“Chẳng phải gan to."
Thẩm Uẩn nói, “Mà là không cần phải giả vờ giả vịt nữa rồi."
Ánh mắt Lý Thừa Trạch chợt thay đổi.
Chàng đặt ly rượu xuống, đứng dậy, từng bước từng bước tiến về phía Thẩm Uẩn.
Đi đến trước mặt nàng, chàng nhìn xuống đầy uy h.i.ế.p:
“Không cần giả vờ?
Ý nàng là sao?"
Thẩm Uẩn ngước đầu lên, đón nhận ánh nhìn của chàng:
“Bệ hạ, ba năm trước khi chàng cài cắm người của dì vào Đông cung, chàng có từng nghĩ tới chuyện, kẻ này có khi lại chẳng phải là người của dì không?"
Đồng t.ử của Lý Thừa Trạch bỗng co rụt lại dữ dội.
“Nàng nói cái gì?!"
“Ta nói là," giọng Thẩm Uẩn rất khẽ, nhưng từng chữ lại nặng như b/úa tạ nện xuống tấm sắt, “Chàng từng điều tra ta, nhưng những tin tức chàng tra ra được, đều là do ta cố tình cho chàng tra thấy mà thôi."
Sắc mặt Lý Thừa Trạch liền biến đổi.
Thẩm Uẩn nói tiếp:
“Chàng tưởng gã thanh mai trúc mã của ta là Trần Cẩn sao?
Chàng tưởng ta muốn xuất cung để đi tìm gã sao?
Chàng nhầm to rồi.
Trần Cẩn đúng là có thật, nhưng gã không phải thanh mai trúc mã của ta, gã là người của phụ hoàng chàng."
Lý Thừa Trạch lùi lại một bước.
“Phụ hoàng chàng trước lúc lâm chung đã sắp xếp cho Trần Cẩn ở lại nơi biên ải, để gã nắm trong tay năm vạn tinh binh.
Năm vạn tinh binh này không nằm trong sự kiểm soát của binh phù, chỉ nghe theo một mình mệnh lệnh của Trần Cẩn mà thôi."
Hơi thở của Lý Thừa Trạch bỗng trở nên dồn dập.
“Sao nàng lại biết được những chuyện bí mật này?!"
“Bởi vì Trần Cẩn là biểu ca của ta."
Thẩm Uẩn nói, “Biểu ca ruột thịt của ta."
Bàn tay Lý Thừa Trạch bắt đầu run rẩy.
Thẩm Uẩn nhìn chàng, khóe môi từ từ nhếch lên thành một đường cong đắc ý:
“Bệ hạ, chàng tưởng mình đăng cơ lên ngôi báu là đã nắm giữ được toàn bộ quyền lực rồi sao?
Chàng nhầm to rồi.
Phụ hoàng chàng từ trước đến nay chưa từng có ý định để chàng ngồi vững ghế hoàng đế một cách an ổn đâu.
Người đem binh phù trao cho dì của ta, lại đem năm vạn tinh binh giao cho Trần Cẩn, chính là muốn ba bên các người phải kiềm chế lẫn nhau.
Kẻ nào ra tay trước, kẻ đó sẽ là kẻ bại trận."
“Ngươi ——" Giọng Lý Thừa Trạch thắt lại, “Ngươi rốt cuộc là người của Thái hậu, hay là người của tiên đế?!"
“Đều không phải."
Thẩm Uẩn nói, “Ta là người của chính mình."
Nàng từ trong tay áo lấy ra tấm lệnh bài màu đen kia, giơ lên ngay trước mặt Lý Thừa Trạch.
Chữ “Dạ" trên tấm lệnh bài lóe lên thứ ánh sáng âm u dưới ánh nến chập chờn.
Khoảnh khắc Lý Thừa Trạch nhìn thấy tấm lệnh bài ấy, sắc mặt chàng hoàn toàn cắt không còn một giọt m/áu.
“Dạ Kiêu..."
Giọng chàng như bị nghẹn lại nơi cổ họng, “Ngươi là người của Dạ Kiêu sao?!"
“Không."
Thẩm Uẩn nói, “Ta chính là Dạ Kiêu."
Trong căn phòng vắng lặng đến mức có thể nghe rõ mồn một tiếng ngọn nến đang cháy tí tách.
Lý Thừa Trạch nhìn đăm đăm vào nàng, đồng t.ử chấn động dữ dội.
“Không thể nào...
Dạ Kiêu là mạng lưới mật thám bí mật của tiên đế, thống lĩnh toàn bộ mạng lưới tình báo ngầm, đến cả trẫm còn chẳng biết là kẻ nào...
Sao ngươi có thể là ——"
“Bởi vì tiên đế đã trao vị trí này cho ta."
Thẩm Uẩn ngắt lời chàng, “Ba năm trước, vào cái ngày trước khi ta bị đưa vào Đông cung."
Hai chân Lý Thừa Trạch bỗng bủn rủn không vững, phải vịnh tay vào cạnh bàn.
Thẩm Uẩn bước đến trước mặt chàng, cất tấm lệnh bài đi, giọng điệu vô cùng bình thản:
“Bệ hạ, chàng tưởng ba năm qua chàng đang lợi dụng ta sao?
Nhầm rồi.
Ba năm qua, chính ta mới là kẻ đang quan sát chàng.
Mỗi một việc chàng làm, mỗi một người chàng gặp, mỗi một câu chàng nói, ta đều biết rõ mười mươi."
Nàng từ trong tay áo lấy ra một cuộn giấy, ném thẳng xuống bàn.
“Đây là danh sách tất cả các quan viên mà chàng đã âm thầm liên lạc suốt ba năm qua, tổng cộng bốn mươi bảy người.
Đây là thư từ qua lại giữa chàng và các bộ lạc phương Bắc, tổng cộng hai mươi ba bức.
Còn đây là sổ sách ghi chép việc chàng biển thủ bạc trong kho quốc gia, tổng cộng ba trăm hai mươi vạn lượng."
Lý Thừa Trạch nhìn cuộn giấy ấy, mặt mũi trắng bệch ra như tờ giấy tờ sớ.
“Ngươi —— ngươi bấy lâu nay luôn giám sát trẫm sao?!"
“Ta bấy lâu nay luôn bảo vệ chàng đấy chứ."
Thẩm Uẩn nói, “Chàng tưởng những việc mình làm không một ai hay biết sao?
Chàng tưởng những vị quan viên mình liên lạc đều là kẻ đáng tin cậy sao?
Trong số bốn mươi bảy người chàng liên lạc, có mười một người là mật thám của Thái hậu, tám người là người của Tô gia, và ba người là tai mắt ngầm do tiên đế cài cắm lại.
Nếu không có ta âm thầm che chắn cho chàng, chàng đã sớm phơi thây từ trước khi đăng cơ rồi."
Mồ hôi lạnh rịn ra đầy trên trán Lý Thừa Trạch.
Thẩm Uẩn nhìn chàng, ánh mắt không hề chứa đựng một chút tình cảm nào:
“Bệ hạ, giờ chàng còn thấy Thẩm Uẩn ta chỉ là một kẻ Lương đệ phế vật nữa không?"
Lý Thừa Trạch há hốc mồm, chẳng thốt nên lời.
Thẩm Uẩn quay người đi đến bên cửa sổ, đẩy cửa ra, ngọn gió đêm lùa vào phòng làm ngọn nến lung lay chực tắt.
“Tối nay chàng gọi ta đến đây, là muốn ta giúp chàng đoạt lấy binh phù, rồi sau đó sẽ g/iết ta để diệt khẩu, có phải thế không?"
Lý Thừa Trạch không đáp lời, nhưng sự im lặng ấy chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
“Chàng còn muốn ta sinh cho chàng một mụ con trai, để chàng có thể dùng đứa trẻ đó mà kiềm chế, thao túng ta, có phải thế không?"
Tay Lý Thừa Trạch siết c.h.ặ.t lấy góc bàn án.
Thẩm Uẩn quay người lại, nhìn chàng rồi nở nụ cười:
“Bệ hạ, chàng thật là khờ khạo quá đỗi."
Nụ cười của nàng lạnh lẽo thấu xương, buốt giá tận tâm can.
“Chàng có biết vì sao suốt ba năm trời, chàng chưa một lần nào chạm được vào người ta không?
Chẳng phải vì chàng không muốn, mà là vì chàng không thể."
Ánh mắt Lý Thừa Trạch bỗng co rụt lại:
“Nàng nói cái gì?!"