Máy may ngày nào cũng bị đạp đến mức sắp xẹt lửa, vẫn hoạt động tốt, ai nhìn thấy mà không lầm bầm một câu chất lượng máy móc kiểu cũ đúng là tốt?
Vào ngày trước khi lên thành phố, những thứ Mạnh Oánh muốn làm cuối cùng cũng hoàn thành đại công cáo thành.
Sau hôm nay bà sẽ phải dừng tay, dù sao sắp phải lên thành phố, tiếp đó là đến bệnh viện, đợi về rồi cũng phải chăm sóc người lớn trẻ nhỏ, căn bản không có thời gian để làm những thứ này nữa.
Ngày hôm sau ông trời chiều lòng người, mặt trời mấy ngày không thấy đã ló dạng từ trong mây, rải ánh vàng rực rỡ khắp mặt đất.
Mặc dù cả nhà không mê tín cho lắm, nhưng nhìn thấy thời tiết đẹp như vậy, tâm trạng vẫn không khỏi tốt hơn.
“Nguyệt Linh, thu dọn xong chưa? Chuẩn bị xuất phát thôi!” Mạnh Oánh trói hai cánh gà lại, chân cũng buộc dây, đầu kia buộc vào xô.
Ngoài cửa Cố Minh Cảnh đang hóa thân thành người khuân vác, bận rộn chuyển hành lý tay nải lên xe, đi lại tới lui trong ngoài nhà.
Giản Thư thì bị mấy người đuổi ra xa, không cho lại gần.
“Xong rồi! Có thể đi rồi!” Không bao lâu sau Triệu Nguyệt Linh cũng xách túi lớn túi nhỏ bước ra, mái tóc có chút rối, gió nhẹ thổi qua, từng đợt quét qua má ngứa ngáy.
Cố Minh Cảnh chuyển nốt chiếc chăn bông cuối cùng lên xe, vỗ vỗ bụi trên tay, “Gần xong rồi, chuẩn bị xuất phát!”
Mạnh Oánh kiểm tra lại lần cuối xem có bỏ sót chỗ nào không, sau đó khóa cửa, xách hai con gà dưới chân đi ra ngoài, Triệu Nguyệt Linh đỡ Giản Thư đi theo sau bà.
“Minh Cảnh, lái xe chậm một chút, không vội.” Mạnh Oánh ôm hai con gà ngồi ở ghế phụ, mắt nhìn chằm chằm con đường phía trước, thấy có hố to đá lớn đều sẽ nhắc nhở trước, miệng còn không quên dặn dò.
“Vâng, con biết rồi.” Cố Minh Cảnh tập trung lái xe, dọc đường đều lái rất chậm rất vững vàng.
Giản Thư ngồi ở ghế sau cũng không cảm thấy xóc nảy gì mấy, nhóc tì trong bụng cũng rất ngoan ngoãn, không thể hiện sự tồn tại vào lúc này.
Lái xe một mạch đến thành phố, dừng lại trong một con hẻm cách bệnh viện chưa đầy năm trăm mét.
Cố Minh Cảnh xuống xe, mở cửa sau cẩn thận đỡ Giản Thư xuống.
“Đây là căn nhà chiến hữu của con giúp tìm sao?” Mạnh Oánh cũng xuống xe, nhìn căn nhà nhỏ trước mắt, lại nhìn quanh môi trường xung quanh, lặng lẽ gật đầu.
Không tồi, không phải kiểu phố xá sầm uất, t.h.a.i p.h.ụ ở rất thoải mái. Quan trọng nhất là, gần bệnh viện.
Cố Minh Cảnh dùng chìa khóa mở ổ khóa, đẩy cửa bước vào, “Đúng vậy, đây là nhà người thân của lão Hàn, bình thường không có ai ở, vẫn luôn là cậu ấy giúp trông nom.”
Hàn Cảnh Sơn là người bản xứ, gia đình cũng coi như có m.á.u mặt, quen biết không ít người, chuyện tìm nhà Cố Minh Cảnh liền nhờ vả cậu ấy. Chưa được mấy ngày đã giới thiệu mấy căn nhà, anh bớt thời gian chạy đi xem một lượt, cuối cùng chọn nơi này.
Mặc dù không phải là nơi gần bệnh viện nhất, cũng không phải là nơi rộng rãi nhất, nhưng thắng ở điều kiện tổng hợp tốt, cách bệnh viện không quá xa, xung quanh cũng yên tĩnh không ồn ào, có thể nghỉ ngơi thật tốt.
“Căn nhà này lão Hàn vẫn luôn tìm người dọn dẹp, lần trước con đến cũng đã dọn dẹp qua loa, nhưng chắc chắn không thể so với ở nhà, chỉ có thể ở tạm mấy ngày.”
Cố Minh Cảnh dẫn mấy người vào nhà, có thể thấy, căn nhà này cũng có chút tuổi thọ rồi, trông có vẻ hơi cũ kỹ, báo dán trên tường đều đã ố vàng, nhưng rất sạch sẽ, có thể thấy là đã được dọn dẹp cẩn thận.
Mạnh Oánh đi theo sau, đi dạo một vòng, thấy bàn ghế đồ đạc các thứ đều rất nguyên vẹn, những thứ khác cũng không quan trọng nữa.
“Môi trường này đã rất tốt rồi, chiến hữu của con có lòng rồi, sau này phải cảm ơn người ta đàng hoàng.” Ở bên ngoài đâu còn có thể kén cá chọn canh, có một căn nhà nhỏ độc lập sạch sẽ vệ sinh để ở là vui rồi.
Hơn nữa căn nhà này cũng chỉ là hơi cũ một chút, nhưng chất lượng nhà cửa vẫn không có vấn đề gì.
Cố Minh Cảnh gật đầu, cười nói: “Đợi lúc Nhất Nhất đầy tháng, gọi cậu ấy đến nhà cùng chung vui.”
Thời buổi này cũng không tiện làm tiệc đầy tháng gì, nhưng mời những người thân thiết đến cùng ăn một bữa cơm thì vẫn không thành vấn đề.
Căn nhà không lớn, tổng cộng có ba gian phòng, có thể ở người chỉ có hai gian, cũng không cần phân chia gì, cứ như ở nhà là được.
Giản Thư và Cố Minh Cảnh ở gian phòng lớn hơn một chút, Mạnh Oánh thì dẫn Triệu Nguyệt Linh ở phòng bên cạnh họ.
Cách một bức tường, có động tĩnh gì cũng có thể nhanh ch.óng phát hiện. Dù sao Cố Minh Cảnh cũng không thể xin nghỉ mãi, vẫn phải quay về huấn luyện, Giản Thư ở một mình, cách gần một chút bà cũng an tâm hơn.
“Tối có việc gì thì gọi thím, nghe thấy động tĩnh thím sẽ qua ngay.” Mạnh Oánh dặn dò.
Thực ra ban đầu bà định ngủ cùng Giản Thư, nhưng lại nghĩ đôi vợ chồng trẻ không xa nhau được, nói không chừng tối nào đó Cố Minh Cảnh lại mò mẫm chạy tới, như vậy không tiện lắm.
May mà cũng gần, ở cùng nhau cũng chẳng khác biệt mấy.
“Vâng, được ạ.” Giản Thư ngoan ngoãn gật đầu.
Có thím ở đây, cô chính là người vạn sự không cần lo nghĩ, bà nói gì cô nghe nấy là được.
Phòng ốc xác định xong, lại bắt đầu chuyển hành lý vào nhà, một số đồ dùng cần thiết dọn ra để sẵn, tránh lúc cần lại không tìm thấy.
Cố Minh Cảnh giúp chuyển túi lớn túi nhỏ vào, Mạnh Oánh lấy chăn ra trải sẵn, Triệu Nguyệt Linh theo sau phụ giúp, Giản Thư cách xa tít tắp gặm táo, cô lại hơi đói rồi.
Bận rộn nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng dọn dẹp hòm hòm.
“Đói rồi sao? Thím đi nấu cơm!” Mạnh Oánh bận rộn xong vỗ vỗ tay, vừa ngẩng đầu liền thấy Giản Thư đang gặm táo.
“Đói rồi ạ!” Giản Thư thành thật gật đầu, “Muốn ăn bánh hẹ thím làm.”
“Được, vừa hay mang theo không ít hẹ, thím đi làm cho cháu.” Mạnh Oánh cười gật đầu, ánh mắt lướt qua con gà trong góc, “Cũng không biết bên này có cho nuôi gà không, nhưng có cho cũng không nuôi được, không có đồ cho nó ăn, lát nữa làm thịt một con hầm nấm cho cháu ăn trước, con còn lại để dành hầm canh cho cháu uống.”
Bà sợ không giữ được, cũng không dám mang nhiều, ở bên này chắc cũng không ở được mấy ngày, hai con là đủ dùng rồi.
“Cho thêm chút miến và bánh phở, cháu muốn ăn cái này!” Cơn thèm của Giản Thư nổi lên, nhịn không được nuốt nước bọt.
Miến và bánh phở hút no nước dùng, đừng nói là ngon đến mức nào! Lại ăn kèm với cơm trắng, hai thứ trung hòa, vừa không quá mặn lại không quá nhạt, hai thứ vừa vặn.
“Được, nhưng cháu không được ăn nhiều!” Mạnh Oánh đồng ý nhưng lại đưa ra một điều kiện.
Vừa là bánh hẹ, lại vừa là miến và bánh phở, cũng không sợ ăn no căng bụng.