Giản Thư vẫn chưa biết rất nhanh cô sẽ đón nhận một niềm vui bất ngờ lớn.

Hôm nay Cố Minh Cảnh xin nghỉ, hai người ở bệnh viện khám t.h.a.i về nhà chưa được bao lâu, Giản Thư đã nghe được một tin tốt từ miệng Ngô Tú Phương.

“Chị dâu chị nói thật sao? Mụ già đó bị đuổi về quê rồi?” Giản Thư kích động mắt sáng rực, quả táo trong tay cũng không màng ăn nữa.

“Đương nhiên, chị tận mắt nhìn thấy mà, em không biết đâu, lúc đó náo nhiệt lắm, những người rảnh rỗi trong viện đều đi xem náo nhiệt rồi. Đó gọi là vây quanh trong ba lớp ngoài ba lớp, náo nhiệt cực kỳ, đáng tiếc hôm nay em không có nhà, nếu không xem xong chắc chắn thấy hả giận.” Nói đến cuối cùng trong lời nói của Ngô Tú Phương có chút tiếc nuối.

Trò vui hay như vậy, không có mặt đúng là đáng tiếc.

Giản Thư nghe vậy cũng có chút hối hận, vỗ đùi cái đét, ảo não nói: “Biết sớm chuyện này, em đã muộn hai ngày hẵng đi bệnh viện rồi.” Dù sao cũng chỉ là khám t.h.a.i định kỳ thôi, cũng không gấp gáp một hai ngày này, làm sao bằng có trò vui để xem chứ.

Nói ra từ sau khi quen biết Giản Thư, thế giới chị ấy nhìn thấy cũng rộng mở hơn nhiều, cứ nói trước kia chị ấy làm sao biết sinh con còn có thể đến bệnh viện kiểm tra chứ? Chẳng phải đều là phát hiện ra rồi thì ở nhà đợi, đến ngày tìm một bà đỡ là xong sao?

Nhưng cầu kỳ cũng có cái lợi của cầu kỳ, cứ nói Thiết Đản nhà chị ấy, ở cùng Giản Thư lâu, cả người đều khác hẳn. Chị ấy cũng không nói ra được cụ thể có gì khác biệt, nhưng đứng cùng những đứa trẻ cùng tuổi khác, liếc mắt một cái đã có thể nhận ra cậu bé.

Đối với sự thay đổi này, chị ấy là vui vẻ tác thành, Thư Thư là người có kiến thức, con cái theo cô học hỏi, chuẩn không cần chỉnh!

Nhắc đến đứa bé, trên mặt Giản Thư liền hiện lên một nụ cười, “Rất tốt, bác sĩ nói con bé lại lớn hơn không ít, các phương diện cũng phát triển rất tốt, rất khỏe mạnh.”

“Khỏe mạnh là tốt rồi, Nhất Nhất nhà em thật sự rất ngoan ngoãn, đều không mấy khi hành hạ em, năm đó lúc chị m.a.n.g t.h.a.i Thiết Đản, đó là ăn gì nôn nấy, còn thường xuyên lật sông lật biển trong bụng, lúc đó chị là ăn cũng không ngon, ngủ cũng không yên, khó chịu vô cùng.” Ngô Tú Phương thực sự rất ngưỡng mộ, so sánh ra, năm đó chị ấy thực sự là chịu tội lớn rồi.

“Người ta đều nói ba tuổi nhìn thấy già, Thiết Đản đây là còn chưa sinh ra đã nhìn thấy già rồi.” Giản Thư dùng nĩa xiên một miếng táo, trêu chọc nói.

“Mặc kệ nó, tùy nó đi, mỗi người có một tính cách, không uốn nắn lại được, chỉ cần nó không làm chuyện xấu gì, chỉ là nghịch ngợm chút cũng không sao.” Giáo d.ụ.c bao nhiêu năm nay, vẫn không thể thay đổi, Ngô Tú Phương cũng buông xuôi rồi. Yêu cầu hiện tại của chị ấy rất thấp, chỉ cần không phạm lỗi, những thứ khác đều tùy ý.

Giản Thư giơ ngón tay cái lên, “Chị dâu cởi mở.” Tư tưởng này, đặt ở thời đại này, quả thực là quá tiên tiến rồi.

“Ha ha, đều là học theo em đấy.” Ngô Tú Phương rất khiêm tốn, thoái thác nói.

Hai người lại tâng bốc nhau vài câu, nói chuyện mặt mày hớn hở.

Giữa chừng Cố Minh Cảnh bưng cho hai người một đĩa hạt dưa đậu phộng kẹo các loại, còn rót trà cho Ngô Tú Phương. Phụ nữ có t.h.a.i phải ít uống trà, trước mặt Giản Thư là một cốc sữa bò.

Trò chuyện một lát, Giản Thư lại nhớ tới chủ đề ban đầu của hai người, vội vàng truy hỏi chi tiết, “Chị dâu, hôm nay em không đi xem náo nhiệt, chị kể cho em nghe đi, để em cũng được vui lây.”

Nhắc đến chuyện này Ngô Tú Phương cũng có hứng thú, vỗ vỗ vỏ hạt dưa trên tay, uống ngụm trà thuận miệng, sau đó múa tay múa chân miêu tả lại hình ảnh lúc đó.

“... Chị nói cho em nghe, lúc đó mụ già bám c.h.ặ.t lấy khung cửa không chịu đi, hễ có người đến kéo bà ta là bà ta lại đạp chân đá người, còn một mực nhắm vào mặt người ta mà cào, mấy người chị em dâu đến khuyên can đều bị bà ta cào cho mấy cái, tóc tai bù xù thì chớ, trên mặt còn bị cào mấy vệt đỏ.”

“Thảm vậy sao? May mà chị dâu chị không tiến lên, nếu không cũng không thoát được. Nhưng lần này, những người khác chắc chắn phải hận c.h.ế.t bà ta rồi.” Giản Thư tưởng tượng một chút hình ảnh đó, liên tục lắc đầu, nói thật cô còn chưa từng thấy cảnh tượng này bao giờ.

Hóa ra bất kể là thời nào, nữ đồng chí đ.á.n.h nhau đều thích túm tóc cào mặt nha.

“Chẳng phải sao, may mà lúc đó chị đến muộn, không chen vào được, nếu không nói không chừng chị cũng phải chịu hai cái.” Ngô Tú Phương lòng vẫn còn sợ hãi, sờ sờ mặt mình, cả người run lên.

“Mụ già đó ra tay hiểm lắm, lực đạo đặc biệt lớn, tóc người ta đều bị giật đứt mấy sợi. Người đó đương nhiên không chịu để yên, xông lên liền đ.á.n.h bà ta, không bao lâu hai người liền xoắn lấy nhau đ.á.n.h lộn. Trơ mắt nhìn sự việc ầm ĩ lớn, con trai mụ già mới ra can ngăn, không biết nói gì, đối phương không truy cứu nữa, mụ già đó cũng không làm ầm ĩ nữa, ngoan ngoãn xách hành lý rời đi.” Lúc đó chị ấy ở xa, cộng thêm đối phương cố ý che giấu, chị ấy căn bản không nghe rõ.

“Chậc, xe đ.â.m vào cây mới biết rẽ, nước mũi chảy vào miệng mới biết hất, chuyện ầm ĩ lớn mới biết khuyên mẹ già, trước kia làm gì đi đâu rồi? Xì ——” Giản Thư khinh thường bĩu môi, c.ắ.n hạt dưa kêu lách cách, giống như dùng cách này để trút sự bất mãn.

“Chẳng phải chính là vậy sao, chuyện không ầm ĩ lớn, cấp trên không truy cứu, thì cứ như kẻ mù kẻ điếc cái gì cũng không nhìn thấy cái gì cũng không nghe thấy, vậy cần anh ta làm gì?” Ngô Tú Phương cũng trợn trắng mắt.

Hai người nhất trí bày tỏ sự phỉ nhổ đối với người đàn ông đó.

Chuyện xấu đều là mẹ già làm, anh ta chỉ là một người con trai hiếu thảo trơ mắt nhìn vợ con bị bắt nạt nhưng bất lực, đáng thương biết bao.

Nhổ vào ——

“Nhưng như vậy cũng tốt, mụ già đó về rồi, sau này muốn hành hạ con dâu cháu gái cũng không với tới người nữa. Dù sao ở đây có nhiều người như vậy, còn có lãnh đạo nhìn chằm chằm, những ngày tháng sau này kiểu gì cũng tốt hơn trước kia.” Giản Thư tuy không vui vì người đàn ông đó không bị phạt, nhưng cũng không thể không thừa nhận kết quả hiện tại là tốt nhất.

“Đúng vậy, nếu cả nhà đều chuyển ngành về quê, mụ già đó chắc chắn sẽ đẩy trách nhiệm lên mấy mẹ con, đến lúc đó bọn họ mới thực sự là gọi trời trời không thấu, gọi đất đất không thưa. Bây giờ có bài học nhãn tiền như vậy, kiểu gì cũng sẽ có thêm vài phần cố kỵ.” Ngô Tú Phương cũng gật đầu.

Sau đó không biết nhớ ra điều gì, nhịn không được bật cười, “Lần này xảy ra chuyện này, phong khí của khu tập thể chúng ta cũng có thể tốt hơn không ít. Trước kia những người trọng nam khinh nữ đều thu liễm hơn nhiều rồi, mụ già nhà họ Đàm em còn nhớ chứ? Dạo này ngoan ngoãn lắm, kéo theo hai đứa trẻ trâu đó cũng ngoan ngoãn hơn không ít, ở nhà trẻ đều không dám bắt nạt các bé gái nữa, sợ cũng bị đuổi về theo.”

So với những người khác, bọn họ còn phải sợ hơn chút, dù sao cũng không phải con ruột của doanh trưởng Đổng, chỉ là cháu trai mà thôi. Nếu thực sự gây ra chuyện lớn gì, cũng chẳng có ai chống lưng cho bọn họ.

Chương 724: Đuổi Về Quê - Mang Theo Không Gian Xuyên Về Thập Niên 60 Tôi Kế Thừa Gia Sản Hàng Tỷ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia