhỏ cỡ bàn tay, cá đã được làm sạch sẽ, đến mức có thể trực tiếp cho vào nồi luôn rồi.
Trong mắt Giản Thư lóe lên một tia bất đắc dĩ, chị dâu Tú Phương chính là như vậy, nửa điểm cũng không muốn chiếm tiện nghi của người khác.
Chỉ là một bát chè đậu xanh, đâu đáng giá nhiều đồ thế này, mang hết sang cho cô rồi, cũng không biết trong nhà chị ấy còn hay không.
Nhưng cô cũng biết tính cách của Ngô Tú Phương, nếu mang trả lại thì chắc chắn chị ấy sẽ không nhận, cô cũng không muốn vì chút đồ này mà ảnh hưởng đến tình cảm giao tình giữa hai người, đành phải nhận lấy.
Đóng cổng viện lại, cô bưng bát đi vào trong nhà, cất cá vào trong không gian.
Món gà hầm nấm ban trưa vẫn chưa ăn hết, Giản Thư cũng không định làm thêm món mới, trực tiếp đặt lên bếp lò hâm nóng lại, rồi thái thêm chút thịt bò, sách bò, cánh gà, rong biển, đậu hũ ky các loại làm thành một đĩa đồ kho thập cẩm. Ăn kèm với cơm trắng buổi trưa chưa ăn hết, bữa tối thế là đã chuẩn bị xong.
Có lẽ là đã quen với những ngày tháng hai người cùng nhau ăn cơm, gắp thức ăn cho nhau, trò chuyện chuyện nhà cửa, lúc này một mình ngồi bên bàn ăn, Giản Thư chọc chọc những hạt cơm trong bát, hiếm khi lại cảm thấy không có cảm giác thèm ăn.
Tuân thủ nguyên tắc không được để thừa cơm, Giản Thư ăn hết một bát cơm xong liền đặt đũa xuống, dọn dẹp bát đũa xong xuôi, cô nhanh ch.óng tắm rửa một cái rồi chui tọt vào trong chăn.
Nằm nghiêng trên giường, ngửi hơi thở quen thuộc bên cạnh, cô dần dần chìm vào giấc mộng.
Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, Giản Thư có chút hoảng hốt, tối qua cô đã nằm mơ, mơ thấy Cố Minh Cảnh trở về, cô rất vui vẻ, cứ kéo anh lải nhải mãi không thôi, hai người tâm tình với nhau, ầm ĩ mất hơn nửa đêm mới ngủ.
Nhưng sau khi tỉnh giấc, mới biết tất cả chỉ là một giấc mơ, tâm trạng không khỏi có chút sa sút.
Ngẩn ngơ ngồi thẫn thờ trên giường, chẳng xốc nổi tinh thần, một chút cũng không muốn động đậy.
Cho đến khi tiếng kèn báo thức vang lên, cô mới thu thập lại cảm xúc.
Ăn sáng xong, cô liền đạp xe đạp ra khỏi cửa. Cô chuẩn bị đi lên thành phố một chuyến, mua sắm chút hàng núi và những thứ khác mà trong không gian không có, nhân tiện đi dạo cửa hàng bách hóa một vòng, bổ sung thêm chút bánh ngọt, bánh quy, cao mạch nha sữa các loại.
Sau khi sống chung cô mới phát hiện ra, Cố Minh Cảnh khá thích ăn những thứ này, bình thường lúc đi làm cũng sẽ gói một ít mang theo bên người, lúc không có ai thì lấy ra ăn một chút.
Đối với chuyện này Giản Thư rất dung túng, mỗi tối khi người đàn ông này trở về, quần áo ướt đẫm mồ hôi đến mức có thể vắt ra nước, có thể thấy lượng huấn luyện bình thường lớn đến mức nào.
Lượng huấn luyện lớn, tình trạng cơ thể đương nhiên cũng phải theo kịp, mặc dù trong nhà bữa nào cũng có thể đảm bảo có một món mặn, nhưng Giản Thư luôn lo lắng dinh dưỡng không đủ.
Chỉ có thể nhét thêm cho anh một ít thịt khô, điểm tâm, các loại hạt có hàm lượng protein và calo cao, dùng để bù đắp lại năng lượng tiêu hao của anh.
Cho nên những thứ như bánh ngọt, bánh quy trong nhà lúc nào cũng có sẵn, rất nhiều lúc Giản Thư sẽ chọn tự mình làm, nhưng nếu đi cửa hàng bách hóa hay hợp tác xã cung tiêu, trong tay lại vừa vặn có tem phiếu, cô cũng sẽ mua một ít mang về, coi như là đổi khẩu vị, suy cho cùng thì đồ bán trong cửa hàng chưa chắc cô đã biết làm.
Sau khi ra khỏi cửa, Giản Thư đi sang nhà bên cạnh trước, nói với Ngô Tú Phương một tiếng, hỏi xem chị ấy có cần mua đồ gì không, cô có thể nhân tiện giúp mang về.
Đi lên thành phố một chuyến đi về mất mấy tiếng đồng hồ tốn thời gian thì không nói, đi xe còn phải trả tiền xe, cho nên không ít người đều không muốn đi, thứ gì có thể mua được ở hợp tác xã cung tiêu thì mua ở hợp tác xã cung tiêu, không mua được thì nhờ người đi lên thành phố mua giúp, hết cách rồi mới phải tự mình đi một chuyến.
Ngô Tú Phương cũng là một thành viên tiết kiệm, dù sao thì đến đây hai tháng rồi, Giản Thư vẫn chưa thấy chị ấy đi lần nào.
Dù sao thì cô cũng phải ra ngoài, vừa vặn giúp chị ấy mang về luôn, cũng chỉ là chuyện tiện tay mà thôi.
Ngô Tú Phương nghe xong mục đích cô đến, nhịn không được vui mừng, chị ấy vừa hay đang có thứ muốn mua.
“Vậy em gái nếu tiện thì xem giúp chị trong cửa hàng bách hóa có bán len sợi không nhé, có thì mua giúp chị mấy cân len. Bây giờ trời cũng sắp lạnh dần rồi, áo len quần len các thứ cũng phải chuẩn bị thôi.”
Giản Thư không nói hai lời liền đồng ý: “Được ạ, vậy về màu sắc thì có yêu cầu gì không chị?”
“Tùy em, màu gì cũng được, chị không kén chọn đâu. Dù sao thì áo len cũng mặc ở bên trong, đẹp hay không đẹp thì cũng chẳng ai nhìn thấy.” Ngô Tú Phương xua xua tay, vẻ mặt không quan tâm.
Thời buổi này có thể mua được đã là tốt lắm rồi, có gì dùng nấy, làm gì có chỗ nào để mà kén cá chọn canh?
Mấy hôm trước hợp tác xã cung tiêu có nhập về một lô len sợi, chị ấy vừa mới nghe được tin tức chạy tới nơi thì đã bán sạch sành sanh rồi.