“Bạch Điềm Điềm nghe xong thì hiểu ra họ là anh họ và em họ của Thẩm Dao.”

“Chuyện đó…

Thẩm Dao đi vệ sinh rồi, sắp quay lại ngay thôi, hai người cứ đợi ở đây một lát nhé.”

Nhận thấy ánh mắt của chàng trai trẻ đang nhìn mình, Bạch Điềm Điềm cảm thấy mặt mình như sắp bốc cháy đến nơi rồi.

Tô Trạch thu hồi tầm mắt, sau khi nói lời cảm ơn thì dắt Tô Nhiên đứng sang một bên đợi Thẩm Dao quay lại.

Chị Dương lúc này từ phía sau quay lại, thấy dáng vẻ không tự nhiên của Bạch Điềm Điềm bèn hỏi:

“Em sao thế?

Mặt đỏ thế này?

Không khỏe à?”

Nói xong bà còn đưa tay lên thử trán Bạch Điềm Điềm.

Bạch Điềm Điềm bưng mặt mình, cố gắng hạ nhiệt cho khuôn mặt.

Dùng ánh mắt ra hiệu cho chị Dương nhìn Tô Trạch, “Không ạ.

Anh họ và em họ của Dao Dao đến tìm, Dao Dao đi vệ sinh rồi, em bảo họ đợi một lát.”

Chị Dương nhìn nhìn Tô Trạch, lại nhìn nhìn Bạch Điềm Điềm rồi mỉm cười, nhỏ giọng nói, “Cậu thanh niên này khôi ngô quá, không biết đã có đối tượng chưa nhỉ.”

Thấy mặt Bạch Điềm Điềm càng đỏ hơn, bà trêu chọc, “Hay là để chị đi hỏi hộ nhé?”

Nói xong bà định đi sang hỏi Tô Trạch đang đứng bên quầy.

Bạch Điềm Điềm vội vàng kéo bà lại, “Đừng mà chị, chị đừng có lấy em ra trêu đùa như thế.”

Thẩm Dao vừa quay lại tầng hai đã thấy hai người một lớn một nhỏ đứng bên quầy xe đạp.

Vội vàng tiến lên chào hỏi, “Anh hai, Nhiên Nhiên sao hai người đến sớm thế?”

Nhìn đồng hồ một cái, còn hơn mười phút nữa mới đến giờ ăn mà.

“Chị Dao Dao~”

Thấy Thẩm Dao mặc chiếc váy giống hệt mình, Tô Nhiên vui mừng khôn xiết, chạy vòng quanh Thẩm Dao.

Còn bắt Thẩm Dao nhìn chiếc kẹp trên đầu mình, đó là món quà Thẩm Dao tặng hôm qua, cô bé thích vô cùng.

“Nhiên Nhiên nói muốn xem nơi em làm việc trông thế nào.”

Tô Trạch thấy Thẩm Dao bèn nở nụ cười rạng rỡ.

Vương Duyệt ở quầy máy may huých huých Trần Thiến bên cạnh, Trần Thiến hiểu ý, nhìn Tô Trạch hỏi Thẩm Dao, “Tiểu Thẩm này, đây là đối tượng của em à?”

“Không phải đâu ạ, đây là anh trai em.”

Thẩm Dao mỉm cười giải thích.

Trần Thiến còn định hỏi thêm gì đó nhưng thấy Thẩm Dao đã quay về quầy bèn quay sang nhún vai với Vương Duyệt, tỏ vẻ bất lực.

Tạ Lâm đứng bên cạnh nhìn Tô Trạch, nhỏ giọng nói:

“Bốn cái túi, chắc là một sĩ quan rồi.”

Vương Duyệt nhìn Tô Trạch đứng trước quầy xe đạp, không nói gì.

Thẩm Dao giới thiệu Tô Trạch và Tô Nhiên với chị Dương và Bạch Điềm Điềm, “Chị Dương, Điềm Điềm, đây là anh họ em Tô Trạch, em họ Tô Nhiên.”

Lại giới thiệu Bạch Điềm Điềm và chị Dương với Tô Trạch, “Đây là chị Dương đồng nghiệp cùng quầy với em, còn đây là Bạch Điềm Điềm.”

Chị Dương nhìn Tô Trạch và Tô Nhiên, cười nói với Thẩm Dao:

“Tiểu Thẩm này, đám trẻ nhà em lớn lên kiểu gì mà đứa nào đứa nấy đều đẹp thế này.”

Thẩm Dao hớn hở nói, “Dạ tất nhiên rồi ạ, nhà em từ người lớn đến trẻ con ai cũng đẹp hết.”

Tô Trạch nghe Thẩm Dao nói tên của Bạch Điềm Điềm, thầm nghĩ trong lòng, hóa ra cô ấy tên là Bạch Điềm Điềm, cái tên thật xứng với ngoại hình của cô ấy, nhưng ngoài mặt không biểu lộ gì, mỉm cười chào hỏi rồi bảo Tô Nhiên chào mọi người.

Chị Dương và Bạch Điềm Điềm thấy cũng không có việc gì bèn giục Thẩm Dao đi trước.

Thẩm Dao thấy lúc này cũng không bận nên đã đi ăn cơm cùng Tô Trạch và Tô Nhiên.

Ba anh em Thẩm Dao vừa đi khỏi, Trần Thiến đã lẻn sang quầy xe đạp.

Trần Thiến kéo tay chị Dương nói, “Anh trai Tiểu Thẩm trông khôi ngô quá, đã có đối tượng chưa hả?”

Chị Dương thấy cái điệu bộ hóng hớt đó của cô ta bèn cười nói:

“Người ta có đối tượng hay chưa thì cô định làm gì?

Cô đừng có quên là mình đã kết hôn rồi đấy nhé.”

Trần Thiến nũng nịu nói:

“Chị nói gì thế, chẳng phải là Tiểu Vương thấy người ta khôi ngô nên nhờ em hỏi hộ sao?”

Đồng chí nam đó vừa lên tầng hai là Vương Duyệt ở quầy của họ đã nhìn chằm chằm không chớp mắt rồi.

Chị Dương nhìn lướt qua Bạch Điềm Điềm, “Có đối tượng hay chưa thì tôi không biết, tôi cũng chẳng tiện hỏi anh trai Tiểu Thẩm.”

“Thế đợi Tiểu Thẩm về chị hỏi giúp em một tiếng nhé?

Nếu chưa có thì chị giúp giới thiệu một chút?”

Chị Dương mỉm cười nhưng không đồng ý:

“Chuyện này tôi cũng khó nói lắm.”

Vương Duyệt đó là người tâm cao khí ngạo, tính tình cũng chẳng mấy dễ ưa, mấy năm nay cũng đi xem mắt mấy lần rồi mà chẳng ưng được ai.

Hơn nữa hình như Bạch Điềm Điềm cũng có chút ý tứ với anh trai Tiểu Thẩm, dù không có thì bà cũng chẳng muốn mai mối cho Vương Duyệt.

Trần Thiến cũng biết chị Dương đang từ chối nên không nói gì thêm mà quay về quầy máy may.

Vương Duyệt thấy Trần Thiến quay lại bèn vội vàng hỏi:

“Chị Trần, thế nào rồi ạ?”

“Có đối tượng hay chưa thì không biết, chị Dương bọn họ cũng không hỏi, hay là em tự đi mà hỏi Tiểu Thẩm ấy?”

Trần Thiến sợ Vương Duyệt lại bắt mình đi hỏi Thẩm Dao.

Vương Duyệt nhìn Trần Thiến một cái, không nói lời nào, xoay người quay về quầy.

Trần Thiến thấy dáng vẻ đó của cô ta bèn bĩu môi, nếu không phải vì bố Vương Duyệt là chủ nhiệm khoa nhân sự của cửa hàng bách hóa thì cô ta đã chẳng thèm hỏi hộ đâu!......

Ba anh em Thẩm Dao đến tiệm cơm quốc doanh, tiệm cơm này ở ngay gần cửa hàng bách hóa, đi bộ chỉ mất bốn năm phút.

Tiệm cơm quốc doanh là một tòa nhà hai tầng, ngay phía trên cửa chính viết bốn chữ lớn Tiệm cơm quốc doanh, hai bên thì viết “Tự lực cánh sinh, gian khổ phấn đấu”.

Tô Trạch dẫn hai cô em gái vào quán, đi đến cửa sổ để gọi món.

Nhân viên phục vụ nhìn chàng trai trẻ mặc quân phục thì lập tức nở nụ cười, “Đồng chí chào anh, anh dùng gì ạ?

Hôm nay có món thịt kho tàu đấy.”

Tô Trạch quay sang hỏi Thẩm Dao và Tô Nhiên, hai người nhìn nhìn những tấm biển gỗ treo trên cửa sổ gọi món, đều là những món có sẵn hôm nay.

Tô Nhiên muốn ăn bánh trôi rán (Đường du ba ba), Thẩm Dao muốn ăn đậu phụ thối.

Tô Trạch gọi những món hai đứa thích, gọi thêm một phần thịt kho tàu và trứng chiên vàng (Kim tiền đản), lấy thêm bốn lạng cơm.

Trả tiền và phiếu xong, anh dẫn hai em gái đến chiếc bàn mà nhân viên phục vụ chỉ định.

Thẩm Dao ngồi xuống rồi quan sát tiệm cơm, đại sảnh chưa đầy năm mươi mét vuông trang trí đơn sơ bày hơn mười chiếc bàn vuông, trên mỗi bàn đều có một ống đũa, phía trên bàn còn treo một tấm biển số, nhân viên phục vụ sẽ gọi số để bưng món ăn ra.

Người đến tiệm cơm quốc doanh ăn không nhiều, ở thời đại mà ngay cả vấn đề no bụng cơ bản còn chưa giải quyết được thế này thì rất ít người nỡ ra tiệm ăn cơm.

Những thực khách trên bàn chưa có món đều đang nhìn chằm chằm vào cửa sổ gọi món, mong ngóng nhân viên phục vụ gọi số bàn của mình.

Những thực khách đã nhận được đồ ăn thì đều đang cúi đầu nghiêm túc ăn cơm, cũng chẳng trò chuyện gì nhiều.