tôi lắm
Hạ Tân Ngôn đưa Phương Á về nước M,
sau khi hạ cánh
lại quay về ngay.
Mất hàng chục giờ, chỉ để ở bên Phương
Á thêm một
lát.
"Không tỏ tình sao?" Mạc Hành Viễn hỏi
anh ta.
Trang 77
77
Hạ Tân Ngôn sờ mũi, "Chỉ suýt chút nữa
thôi."
"Hừ." Mạc Hành Viễn khinh thường, tỏ
vẻ coi thường
anh ta.
"Tôi không làm những chuyện không
chắc chắn, cậu
chính là bài học nhãn tiền." Hạ Tân Ngôn
cũng chê bai
Mạc Hành Viễn, tỏ tình xong, ngược lại
càng đẩy người
ta ra xa.
Mạc Hành Viễn cau mày.
"Trước đó thì gửi bữa sáng, lại còn hộ
tống về nhà,
người ta gọi điện thoại cho cậu mà cậu
còn không có
dũng khí nghe máy. Tôi nói này Tổng
giám đốc Mạc, sao
cậu lại trở nên nhu nhược thế?"
Hạ Tân Ngôn trước giờ không bao giờ
chịu thiệt thòi, ai
chọc giận anh ta, anh ta chắc chắn sẽ trả
đũa lại.
Thấy vẻ mặt khó coi của Mạc Hành
Viễn, Hạ Tân Ngôn
mới cảm thấy thỏa mãn.
Trì Mộ gõ cửa, "Tổng giám đốc Mạc, cô
Bạch đến rồi."
Hạ Tân Ngôn nghe vậy liền cau mày.
Mạc Hành Viễn biết Hạ Tân Ngôn không
ưa Bạch Như
Cẩm, liếc nhìn anh ta một cái, "Cho cô ấy
vào."
Bạch Như Cẩm đẩy xe lăn vào, thấy Hạ
Tân Ngôn cũng ở
đây.
"Em có làm phiền hai người không?"
Bạch Như Cẩm hỏi.
"Không." Mạc Hành Viễn nhìn cô ấy,
"Có chuyện gì sao?"
Trang 78
78
Bạch Như Cẩm nói: "Người của Quỹ từ
thiện liên lạc với
em, nói có một trung tâm trẻ em khuyết
tật mời em đến
khuyến khích các bé. Em đang nghĩ, em
có nên đi
không."
"Em muốn đi thì cứ đi."
Bạch Như Cẩm do dự, "Số tiền em quyên
góp cho họ
đều là tài sản của chị em, nhưng danh
tiếng lại là em
nhận được. Nếu em đi, luôn có cảm giác
như đang lừa
dối họ."
"Em ngay từ đầu đã giải thích rõ ràng
tình hình khi
quyên góp, nếu đổi lại người khác, cũng
không thể hào
phóng như em, quyên tặng toàn bộ tài
sản. Em đến
khuyến khích các bé, chúng sẽ càng tin
rằng có ngày mai
và hy vọng."
Mạc Hành Viễn vẫn muốn cô ấy đi.
Bạch Như Cẩm suy nghĩ một lát, gật đầu,
"Vâng, em
nghe lời anh."
"Khi nào?"
"Chiều mai."
Mạc Hành Viễn hỏi Trì Mộ, "Chiều mai
tôi có sắp xếp gì
không?"
"Không có."
"Tôi đi cùng em." Mạc Hành Viễn quyết
định.
Trang 79
79
Bạch Như Cẩm gật đầu, "Chỉ cần không
làm lỡ việc chính
của anh là được."
Nói xong, Bạch Như Cẩm nhìn Hạ Tân
Ngôn, "Luật sư Hạ,
trước đó anh bị t.a.i n.ạ.n xe hơi, bây giờ
anh ổn chưa?"
Hạ Tân Ngôn sờ trán, xòe tay ra, "Tôi
không ổn, có thể
ngồi đây sao?"
Anh ta cười nói, nhưng rõ ràng thái độ
không thân thiện
lắm.
Mạc Hành Viễn luôn nhìn chằm chằm Hạ
Tân Ngôn,
không hài lòng lắm với giọng điệu nói
chuyện này của
anh ta.
"Không có gì nghiêm trọng là tốt rồi.
Chắc là do quá mệt
mỏi, nên mới xảy ra sự cố như vậy. Anh
vẫn nên nghỉ
ngơi tốt, giữ gìn sức khỏe. Anh còn trẻ
như vậy, đừng
nên cố gắng quá."
"Cảm ơn đã quan tâm."
Bạch Như Cẩm nhìn Mạc Hành Viễn,
"Em cũng không có
việc gì khác, không làm phiền hai người
trò chuyện nữa,
em đi trước đây."
"Được." Mạc Hành Viễn bảo Trì Mộ đưa
Bạch Như Cẩm
đi.
Người vừa đi, Mạc Hành Viễn đã thấy
ánh mắt đ.á.n.h giá
của Hạ Tân Ngôn.
"Nhìn tôi như thế làm gì?"
Trang 80
80
"Cậu còn muốn làm hòa với Tô Ly
không?" Hạ Tân Ngôn
hỏi thẳng, "Với thái độ cậu đối xử với
Bạch Như Cẩm,
nếu tôi là Tô Ly, còn thèm để ý đến cậu
nữa thì lạ."
Mạc Hành Viễn nhíu mày, "Tôi đối với
Như Cẩm chỉ là
bạn bè."
Hạ Tân Ngôn khịt mũi, "Nếu không phải
còn chút tình
cảm tình đầu, cậu có đối xử với cô ấy
như vậy không?
Đổi lại là người phụ nữ khác, cậu thèm
để ý thì mới lạ."
"Tôi không hiểu, tại sao các cậu lại có ác
cảm lớn như
vậy với cô ấy?"
"Vậy cậu phải tự kiểm điểm lại bản thân
đi. Nhiều người
có ác cảm với cô ấy như vậy, chẳng phải
chứng tỏ cô ấy
thực sự không phải là người dễ mến
sao?" Hạ Tân Ngôn
cũng nói rất trực tiếp.
Mạc Hành Viễn quả thực cạn lời, anh ta
rất tò mò, "Rốt
cuộc cô ấy đã làm gì các cậu?"
"Trực giác." Hạ Tân Ngôn nhún vai,
"Cậu nghĩ kỹ mà
xem, sẽ biết cô ấy không hề đơn giản."
Mạc Hành Viễn nghe hai chữ trực giác
thì đau đầu.
"Cậu là người trong cuộc, không nhìn
thấu được, không
trách cậu." Hạ Tân Ngôn đứng dậy, "Dù
sao, tôi không
có thiện cảm với người này."
Nói xong, anh ta cũng đi về phía cửa.
Mạc Hành Viễn lười quan tâm đến anh
ta.
Trang 81
81
Hạ Tân Ngôn bước ra khỏi văn phòng,
Trì Mộ vừa lúc
bước ra từ thang máy.
"Hỏi cậu này, cậu cảm thấy Bạch Như
Cẩm thế nào?" Hạ
Tân Ngôn muốn biết có phải chỉ mình
anh ta không có
thiện cảm với Bạch Như Cẩm không.
Trì Mộ nói: "Không cảm giác."
"Này, tôi không hỏi loại cảm giác nam
nữ. Tôi đang hỏi,
cậu có nghĩ cô ấy là người tốt không?"
"Giống như một người tốt."
Hạ Tân Ngôn nhướng mày, vỗ vai anh ta
một cái, "Hiểu
rồi. Tôi đi đây."
Bước vào thang máy, Hạ Tân Ngôn thực
sự không hiểu
Mạc Hành Viễn hồi đó tại sao lại thích
Bạch Như Cẩm,
thành thật mà nói, Bạch Như Cẩm còn
không bằng Bạch
Tri Dao.
Đúng là không có mắt nhìn.
Hạ Tân Ngôn bước ra khỏi công ty,
nhưng thấy Bạch
Như Cẩm vẫn còn đứng đó chưa đi.
Anh ta chậm rãi bước đi, tiến về phía bãi
đậu xe.
Bạch Như Cẩm quay đầu lại, ánh mắt
chạm nhau, cô
cười với anh ta, "Luật sư Hạ, anh cũng đi
rồi sao?"
"Ừm. Sao cô còn chưa đi?" Hạ Tân Ngôn
chỉ hỏi xã giao
một câu.
Trang 82
82
"Không bắt được xe." Bạch Như Cẩm lắc
điện thoại, rất
bất lực, "Người như tôi, hiếm có xe nào
sẵn lòng chở,
dù sao cũng rất phiền phức."
Hạ Tân Ngôn nhướng mày.
"Có thể làm phiền anh đưa tôi đi một
đoạn không?"
Bạch Như Cẩm nói: "Tôi về rất gần đây."
Người ta đã mở lời, từ chối có vẻ hơi tàn
nhẫn.
Không thích là một cảm giác, nhưng dù
sao cô ấy cũng
có quan hệ mật thiết với Mạc Hành Viễn,
nếu từ chối,
cũng là không nể mặt Mạc Hành Viễn.
Hạ Tân Ngôn nhún vai, "Được."
"Cảm ơn." Bạch Như Cẩm khẽ cúi người
với anh ta.
Trên xe.
Hạ Tân Ngôn lái xe bằng một tay.
Bạch Như Cẩm ngồi ở ghế sau, rất yên
lặng.
Hai người không quá quen thuộc, không
tìm thấy chủ đề
nào để nói chuyện.
Hạ Tân Ngôn cũng không muốn cố gắng
kiếm chuyện,
không có ý định nói chuyện với cô ấy.
"Luật sư Hạ và anh Viễn quen nhau bao
lâu rồi?" Bạch
Như Cẩm đột nhiên hỏi.
Hạ Tân Ngôn nhìn kính chiếu hậu,
"Khoảng sáu, bảy năm
rồi."
Trang 83
83
"Lâu như vậy rồi. Vậy là quen nhau sau
khi em mất tích
một năm."
Hạ Tân Ngôn không trả lời.
Bạch Như Cẩm lại nói: "Anh Viễn rất kỹ
tính trong việc
chọn bạn bè, hai người có thể trở thành
bạn bè tốt như
vậy, chắc chắn là những người đồng
điệu."
"Cô mất tích nhiều năm như vậy, tại sao
không tìm cách
liên lạc với Mạc Hành Viễn?"
Chủ đề chuyển hướng cộc lốc.
Hạ Tân Ngôn trước đó đã hỏi Mạc Hành
Viễn, Mạc Hành
Viễn nói cô ấy không muốn nói.
"Ở nơi như vậy, có thể sống sót là tốt rồi,
làm gì có cách
nào liên lạc được với bên ngoài." Ánh
mắt Bạch Như
Cẩm có chút mơ hồ.
"Vậy cô thoát ra bằng cách nào?"
Ánh mắt Bạch Như Cẩm đột nhiên sáng
lên, chạm vào
ánh mắt của Hạ Tân Ngôn qua kính chiếu
hậu.
Chỉ trong khoảnh khắc này, cái cảm giác
bất thường của
Hạ Tân Ngôn về cô ấy lại xuất hiện.
Anh ta không nắm bắt được đó là cảm
giác gì.
"Nếu em nói là chị em cứu em ra, anh có
tin không?"
Hạ Tân Ngôn có chút kinh ngạc.
Bạch Tri Dao cứu cô ấy?
Lúc cô ấy trở về, Bạch Tri Dao đang ở
nước ngoài.
Trang 84
84
"Em cũng không biết chị em đã dùng
cách gì, tóm lại là
có người cứu em ra, đối phương nói là
nhận ủy thác từ
chị em. Nếu không phải chị em, em sợ là
cả đời cũng
không gặp lại được mọi người." Khóe
mắt Bạch Như
Cẩm hơi đỏ.
Hạ Tân Ngôn có một nghi vấn.
Nếu thực sự là Bạch Tri Dao tìm người
cứu cô ấy ra, vậy
tại sao trước đây không nói?
Bây giờ Bạch Tri Dao đã c.h.ế.t, ngược lại
không ai có thể
chứng minh lời cô ấy nói.
Đột nhiên, Bạch Như Cẩm nhìn chằm
chằm vào Hạ Tân
Ngôn trong kính chiếu hậu, "Luật sư Hạ,
anh không tin
em phải không?"
Hạ Tân Ngôn nắm c.h.ặ.t vô lăng, ánh mắt
sắc bén dưới
cặp kính được che giấu đi, vẻ mặt dịu
xuống, "Cô là nạn
nhân, tại sao tôi lại không tin cô?"
"Em cũng không biết có phải ảo giác của
em không, luôn
cảm thấy các anh, đều không thích em
lắm." Bạch Như
Cẩm thở dài một hơi thật mạnh, toàn thân
toát ra vẻ
buồn bã, mất mát, "Em dường như,
không nên xuất
hiện."
====================