Sau một lúc lâu, Phương Á xuống lầu trả
dụng cụ ăn
uống.
Hạ Tân Ngôn mở cửa, "Có muốn vào
ngồi chơi không?"
"Không cần đâu." Phương Á đưa dụng cụ
đến trước mặt
anh, "Cảm ơn bữa tối của anh."
Hạ Tân Ngôn đón lấy.
Phương Á đang định quay đi, thì nghe Hạ
Tân Ngôn nói:
"Có thể nói cho tôi biết, tại sao đột nhiên
lạnh nhạt với
tôi?"
"Tôi..." Phương Á không phải lạnh nhạt
với anh, cô chỉ
cảm thấy mình không xứng để thân thiết
với anh.
Anh, và những người xung quanh anh,
không ai là không
thành đạt trong sự nghiệp.
Còn cô, chỉ là một người không có gì cả.
Hạ Tân Ngôn đặt khay ăn lên tủ ở hành
lang, đút hai tay
vào túi quần, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào khuôn
mặt cô, sự
bối rối và bất an của cô khiến anh hơi
khó hiểu.
Trang 45
45
Thời gian này, anh nghĩ cô vừa mất
người thân, cũng
không làm gì quá đáng với cô, luôn giữ
khoảng cách tốt.
Càng như vậy, cô lại càng tránh xa anh.
Nếu không phải anh chủ động, e rằng
tình hình còn tệ
hơn cả trước khi cô về nước.
Ít nhất trước đây họ còn có thể nhắn tin
trò chuyện vài
câu, thỉnh thoảng gọi điện.
Bây giờ ở gần nhau như vậy, ngược lại
càng ngày càng
xa cách.
"Tôi đã làm gì sai sao?" Hạ Tân Ngôn
hỏi cô.
Phương Á hơi căng thẳng, cô lắc đầu.
Hạ Tân Ngôn rất kiên nhẫn, "Vậy cô có
thể nói cho tôi
biết, tại sao không?"
Phương Á siết c.h.ặ.t t.a.y, cô hít sâu, "Luật
sư Hạ..."
"Trước đây, cô gọi tôi là anh Hạ mà." Hạ
Tân Ngôn nói:
"Tuy gọi anh Hạ nghe có vẻ già, nhưng
gần gũi hơn là gọi
Luật sư Hạ."
Phương Á cúi đầu, không nói gì nữa.
Hạ Tân Ngôn tự cho rằng mình khá hiểu
phụ nữ, nhưng
đối với người này, anh lại hơi mất
phương hướng.
Anh quan tâm đến cô hơn bất kỳ người
phụ nữ nào
khác, nhưng cô lại là người xa cách anh
nhất.
Trang 46
46
"Thôi được rồi, cô muốn gọi sao thì gọi.
Không muốn nói
thì không cần nói. Cô về nghỉ sớm đi."
Hạ Tân Ngôn cuối
cùng vẫn không nỡ gặng hỏi cô.
"Vâng, anh cũng nghỉ sớm." Phương Á
như được tha
bổng, quay đầu đi thẳng không hề
ngoảnh lại.
Hạ Tân Ngôn nhướng mày, tháo kính,
đóng cửa lại.
Anh hoàn toàn bối rối.
Hạ Tân Ngôn tìm thấy Tô Ly khi cô đang
ngồi đó uống
rượu, thư thái nghe người trên sân khấu
hát.
Anh bước đến ngồi xuống, "Thảo nào cô
ngày nào cũng
lui tới những nơi như thế này."
Tô Ly nghiêng đầu nhìn anh, cười nói:
"Cuối cùng cũng
hiểu được niềm vui của mấy anh đàn ông
rồi."
"Tôi chẳng có niềm vui gì." Hạ Tân
Ngôn nhìn người trên
sân khấu, "Video cô hát tình ca với anh
chàng đó trước
đây lan truyền khắp nơi, Mạc Hành Viễn
nhìn thấy có
đến tìm cô không?"
Tô Ly nhướng mày, "Anh gửi cho anh ta
à?"
"Xem ra là có tìm cô rồi. Hèn chi tâm
trạng anh ta có vẻ
rất tốt."
Tô Ly im lặng.
Rượu được mang đến, Hạ Tân Ngôn
nhấp một ngụm
nhỏ, "Rượu này không có gì đặc biệt."
Trang 47
47
"Không say là đã đặc biệt rồi." Tô Ly hỏi
anh, "Anh tìm
tôi có việc?"
Hạ Tân Ngôn nhẹ nhàng xoay ly rượu,
"Phương Á gần
đây không thèm để ý đến tôi, tôi cũng
không chọc giận
cô ấy, rõ ràng là quan hệ hàng xóm láng
giềng, lại càng
ngày càng xa cách."
"Anh chắc chắn không chọc cô ấy?"
"Thật sự không có." Hạ Tân Ngôn suy
nghĩ rất lâu, anh
khẳng định không có.
Tô Ly nói: "Cô ấy vừa mất người thân,
có thể chưa vượt
qua được, chưa nghĩ đến chuyện của
anh."
"Tôi cũng không thể hiện ra là rất vội
vàng muốn làm gì
với cô ấy, chỉ là gặp nhau thì chào hỏi, cô
ấy cũng làm ra
vẻ không muốn để ý đến tôi. Tô Ly, cô
ấy tin tưởng cô,
cô giúp tôi dò hỏi xem là có chuyện gì."
Hạ Tân Ngôn thực sự đã hết cách, anh rất
muốn biết
Phương Á bị làm sao.
Tô Ly biết tình cảm Hạ Tân Ngôn dành
cho Phương Á, cô
không từ chối, "Được."
Thứ Bảy, Phương Á mời Tô Ly và những
người khác đến
nhà ăn cơm, để cảm ơn họ đã tiễn đưa mẹ
cô chặng
đường cuối cùng.
Tô Ly đến trước, cô giúp Phương Á
chuẩn bị đồ ăn.
Trang 48
48
Phương Á nấu ăn rất giỏi, món gì cũng
làm được.
"Thật ra không cần phiền phức như vậy ở
nhà đâu, ăn
ngoài sẽ đơn giản hơn."
"Tôi thích nấu ăn ở nhà." Phương Á nói:
"Mời ăn ở nhà
sẽ thể hiện sự chân thành hơn."
Tô Ly cười, "Chỉ có người nấu ăn ngon
như cậu mới dám
nói câu này thôi. Nếu là tớ, tớ không làm
được đâu."
"Hôm nay cảm ơn chị, chị Tô Ly, còn
phiền chị đến giúp
tôi nữa." Phương Á rất biết ơn Tô Ly.
"Dù sao tớ rảnh rỗi không có việc gì, cậu
gọi tớ đến giúp
là xem trọng tớ rồi. Nếu không, tại sao
cậu không gọi
người khác mà lại gọi tớ? Điều đó chứng
tỏ vị trí của tớ
trong lòng cậu là khác biệt."
Phương Á cười lên mắt cong cong, long
lanh, trong sáng
và thuần khiết, "Ừm, chị là người tôi tin
tưởng nhất ở
đây, ngoài gia đình bác trai ra."
"Đó là niềm vinh hạnh của tớ."
Tô Ly vốn biết cách chọc người khác vui,
chỉ là tùy đối
tượng mà thôi.
"Gặp được những người bạn có tình có
nghĩa như các
chị, là niềm vinh hạnh của tôi."
"Thôi được rồi, niềm vinh hạnh của
nhau, được không?"
Tô Ly dỗ dành cô ấy, như dỗ em gái vậy.
Phương Á cười và gật đầu với cô, "Ừm."
Trang 49
49
Tô Ly thấy cô tâm trạng tốt, liền thăm dò
hỏi: "Có cần
gọi Luật sư Hạ lên giúp một tay không?"
Phương Á nghe vậy liền thu lại nụ cười,
lắc đầu, "Không
cần đâu."
"Sao vậy? Các cậu ở gần nhau như thế,
còn khách sáo
à?"
Phương Á cúi đầu, "Vốn dĩ là người ở
hai thế giới khác
nhau, nên giữ một khoảng cách nhất
định, không thể
quá thân thiết."
Chỉ với câu nói này, Tô Ly đại khái biết
tại sao cô lại giữ
khoảng cách với Hạ Tân Ngôn.
Tình cảm của Tô Ly còn chưa giải quyết
xong, cô không
thể đưa ra lời khuyên cho một người vốn
đầy nghi ngờ
về mối quan hệ của hai người, hoặc cố
gắng tác hợp họ.
"Cứ làm theo trái tim mách bảo thôi." Tô
Ly có thể cảm
nhận được tâm lý của Phương Á.
"Chị Tô Ly, thật ra tôi rất ngưỡng mộ
chị. Chị và Tổng
giám đốc Mạc đứng cạnh nhau, thật xứng
đôi." Phương
Á nói: "Có đủ năng lực để sánh vai với
người mình thích,
chắc chắn là một điều rất tuyệt vời."
Tô Ly cười, "Tớ với anh ta xứng đôi chỗ
nào? Nếu cậu
nói về vẻ ngoài, tớ thừa nhận. Nhưng
ngoài ra, không
xứng."
"Không xứng chỗ nào?"
Trang 50
50
"Hai người ở bên nhau, ngoài vẻ ngoài,
còn có tư tưởng,
gia đình... rất nhiều yếu tố. Vì vậy, tớ và
anh ta cũng
không thể đến với nhau được." Tô Ly
nhìn rất rõ, cô
cũng biết vấn đề giữa cô và Mạc Hành
Viễn.
Khi không nói về tình cảm thì không sao,
chỉ cần đề cập
đến tình cảm, liên quan đến tương lai, thì
giữa họ có rất
nhiều vấn đề.
Vì vậy, họ không thể ở bên nhau được.
Phương Á không ngờ hai người có vẻ
xứng đôi như vậy,
lại cũng không thể đến được với nhau.
"Vậy thì, tôi lại càng không thể."
Phương Á tự cho rằng mình không xứng
với Hạ Tân
Ngôn ở bất kỳ khía cạnh nào.
Ngay cả khi Hạ Tân Ngôn có ý với cô
bây giờ, thì phần
lớn có lẽ chỉ là cảm thấy mới lạ thôi.
Người như anh ấy, nên tìm một người có
thể hỗ trợ sự
nghiệp của anh ấy, kết hợp mạnh mẽ với
nhau, đó mới
là điều anh ấy nên theo đuổi chứ.
Tô Ly không khuyên Phương Á, cũng
không nói Hạ Tân
Ngôn tốt đến mức nào.
Chuyện tình cảm, chỉ có tự mình trải
nghiệm, tự mình
tìm hiểu, mới biết có hợp hay không.
Trang 51
51
Mạc Hành Viễn và những người khác lần
lượt đến, ba
người đàn ông đứng cùng nhau, nói
chuyện lác đác vài
câu.
Sự chú ý của Mạc Hành Viễn dồn vào Tô
Ly, Hạ Tân Ngôn
thì nghĩ về Phương Á, còn Trì Mộ vốn ít
nói, không thể
chủ động khuấy động không khí.
Khiến cho nhà bếp nóng hừng hực, còn
phòng khách thì
lạnh lẽo như không có người vậy.
====================