Cô ta cứ một tiếng "Hành Viễn”
lại một tiếng "Hành Viễn", mục đích là để nhấn mạnh với Tô Ly rằng mối quan hệ của họ đặc biệt như thế nào.
Tô Ly ngước nhìn bầu trời, bật cười một tiếng, "Mạc Hành Viễn là chồng tôi.
Tôi nói chuyện với người phụ nữ khác về chồng mình, chẳng phải quá kỳ lạ sao?”
"Tôi và Hành Viễn từng hẹn hò, cô mới quen anh ấy chưa lâu, chắc là không hiểu anh ấy đâu.”
"Quen chưa lâu không ảnh hưởng đến việc tôi tìm hiểu anh ấy.
Ít nhất, tôi có thời gian để từ từ tìm hiểu, chứ không phải thông qua một người ngoài để hiểu về chồng mình.”
Tô Ly nhướng mày, giọng cô không quá gay gắt, nhưng chắc chắn là không thân thiện.
Bạch Tri Dao nhìn Tô Ly, cô ta biết người phụ nữ này không phải là một quả hồng mềm.
54 154 Đối đầu nhau qua WeChat nhiều lần như vậy, cô ta chưa từng thắng, Tô Ly cũng chưa từng thua.
Trước đây cô ta không hề vội vàng, chỉ cần cô ta gọi điện thoại, Mạc Hành Viễn đều sẽ đến gặp cô ta.
Đêm qua, sự từ chối của Mạc Hành Viễn đã khiến cô ta có chút hoảng sợ.
"Cô lấy Hành Viễn, không phải vì tình yêu phải không.”
Bạch Tri Dao vẫn giữ nụ cười, "Nghe nói, là tự cô khăng khăng muốn cưới anh ấy.”
Vẻ mặt Tô Ly lạnh nhạt, cô biết Bạch Tri Dao muốn nói gì.
"Vậy thì sao?”
"Cuộc hôn nhân của cô và Hành Viễn, sẽ không kéo dài đâu.”
"Đã như vậy, tại sao cô phải sợ hãi?”
Tô Ly nhướng mày, cô bình tĩnh hơn Bạch Tri Dao rất nhiều.
Nụ cười trên mặt Bạch Tri Dao hơi cứng lại, "Tôi sợ hãi lúc nào?”
"Không sợ hãi thì hôm nay cô không nên xuất hiện trước mặt tôi.”
Tô Ly cong môi cười chế giễu, "Cô Bạch, nếu cô muốn 'lên ngôi', thì hãy đợi thêm chút nữa.
Nếu không chờ được, cô cứ nói với Mạc Hành Viễn, bảo anh ấy ly hôn đi.
Cô nói với tôi, không có tác dụng gì đâu.”
Cô lại cười khẽ:
“Cô cũng biết, là tôi khăng khăng muốn cưới anh ấy.
Khi anh ấy bệnh nặng, tôi vẫn muốn cưới.
55 155 Bây giờ anh ấy khỏi bệnh rồi, tôi càng phải trân trọng hơn.
Cô nói có đúng không?”
Bạch Tri Dao không thể cười nổi.
Khuôn mặt xinh đẹp đó, hơi tái nhợt.
Tô Ly chưa bao giờ là người hiền lành, không chọc cô thì thôi, chọc giận cô rồi thì cô nói được hết mọi lời.
Sự sĩ diện này, chỉ dành cho những người cần thiết.
Tô Ly chuẩn bị đi, nhưng lại dừng lại, nhìn Bạch Tri Dao, "À phải rồi, tôi vẫn luôn muốn nói với cô, đừng có chuyện gì cũng gọi điện cho chồng người khác, như vậy thật sự rất bất lịch sự.
Hơn nữa, năm xưa cô bỏ rơi anh ấy khi anh ấy bệnh nặng, bây giờ lại quay về quấn quýt, cô không thấy chút xấu hổ nào sao?”
Bàn tay Bạch Tri Dao khẽ siết lại, cô ta hít sâu, vành mắt đã đỏ hoe.
Tô Ly không phải đàn ông, và Bạch Tri Dao cũng không phải là người cô yêu quý, cô không hề xót xa cho nước mắt của Bạch Tri Dao.
Nếu Bạch Tri Dao không chủ động tìm đến, Tô Ly cũng không định đối đầu trực diện với cô ta.
Vòng bạn bè giống như một tấm màn che, mọi người đều ngầm hiểu.
Chính cô ta đã khăng khăng muốn xé toạc tấm màn này, vậy thì đừng trách lời cô khó nghe.
56 156 Lúc này, một chiếc xe quen thuộc tiến đến gần.
Ngay khi Mạc Hành Viễn bước xuống xe, nước mắt Bạch Tri Dao đã tuôn rơi.
Hai hàng nước mắt chảy ra, Tô Ly không khỏi mở to mắt, sau đó ánh mắt đầy vẻ trêu tức.
Mạc Hành Viễn đi tới, nhìn thoáng qua Bạch Tri Dao, khẽ cau mày, rồi nhìn sang Tô Ly.
Tô Ly hơi nhướng mày, cô muốn xem Mạc Hành Viễn sẽ bảo vệ người yêu cũ của mình như thế nào.
"Sao em lại ở đây?”
Mạc Hành Viễn hỏi Bạch Tri Dao.
Bạch Tri Dao hụt hơi hít vào một tiếng, nghẹn ngào nói: "Em đi ngang qua công ty cô Tô, định mời cô ấy ly cà phê.”
Tô Ly thực sự khâm phục Bạch Tri Dao, có thể nói dối ngay trước mặt cô.
Tuy nhiên, cô không có ý định vạch trần lời nói dối của cô ta.
Việc tranh cãi này không có ý nghĩa gì.
"Cô ấy bắt nạt em à?”
Mạc Hành Viễn lại hỏi.
Tô Ly không thể không thừa nhận Mạc Hành Viễn vẫn rất quan tâm đến người yêu cũ này.
Điều đầu tiên anh nghĩ đến là cô ta có bị cô bắt nạt hay không.
Hừ, đồ đàn ông ch.ó c.h.ế.t.
57 157 Bạch Tri Dao lắc đầu.
"Vậy em khóc cái gì?”
Mạc Hành Viễn cau c.h.ặ.t mày, rõ ràng có chút thiếu kiên nhẫn, "Người không biết lại tưởng em bị cô ấy bắt nạt.
Em hẳn phải lớn tuổi hơn cô ấy, khóc lóc trước mặt cô ấy, em không thấy xấu hổ sao?”
Bạch Tri Dao hơi sững sờ, nước mắt chực trào trong hốc mắt, cô ta không thể tin được đây là lời Mạc Hành Viễn nói với mình.
Nước mắt lăn dài, như hoa lê dính hạt mưa, khiến người ta thương xót.
Tô Ly rất bất ngờ khi Mạc Hành Viễn nói ra những lời này, không hề dịu dàng hơn cô, mà còn có vẻ vô tình hơn.
Trước đây anh quan tâm Bạch Tri Dao như vậy, sao lúc này lại trở mặt không nhận người quen? Tuyệt đối không phải vì có cô ở đây nên anh mới có thái độ này chứ.
Mạc Hành Viễn không nhìn Bạch Tri Dao nữa, ánh mắt anh đổ dồn vào chân Tô Ly, "Còn đau không?”
"Đau.”
Tô Ly vén ống quần lên, để lộ mắt cá chân, nói với giọng nũng nịu:
“Vẫn còn đỏ đây này.”
Mạc Hành Viễn liếc nhìn cô, giọng điệu làm bộ làm tịch này, nghe thật khó chịu.
"Đi được không?”
58 158 "Không được.”
Tô Ly chính là muốn chọc tức Bạch Tri Dao.
Người ta đã tự đưa mình đến tận nơi rồi, sao cô phải không chọc tức chứ? Mạc Hành Viễn ít nhiều cũng hiểu tính nết của Tô Ly, cô muốn làm gì, trong lòng anh rất rõ.
Anh cúi người, bế cô lên.
Tô Ly muốn anh làm vậy, nhưng anh thực sự làm thì cô lại có chút bất ngờ.
Hai tay cô quấn lấy cổ anh, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ.
Cô hôn thẳng lên mặt Mạc Hành Viễn, "Chồng à, anh tốt thật đấy.”
Mạc Hành Viễn liếc nhìn cô.
Tô Ly mặc kệ anh.
Hôm nay cô vui, anh muốn trừng mắt thế nào thì tùy.
Chuyện anh bỏ chạy đêm qua, cô cũng có thể bỏ qua.
Mạc Hành Viễn bế Tô Ly đi về phía xe của mình.
Chỉ có hai bước chân, Tô Ly thực sự hơi làm quá.
Bạch Tri Dao đứng phía sau họ, tận mắt nhìn thấy Mạc Hành Viễn bế Tô Ly lên, tận mắt nhìn thấy Tô Ly hôn Mạc Hành Viễn.
Quan trọng nhất là, Mạc Hành Viễn cứ thế chịu đựng.
Trái tim cô ta đau đớn như muốn nổ tung.
Mạc Hành Viễn đã thay đổi từ lúc nào? 59 159 Người anh quan tâm nhất, không phải là cô ta sao? Mạc Hành Viễn đặt Tô Ly vào ghế phụ lái, đóng cửa xe lại.
Anh quay người lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn khuôn mặt hơi tái nhợt của Bạch Tri Dao, những giọt lệ long lanh ở khóe mắt, cô ta khẽ chớp mi, nước mắt liền rơi xuống.
Mạc Hành Viễn vòng qua đầu xe, lên xe.
"Cô ấy khóc thật đẹp.”
Tô Ly vô tâm nói: "Khóc đến nỗi tôi cũng thấy đau lòng đây này.”
Mạc Hành Viễn khởi động xe, giọng điệu lạnh lùng, "Hay là em xuống dỗ cô ấy đi?”
Tô Ly bĩu môi, "Người phụ nữ cướp chồng tôi, mắc gì tôi phải đi dỗ?”
"...”
Mạc Hành Viễn đạp chân ga, chiếc xe nhanh ch.óng nhập vào đường chính.
Tô Ly nhìn Mạc Hành Viễn, "Anh tin cô ấy nói là đi ngang qua và mời tôi uống cà phê không?”
"Không quan trọng.”
Mạc Hành Viễn hoàn toàn không bận tâm.
"Cô ấy đến từ trưa, tôi không gặp, cô ấy cứ đứng đợi dưới lầu.
Nếu là đàn ông theo đuổi tôi như vậy, tôi chắc chắn sẽ đồng ý.”
Tô Ly nói đùa.
Mạc Hành Viễn không ngờ Bạch Tri Dao lại đợi Tô Ly sớm như vậy.
60 160 Tô Ly nghiêng đầu nhìn Mạc Hành Viễn, "Mạc Hành Viễn, anh nói không yêu tôi, tại sao tối qua lại không kiềm chế được mà suýt chút nữa 'cháy nhà'?”
Đèn đỏ phía trước bật sáng, Mạc Hành Viễn phanh gấp, suýt chút nữa đ.â.m vào xe phía trước.
Cơ thể Tô Ly lao mạnh về phía trước, rồi bị dây an toàn kéo lại.
Cô ôm n.g.ự.c, thở dốc một lát, không giận mà lại cười, "Anh xem phản ứng của mình đi, anh thấy có bình thường không?”
=======================