Mu bàn tay anh nổi rõ gân xanh, nửa đoạn ngón tay lộ ra vừa có đường nét lại vừa đẹp đẽ, đầu ngón tay cô khẽ chạm vào mu bàn tay anh, bàn tay của hai người đẹp như một tác phẩm nghệ thuật.
Đẹp.
Tô Ly sợ làm anh tỉnh giấc, chụp xong liền rút tay ra.
Rồi cô rón rén bước ra khỏi phòng anh, đóng cửa lại, trở về phòng ngủ chỉnh sửa ảnh, sau đó đăng lên vòng bạn bè.
69 169 Cô không viết chữ, chỉ có một bức ảnh.
Bạch Tri Dao nhìn thấy bức ảnh này, không biết có tức đến mức không ngủ được không.
Tô Ly cười đắc ý.
Mạc Hành Viễn tựa vào đầu giường, nhìn bài đăng trên vòng bạn bè của Tô Ly.
Bàn tay bị cô chạm vào khẽ cử động, lòng bàn tay dường như vẫn còn giữ hơi ấm của cô.
Cô nửa đêm chạy đến làm trò này, chắc là lại muốn chọc tức Bạch Tri Dao.
Bạch Tri Dao đăng gì, anh không biết.
Vẫn là Hạ Tân Ngôn chụp màn hình gửi cho Mạc Hành Viễn, sau đó gọi điện thoại đến.
"Hai người họ đang đại chiến ngầm à?”
Hạ Tân Ngôn trêu chọc, "Bức ảnh này của Tô Ly là chụp lén phải không? Giờ cậu nghe điện thoại của tôi, chứng tỏ lúc Tô Ly chụp lén, cậu đang tỉnh.
Cậu tỉnh mà không ngăn cô ấy lại.
Anh em, cậu sợ là đã động lòng với cô ấy rồi.”
Mạc Hành Viễn nắm c.h.ặ.t điện thoại, ngón tay khẽ cử động.
Ngón áp út thon dài trống trơn, anh nhớ đến cặp nhẫn mà Tô Ly đã khoe trước đây.
"Còn chuyện gì nữa không?”
70 170 "Không có.
Tôi chỉ muốn hỏi, hôn nhân của cậu, còn ly hay không ly?”
Hạ Tân Ngôn đã có câu trả lời, chỉ muốn chính tai nghe Mạc Hành Viễn nói một câu không ly hôn.
Mạc Hành Viễn đặt tay lên chăn, anh nuốt nước bọt, "Cậu giải quyết xong chuyện khác rồi nói.”
"Ha ha ha.”
Hạ Tân Ngôn cười lớn, "Tôi biết ngay mà, cậu không nỡ ly hôn rồi.”
"Không có việc gì thì cúp máy đây.”
Mạc Hành Viễn nghe tiếng cười của anh ta thấy ồn ào.
Không cho Hạ Tân Ngôn cơ hội nói thêm, anh đã đặt điện thoại xuống.
Khẽ chạm vào đường nét ngón áp út, hồi tưởng lại cảm giác ngón tay Tô Ly luồn vào, ánh mắt Mạc Hành Viễn sâu thẳm.
Ngày hôm sau, Mạc Hành Viễn đưa Tô Ly đến công ty.
Hôm nay Tô Ly khá ngoan ngoãn, không nói gì.
Tối qua lén lút vào phòng anh chụp ảnh, cô có chút chột dạ.
"Trưa tôi đến đón em.”
Trước khi xuống xe, Mạc Hành Viễn nói.
Tô Ly tháo dây an toàn, "Mời tôi ăn cơm à?”
"Ừm.”
Tô Ly cười, "Được.”
71 171 Sau khi xuống xe, Mạc Hành Viễn nhìn Tô Ly đi khập khiễng vào cổng công ty, rồi mới lái xe đi.
Giữa trưa gần tan sở, Tô Ly đang đợi Mạc Hành Viễn.
Thực ra cô có hơi lo lắng.
Mạc Hành Viễn không phải chưa từng cho cô leo cây.
May mắn thay, lần này thì không.
Mạc Hành Viễn gọi điện thoại trước cho cô, "Đang đợi em dưới lầu.”
Tô Ly không khách sáo, cô cúp điện thoại liền xách túi, xuống lầu.
Bước ra khỏi công ty thấy xe của Mạc Hành Viễn ở đó, cô muốn bước nhanh hơn, nhưng chân đau không cho phép cô làm vậy.
"A Ly.”
Tô Ly nghe thấy giọng nói này, cô dừng lại, nhìn sang bên cạnh.
Tiêu Mặc Đồng đứng cách đó không xa, đang đi về phía cô.
"Chân em sao vậy?”
Tiêu Mặc Đồng lộ vẻ lo lắng.
Tô Ly nhìn chiếc xe ngay phía trước, rồi lại nhìn Tiêu Mặc Đồng, hơi ngạc nhiên, "Anh đến lúc nào vậy?”
"Đến từ sáng.”
Tiêu Mặc Đồng nhìn chằm chằm vào chân cô, "Có đau không?”
Tô Ly lắc đầu.
72 172 Lúc này, Mạc Hành Viễn, người vẫn luôn ngồi trong xe, bước xuống, anh lạnh lùng đi tới, đứng bên cạnh Tô Ly, đưa tay ôm lấy eo cô.
Hành động chủ động của Mạc Hành Viễn khiến Tô Ly cũng có chút bất ngờ.
Tiêu Mặc Đồng thấy vậy, sắc mặt lập tức thay đổi.
Tô Ly có chút ngại ngùng.
Cô nên cảm ơn Tiêu Mặc Đồng về chuyện trước đây.
"Anh Tiêu, Tô Ly gặp rắc rối trước đây, rất cảm ơn anh đã giúp đỡ.”
Bàn tay Mạc Hành Viễn áp sát eo Tô Ly, giọng nói anh vừa gợi cảm lại vừa mạnh mẽ, "Chọn ngày không bằng gặp ngày, cùng nhau ăn bữa cơm nhẹ nhé.”
Tô Ly rất ngạc nhiên khi Mạc Hành Viễn chủ động đề nghị đi ăn với Tiêu Mặc Đồng.
Anh đã nói đến mức này rồi, cô cũng gật đầu, "Đúng vậy, cùng nhau đi.”
Tiêu Mặc Đồng không phải không nhìn ra, mối quan hệ giữa Tô Ly và Mạc Hành Viễn được duy trì rất tốt.
Ngay cả khi anh cứu cô, cô vẫn sẽ không chọn anh.
"Không cần đâu.”
Tiêu Mặc Đồng không muốn tự chuốc lấy phiền phức, anh nói:
“Tôi đến công tác, tiện đường ghé qua thăm A Ly.
Lát nữa tôi có hẹn rồi.”
Tô Ly lúc này cảm thấy có lỗi với Tiêu Mặc Đồng.
73 173 "Nếu đã vậy, chúng tôi không ép.”
Lời mời của Mạc Hành Viễn rất tùy tiện, không hề chân thành.
Anh nhẹ nhàng vỗ vào eo Tô Ly, "Đi thôi, ăn cơm.”
Tô Ly nhìn Tiêu Mặc Đồng.
Tiêu Mặc Đồng cũng nhìn cô.
Ánh mắt anh lộ rõ vẻ tổn thương.
Tô Ly hiểu rõ trong lòng.
"Lúc nào rảnh, chúng ta lại hẹn ăn cơm nhé.”
Tiêu Mặc Đồng gật đầu, "Được.”
Nhìn Mạc Hành Viễn ôm Tô Ly lên xe, sắc mặt Tiêu Mặc Đồng không hề khá hơn.
Anh đã nghĩ, cô không yêu người đàn ông đó.
Sự thật là, đó chỉ là điều anh nghĩ mà thôi.
Trên xe, Tô Ly im lặng không nói gì.
Mạc Hành Viễn cũng không biểu cảm gì.
"Ân tình cứu em, tôi sẽ trả.”
Mạc Hành Viễn lên tiếng.
Tô Ly nhìn anh, "Anh trả?”
"Đúng vậy.”
"Anh trả bằng cách nào?”
Mạc Hành Viễn nói:
“Không cần em phải lo.
Tóm lại, không được gặp riêng anh ta.”
Tô Ly tưởng mình nghe nhầm.
Cô không dám tin nhìn Mạc Hành Viễn, "Tại sao?”
74 174 "Em không tự biết sao?”
Mạc Hành Viễn cũng nhìn cô chằm chằm.
Cảnh tượng anh đi tìm cô hôm đó, cô và người đàn ông kia ôm nhau trước cửa khách sạn, chiếm trọn tâm trí anh.
Nếu hôm đó anh không đến, họ sợ là đã nối lại tình xưa rồi.
Tô Ly nghe ra ý tứ trong lời nói của anh.
Cảm giác bực bội không tên dâng lên.
"Mạc Hành Viễn, anh sợ tôi sẽ xảy ra chuyện gì với anh ta sao?”
Tô Ly hỏi, nhưng cô đã chắc chắn anh nghĩ như vậy.
Mạc Hành Viễn không nói.
Tô Ly hít sâu, "Anh đã gặp riêng Bạch Tri Dao bao nhiêu lần rồi? Tôi có nói gì không?”
"Tôi chưa từng gặp riêng cô ấy.”
Mạc Hành Viễn nhấn mạnh.
"Anh nói gặp riêng là kiểu nào? Đóng cửa lại chỉ có hai người? Tôi với Tiêu Mặc Đồng cũng chưa từng.”
Tô Ly không thích nghe anh dùng giọng điệu đề phòng đó mà cấm cô gặp Tiêu Mặc Đồng.
"Vậy, em định gặp riêng anh ta, đi ăn cơm.”
"Anh ta đã cứu tôi, tôi mời anh ta ăn cơm là điều hợp lý.”
Tô Ly không thấy có vấn đề gì.
75 175 "Tôi đã nói rồi, ân tình anh ta cứu em, tôi sẽ trả.”
Tô Ly lạnh lùng nói:
“Không cần.”
"Em nghĩ ăn một bữa cơm là có thể trả hết sao?”
Mạc Hành Viễn cau mày, đôi mắt sâu thẳm đầy vẻ u ám khó lường.
"Chứ còn gì nữa?”
Tô Ly hỏi ngược lại anh, "Anh nghĩ phải làm thế nào mới trả được? Anh đừng nghĩ người ta tệ như vậy, được không?”
Mạc Hành Viễn nhớ đến mục đích hôm nay đưa cô ra ngoài ăn cơm, không muốn cãi nhau với cô nữa.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, điều chỉnh cảm xúc.
Khi nhìn lại cô, ánh mắt đã bình tĩnh hơn một chút.
"Chuyện này, lát nữa nói tiếp.”
Tô Ly thấy khó chịu trong lòng, hừ lạnh một tiếng, "Mạc Hành Viễn, chúng ta đã nói rồi, ai lo việc người nấy.
Anh gặp Bạch Tri Dao của anh, tôi chưa bao giờ ngăn cản.
Tôi gặp ai, anh cũng đừng ngăn cản.”
"Anh muốn quản tôi, còn chưa đủ trình độ đâu.”
Mạc Hành Viễn bật đèn xi nhan tấp vào lề đường dừng lại.
Anh quay sang Tô Ly, lạnh lùng nhìn khuôn mặt không vui của cô, hỏi:
“Vậy, lời nói thích tôi trước đây, rốt cuộc là thật hay giả?”
======================= 76 176