"Ồ, ta còn tưởng là vị họ hàng nghèo nào chứ? Nhìn kỹ lại thì chẳng phải là tỷ tỷ của Đại phu nhân sao?"
Kẻ vừa lên tiếng là Tiểu Thúy, bây giờ ả cậy có t.h.a.i nên hễ rảnh rỗi là lại ở trong phủ mỉa mai các vị di nương khác. Không bảo họ là những con gà không biết đẻ trứng, thì cũng bảo là cái bụng không ra gì, bao nhiêu năm rồi mà chẳng sinh được cho Lưu gia mụn con nào. Những tiểu thiếp khác dù giận nhưng không dám nói, dẫu sao cũng đã có tấm gương Đại phu nhân bị cấm túc sờ sờ ra đó. Họ chẳng muốn bị nhốt cho đến tận lúc Tiểu Thúy sinh con mới được thả ra, những ngày tháng đó đúng là khó sống.
Lão phu nhân thì nhìn Đại Nha cười hiền hậu: "Con bé này, tuổi tác các con cũng xấp xỉ nhau, con bé này không biết ăn nói, con đừng có để bụng nhé! Mau lại đây ngồi đi."
Đại Nha mỉm cười tiến lên hành lễ với lão phu nhân, bấy giờ mới mở lời: "Lão phu nhân, người nói gì thế ạ? Đám hạ nhân này ăn nói không có chừng mực con cũng chẳng thèm để ý làm gì, chỉ là nếu để người ngoài biết được, chẳng phải sẽ nghĩ Lưu phủ quản giáo hạ nhân không nghiêm sao. Dẫu sao người còn chưa mở lời mà một đứa tiểu nha hoàn đã vênh váo quát tháo một vị khách như con rồi."
Tiểu Thúy đứng bên cạnh ưỡn cổ định xông lên mắng Đại Nha, thì bắt gặp ánh mắt âm trầm của lão phu nhân quét qua.
"Thôi không nhắc chuyện đó nữa, không biết con qua tìm lão thân có phải là vì chuyện em gái con mà muốn đòi một lời giải thích không?"
Đại Nha lắc đầu: "Em gái phạm lỗi, Lưu phủ phạt cấm túc hai ngày cũng là lẽ đương nhiên. Con qua đây chẳng qua nghe nói em gái và em rể không hòa thuận, chuyện này thật không nên chút nào! Năm đó chính Lưu tam thiếu gia đã đích thân tới phủ Quận chúa cầu thân, muội muội mới gả qua đây. Quận chúa hai hôm trước còn bảo là nhớ muội muội, bảo muội muội lúc nào rảnh thì về phủ Quận chúa chơi."
Lão phu nhân nghe vậy sắc mặt biến đổi, chẳng ngờ tiểu Quận chúa cư nhiên vẫn còn nhớ đến con nhỏ c.h.ế.t tiệt này. Chưa nói đến việc lời cô gái trước mắt nói có thật hay không, nhưng dẫu sao con nhỏ đó cũng là người từ phủ Quận chúa ra, tiểu Quận chúa có nhớ nhung hai chị em họ cũng là lẽ thường tình. Thiếu gia Lưu phủ sau khi cưới về lại lạnh nhạt như vậy, nếu truyền đến tai tiểu Quận chúa thì không hay chút nào.
"Chao ôi, con nói gì thế chứ? Chẳng qua con bé kia lỡ tay cào bị thương mặt tiểu thiếp thôi mà! Ta chỉ phạt nó ở trong viện nghỉ ngơi hai ngày, đang định sai người thả nó ra thì con tới đây này."
Đại Nha nghe vậy liền gật đầu, lại khách sáo với lão phu nhân vài câu rồi mới rời đi. Lão phu nhân thấy Đại Nha đi khuất, vội vàng sai nha hoàn bên cạnh rút hết những người đang canh chừng Nhị Nha về. Tiểu Thúy đứng bên cạnh dậm chân phụng phịu: "Lão phu nhân, sao người lại thả cô ta ra ngay bây giờ, người xem cái mặt của con này, hu hu... Con thực sự sợ lần sau cô ta trực tiếp dùng d.a.o c.ắ.t c.ổ con mất thôi! Con bị thương không sao, nhưng còn đứa trẻ trong bụng con nữa."
Lão phu nhân liếc nhìn bụng Tiểu Thúy một cái rồi nói: "Được rồi, không có việc gì thì con ít qua trước mặt nó thôi, cứ ở yên trong viện của mình là được, đừng có ở đây om sòm nữa, lui xuống đi!"
Tiểu Thúy dù trong lòng hậm hực nhưng lão phu nhân đã nói vậy thì ả cũng chỉ đành rời đi.
Nha hoàn bên cạnh lão phu nhân hỏi: "Chẳng qua cũng chỉ là một đứa nha hoàn, con thấy lời cô ta nói chẳng giống sự thật chút nào."
Lão phu nhân nhìn đại nha hoàn Phượng Vũ của mình đáp: "Bất kể là thật hay giả, cũng không thể để chuyện này phát triển theo hướng tồi tệ được. Cô ta nói đúng một câu, dẫu sao cũng là người từ phủ Quận chúa ra, dẫu chỉ là nha hoàn thì cũng là nha hoàn nhiều năm, con người ở với nhau lâu ngày dẫu sao cũng có tình cảm. Vốn là do Ngọc nhi đích thân tới cửa cầu thân về, nếu cứ lạnh nhạt mãi như vậy mà để tiểu Quận chúa biết được rồi trách tội xuống thì Lưu phủ sẽ gặp họa to."
Phượng Vũ đứng cạnh gật đầu, cũng đã hiểu được nỗi lo lắng của lão phu nhân. Cô liền đi xuống để giải trừ lệnh cấm túc cho phu nhân.
Bên phía Nhị Nha rất nhanh đã biết mình không còn bị nhốt nữa, nghĩ bụng chắc hẳn là do chị gái đã nói gì đó trước mặt lão phu nhân. Tuy nhiên vì trong lòng còn vướng bận tâm sự nên mấy ngày nay nàng cũng ít khi ra ngoài. Hiện tại tâm trạng Nhị Nha tốt vô cùng, nàng chỉ muốn xem xem màn kịch phía sau họ sẽ diễn như thế nào!
Tô Mộc Dao sau mấy ngày miệt mài luyện đan, các loại đan d.ư.ợ.c đều đã chuẩn bị sẵn sàng, hôm nay chính là ngày Đan Dược Các khai trương. Ban đầu cả kinh thành đều biết tiểu Quận chúa sắp mở thêm cửa tiệm mới, nhưng chẳng ai biết rốt cuộc là bán thứ gì, cứ ngỡ cũng giống như tiệm tạp hóa, bán những món bảo vật kỳ lạ.
Đến ngày khai trương, sau khi Tô Mộc Dao đốt pháo ở cửa, tấm vải đỏ trên biển hiệu mới chính thức được kéo xuống, chỉ thấy trên biển hiệu nền đen chữ đỏ viết ba chữ "Đan Dược Các". Người dân xung quanh vây kín mít.
"Ba chữ kia là chữ gì thế?" Một bà lão lên tiếng hỏi chàng trai bên cạnh. Chàng trai trông như thư sinh mỉm cười đáp: "Viết là Đan Dược Các ạ."
Chưa kịp để bà lão hỏi tiếp ý nghĩa là gì, một ông lão đứng cạnh đã nhanh nhảu: "Đan Dược Các nghĩa là gì nhỉ? Là bán đan d.ư.ợ.c à?" Chàng trai vừa giải đáp cho bà lão cũng lắc đầu, anh ta cũng không rõ liệu có phải là bán đan d.ư.ợ.c thật không.
Tô Mộc Dao đứng phía trước nhìn mọi người bàn tán xôn xao, rất nhanh đã đứng ra giải đáp thắc mắc cho họ. Một tên tiểu nhị cầm chiếc loa của Tô Mộc Dao bắt đầu quảng bá các loại đan d.ư.ợ.c. Khi đám đông nghe thấy tiểu nhị nói về loại Dũ Hợp Đan có thể khiến người c.h.ế.t sống lại, thịt xương liền lại, ngay sau đó có một nam t.ử bị lợn rừng c.ắ.n bị thương được khiêng tới trước cửa tiệm. Sau khi cho người đó uống viên đan d.ư.ợ.c, vết thương trên người hắn liền khép lại một cách thần kỳ bằng mắt thường có thể thấy được.
Trong đám đông có một người đàn ông hô lớn: "Người này tôi biết này! Là thợ săn ở làng bên cạnh tôi, quanh năm sống bằng nghề săn b.ắ.n. Chẳng ngờ hôm nay lại bị lợn rừng c.ắ.n bị thương, trời ạ, đây đúng là thần d.ư.ợ.c rồi!"
Lời này vừa thốt ra, những người xung quanh mới sừng sờ bừng tỉnh. Đặc biệt là những quản gia của các gia đình giàu có, vốn dĩ họ đến để dò la xem cửa tiệm của tiểu Quận chúa bán món gì, nếu là bảo vật thì chắc chắn phải tranh mua về ngay! Nay thấy cư nhiên là loại bảo vật này, họ nghĩ số ngân phiếu mang theo chắc chắn là không đủ, thế là trong đám đông nhanh ch.óng có vài người rút lui. Những người này đều là về báo cáo tình hình cho chủ gia, rồi mới quay lại mua đan d.ư.ợ.c.
Tiếp đó họ thử thêm vài loại đan d.ư.ợ.c khác: Mỹ Nhan Đan, Tục Cốt Đan, Sinh Phát Đan, Thúy Thân Đan, Giải Độc Đan... Trong đó phần lớn những người thử nghiệm đều là bệnh nhân được mời từ các y quán tới. Những bệnh nhân đó đa số là dân nghèo, nghe nói có thể chữa bệnh miễn phí lại còn do tiểu Quận chúa mở tiệm nên ai nấy đều tranh nhau muốn tới. Cuối cùng, Tiểu Hạ chỉ chọn ra vài người bệnh tình nghiêm trọng mang tới đây.
Chưởng quỹ của Hồi Xuân Đường đứng trong đám đông nhìn đan d.ư.ợ.c đó mà mắt sáng rực. Gã thợ săn kia gã đã khẳng định là không cứu được nữa rồi, khắp người có nhiều vết thương sâu thấu xương, dẫu là Đại La thần tiên tới cũng vô phương cứu chữa. Nghe tin tiểu Quận chúa cần người thử t.h.u.ố.c, gã vốn nghĩ đẩy được cái củ khoai lang bỏng tay này đi dĩ nhiên là tốt nhất. Nhưng nghĩ đến bản lĩnh của tiểu Quận chúa, gã vẫn muốn qua xem rốt cuộc là thế nào, chẳng ngờ lại được chứng kiến màn kịch thần kỳ này.
Trong đám đông thậm chí có vài bà lão trực tiếp quỳ sụp xuống, hô to "thần tiên giáng thế"! Những người này chẳng thèm tin đan d.ư.ợ.c gì cả, họ khẳng định đây chắc chắn là thần tiên xuống trần gian để cứu giúp những kẻ khổ nạn như họ.