Tô Ly rất cạn lời, "Rốt cuộc anh muốn
gì?"
"Không muốn gì cả." Chỉ là muốn nhìn
cô vừa tức giận
lại vừa không làm gì được anh.
"Vào trong!" Tô Ly lại gầm lên một
tiếng.
Mạc Hành Viễn nhìn vẻ mặt tức giận của
cô, cười.
Sau đó, quay người, bước vào phòng
ngủ.
Khi anh đóng cửa lại, Tô Ly mới thở
phào nhẹ nhõm.
Cô đi mở cửa.
13
113
"Làm gì mà lâu mới mở cửa thế?" Lục
Tịnh bước vào,
liền thấy đôi giày da nam ở cửa.
Cô nhìn vào trong, "Mạc Hành Viễn có ở
đây à?"
"Ừm." Tô Ly không nói dối.
Lục Tịnh dừng lại, "Vậy tớ có tiện vào
không?"
"Không có gì bất tiện." Tô Ly nói: "Anh
ấy đang ngủ."
"Chậc. Thế lại càng không tiện." Lục
Tịnh do dự một lát,
"Hay là tớ đi đây. Làm phiền thế giới hai
người của cậu
rồi."
Tô Ly không muốn ở riêng với Mạc
Hành Viễn, đặc biệt
là bây giờ anh còn chưa mặc quần áo.
Nếu Lục Tịnh đi rồi, không chừng anh sẽ
làm gì cô.
"Không làm phiền." Tô Ly nắm tay Lục
Tịnh, kéo vào
trong, "Tớ đói rồi, mau ăn chút gì đi."
Lục Tịnh không phải không hiểu ý bạn,
cô hỏi nhỏ:
"Không muốn ở riêng với anh ấy à?"
Tô Ly gật đầu.
Lục Tịnh cau mày, thay giày đi vào
trong, nhìn cánh cửa
phòng ngủ đóng kín, rồi mới ngồi xuống
ghế sofa, hạ
giọng, "Không phải cùng nhau đi du lịch
sao? Không có
chuyện gì xảy ra à?"
Nhắc đến chuyện này, Tô Ly cảm thấy
không thoải mái.
14
114
"Các cậu kết hôn hơn một năm rồi, có
chuyện gì xảy ra
thì cũng quá bình thường." Lục Tịnh cười
nhìn cô, "Có
từ bỏ ý định ly hôn không?"
Tô Ly mở hộp đồ ăn mang về, ngồi đối
diện cô, "Không."
"Anh ấy không được à?"
"..." Tô Ly trừng mắt nhìn cô, "Cậu là
con gái, sao cả ngày
đầu óc cứ nghĩ toàn những thứ này vậy?"
Lục Tịnh lắc ngón trỏ, "Cậu sai rồi. Thực
sắc, tính cũng
thế (Ăn và sắc d.ụ.c là bản tính tự nhiên
của con người).
Đây là bản chất con người, nghĩ một cách
đàng hoàng
có gì là không được. Trước đây cậu
chẳng phải cũng vậy
sao, bây giờ lại làm bộ đứng đắn? Nói
suông trên giấy
không bằng thực hành một lần."
Tô Ly thấy cô nói càng lúc càng hứng
thú, nhắc nhở cô
nói nhỏ lại.
Không có đàn ông thì nói gì cũng được,
đằng này lại có
một người đàn ông ở bên trong, không
chừng anh ta
đang nghe lén.
"Thôi đi." Tô Ly bảo cô dừng lại, "Đừng
nói nữa."
Lục Tịnh lại quay đầu nhìn cánh cửa,
"Không gọi anh ấy
ra ăn cùng à?"
"Không cần."
"..."
15
115
Lục Tịnh biết mình ở đây lâu cũng không
tốt, dù Tô Ly
muốn ly hôn, nhưng vẫn chưa ly hôn mà?
Cô không thể làm phiền thế giới hai
người của họ.
"Tớ đi đây, buổi chiều còn có việc." Lục
Tịnh tìm một cái
cớ.
Tô Ly dọn dẹp đồ đạc, "Tớ cũng ra
ngoài."
Lục Tịnh nhìn cô, "Làm gì thế?"
"Cậu đừng hỏi." Tô Ly cầm túi xách đi ra
ngoài.
Lục Tịnh dở khóc dở cười, đóng cửa lại,
cô hỏi: "Cậu sợ
anh ấy cái gì? Sợ anh ấy ăn thịt cậu à?"
"Chỉ là không muốn ở riêng với anh ấy
thôi." Tô Ly nhấn
thang máy.
Cứ nghĩ đến ánh mắt đó của anh, lòng Tô
Ly lại rối bời.
Mạc Hành Viễn đó, trước đây ngồi cạnh
mỹ nhân mà
không hề xao động, phong thái quân t.ử.
Đêm đó như
thể đột nhiên khai thông, ngay cả khi cô
đang trong kỳ
kinh nguyệt, anh cũng không buông tha
cho cô.
Tay cô vô thức cử động.
Thật sự không dám nhìn thẳng vào đôi
tay này nữa.
"Đến mức đó sao?" Lục Tịnh không hiểu.
"Buổi chiều cậu có việc gấp không?
Không gấp thì đi dạo
cùng tớ đi." Tô Ly ít nhiều cũng hiểu về
Lục Tịnh, nếu cô
ấy thật sự có việc, làm sao có thời gian
mang cơm cho
cô, còn ngồi ăn cùng cô.
16
116
Lục Tịnh nghĩ cô đã ra ngoài rồi, không
cần phải giả vờ
nữa.
Lái xe đến trung tâm thành phố, đi dạo
trung tâm
thương mại.
"Điện thoại cậu cứ reo mãi." Lục Tịnh
nhắc nhở cô.
Tô Ly không cần nhìn cũng biết là Mạc
Hành Viễn gọi
đến, cô không nghe.
Lục Tịnh cười, "Anh ấy đã động lòng với
cậu rồi, mà cô
gái xinh đẹp này lại lờ đi chân tình của
người ta."
"Hoàn toàn không phải." Tô Ly cảm
thấy, Mạc Hành Viễn
là đã nếm mùi rồi, và bị nghiện.
Anh động lòng với cơ thể cô thì đúng
hơn.
Không nói về Mạc Hành Viễn nữa, Lục
Tịnh kể vài
chuyện thú vị, cứ thế đi dạo.
"Mau nhìn kìa, mau nhìn kìa." Đột nhiên,
Lục Tịnh kéo
Tô Ly ra sau cột, chỉ vào thang cuốn phía
trước, "Tên cặn
bã Hà Thuật Minh."
Tô Ly nhìn thấy.
Không chỉ thấy Hà Thuật Minh, mà còn
thấy cả Bạch Tri
Dao.
Bạch Tri Dao mặc chiếc váy liền màu
đen, để lộ chiếc cổ
thiên nga trắng ngần và đôi tay thon dài,
tóc xõa ngang
vai, eo thon, cười duyên dáng, nhìn thế
nào cũng là một
người phụ nữ tri thức dịu dàng.
17
117
"Hà Thuật Minh không phải đã ra nước
ngoài sao? Sao
họ lại cấu kết với nhau?" Lục Tịnh đầy
thắc mắc.
Tô Ly cũng không nghĩ ra.
Là trùng hợp, hay cố ý?
"Người yêu cũ của Mạc Hành Viễn và
người yêu cũ của
cậu... ha, thế giới thật đảo điên." Lục
Tịnh lắc đầu không
nói nên lời, "Nhưng, điều này có nghĩa
là, Bạch Tri Dao
sẽ không còn đeo bám Mạc Hành Viễn
nữa phải không?"
"Ai biết được."
Hoàn toàn không biết họ có biết rõ về
nhau hay không.
Nhưng, điều đó không liên quan gì đến
cô.
Điện thoại của Mạc Hành Viễn không
ngừng reo, suýt
chút nữa làm nổ tung điện thoại của Tô
Ly.
Tô Ly không nghe máy, cho đến khi điện
thoại hết pin
tắt nguồn.
"Anh ấy gọi sang máy tớ rồi." Lục Tịnh
lấy điện thoại ra
đưa cho Tô Ly, "Anh ấy gấp như vậy,
cậu nghe đi. Lỡ đâu
có chuyện gấp thật."
Tô Ly không tin anh có chuyện gấp,
"Muốn nghe thì cậu
tự nghe đi."
Lục Tịnh cảm thấy Mạc Hành Viễn thực
sự đang rất gấp.
Nếu cô không nghe, điện thoại của cô
cũng không yên.
"Alo."
18
118
"Bảo Tô Ly nghe máy." Giọng Mạc
Hành Viễn nghe rất
bình tĩnh, không giống như đang tức giận
vì bị từ chối
cuộc gọi.
Lục Tịnh che điện thoại lại, nói với Tô
Ly: "Anh ấy bảo
cậu nghe máy."
Tô Ly cau mày, "Không nghe."
"Cậu nghe đi. Dù sao cậu cũng đang ở
ngoài, anh ấy cũng
không làm gì được cậu." Lục Tịnh đưa
điện thoại cho cô.
Tô Ly nghĩ cũng có lý, nhận lấy điện
thoại, áp vào tai,
lười biếng và không kiên nhẫn mở lời,
"Gì vậy?"
"Không về sao?" Mạc Hành Viễn hỏi với
giọng điệu bình
tĩnh.
"Tạm thời không về." Tô Ly hỏi anh,
"Anh còn chưa đi
à?"
"Không phải muốn nói chuyện ly hôn
sao?"
Lông mày Tô Ly nhíu lại.
Lục Tịnh thấy cô cau mày, không biết đã
xảy ra chuyện
gì.
"Cho em nửa tiếng. Quá nửa tiếng này, sẽ
không nói về
chuyện này nữa." Mạc Hành Viễn dễ
dàng nắm được Tô
Ly.
"..."
Không đợi Tô Ly nói gì, Mạc Hành Viễn
đã cúp máy.
19
119
"Sao vậy?" Lục Tịnh thấy vẻ mặt cô nặng
nề, "Anh ấy nói
gì thế?"
Tô Ly trả điện thoại cho Lục Tịnh, "Tớ
về trước đây."
Lục Tịnh: "..."
Tô Ly không để Lục Tịnh đưa về, cô bắt
taxi về khu chung
cư, trước khi xuống xe còn cố ý hỏi giờ
tài xế, còn mười
phút nữa mới hết thời hạn của Mạc Hành
Viễn, hoàn
toàn không vội.
Cô bước ra khỏi thang máy, hít thở một
chút, rồi mở
cửa.
Trong phòng khách, trống không.
Cửa phòng ngủ vẫn đóng c.h.ặ.t, cô nhìn
qua cửa, giày của
Mạc Hành Viễn vẫn còn đó.
Cô đi đến cửa phòng ngủ, mở cửa.
Trên giường, người đàn ông đang nằm,
chăn đắp ngang
hông, để lộ đôi chân dài thẳng tắp, phần
trên n.g.ự.c cũng
để trần, hai tay gối sau đầu, nhắm mắt,
không biết có
thật là đang ngủ hay không.
"Mạc Hành Viễn." Tô Ly gọi anh.
Lúc này, mặc kệ anh có ngủ hay không,
cô phải bắt anh
thực hiện lời hứa.
Mạc Hành Viễn không động đậy.
Tô Ly đi tới, gọi to, "Anh đừng giả vờ
ngủ."
Người đàn ông vẫn không mở mắt.
20
120
Tô Ly tức giận giật chăn đắp trên người
anh ra, vừa nhìn
thấy, mặt cô đỏ bừng, nhanh ch.óng ném
chăn trở lại,
đắp lại cho anh.
Đôi mắt Mạc Hành Viễn mở ra, nhìn rõ
sự bối rối và xấu
hổ của cô.
Đột nhiên, anh vươn tay ra, nắm lấy cổ
tay cô, nhẹ
nhàng kéo một cái đã kéo cô vào lòng,
hai tay quấn
quanh sau lưng cô, giữ c.h.ặ.t không cho cô
dậy.
Giọng Mạc Hành Viễn trầm thấp vang
lên bên tai Tô Ly,
"Từ khi biết chuyện, mẹ anh đã dạy anh
không được phụ
lòng con gái. Nếu đã làm hại người ta, thì
phải chịu trách
nhiệm."
====================