Trong chiếc hộp đóng gói tinh xảo, là
một con mèo
Ragdoll đã c.h.ế.t.
Trên bộ lông xinh đẹp, vẫn còn dính
máu.
Tim Tô Ly đập thình thịch, các đồng
nghiệp vây quanh,
cũng kinh hãi không kém.
"Rốt cuộc là ai vậy? Sao lại tàn nhẫn thế?
Gửi cái này
cho Tô Ly là ý gì?"
"Cảm giác như hăm dọa. Tôi nghĩ nên
báo cảnh sát thôi."
"Đúng, báo cảnh sát đi. Lần này gửi mèo
c.h.ế.t, lần sau
không biết sẽ gửi cái gì nữa."
Tô Ly hít sâu, cô gọi điện báo cảnh sát.
Cảnh sát đến hỏi thăm tình hình, hỏi cô
gần đây có đắc
tội với ai không.
Tô Ly lắc đầu.
"Chúng tôi sẽ dựa vào số vận đơn để tra
ra người gửi,
gần đây cô hãy tự mình cẩn thận hơn,
nếu nhận được
những bưu kiện không rõ nguồn gốc như
vậy nữa, đừng
tùy tiện mở ra." Cảnh sát nhắc nhở Tô
Ly.
Sau khi cảnh sát đi, Tô Ly nhìn bàn làm
việc, khi nhìn
thấy con mèo c.h.ế.t đó, lòng cô cũng thắt
lại.
Không ai có thể thờ ơ trước những thứ
như vậy.
Sau khi tan làm, Tô Ly cùng các đồng
nghiệp xuống lầu,
đi về phía bãi đậu xe.
Trang 67
67
Cô cầm chìa khóa xe đi về phía xe của
mình, mở cửa xe
đặt túi xách vào, vừa định lên xe, cô lại
dừng lại, đi một
vòng quanh xe, kiểm tra lốp xe, không có
gì bất thường,
lúc này mới lên xe.
Lái xe về đến bãi đậu xe ngầm, cô ngồi
trong xe không
xuống ngay, đợi có xe khác đi vào, và
người ta đã xuống
xe, cô mới đi theo xuống xe, đến cửa
thang máy.
Vào thang máy, cô mới thở phào nhẹ
nhõm một chút.
Về đến nhà, cô nấu một bát mì, Tạ Cửu
Trị gọi điện cho
cô, hôm nay pha chế một loại mới, hỏi cô
có muốn đến
làm người nếm thử đầu tiên không.
Tô Ly từ chối.
Bưu kiện nhận được hôm nay khiến cô
rất bất an, trực
giác mách bảo cô sẽ không dừng lại ở đó.
Đột nhiên, chuông cửa vang lên.
Tô Ly lập tức căng thẳng người, cô cảnh
giác nhìn chằm
chằm vào cửa, chuông cửa reo một lần
rồi lại một lần.
Cô hít sâu.
Màn hình điện thoại sáng lên.
Là cuộc gọi từ Phương Nhã.
Cô bắt máy.
"Chị Tô Ly, chị có ở nhà không?"
Trang 68
68
Tô Ly nghe thấy tiếng chuông cửa vọng
ra từ điện thoại,
cô đứng dậy đi đến cửa, nhìn qua mắt
mèo, là Phương
Nhã ở bên ngoài.
Cô mở cửa.
Phương Nhã xách túi trên tay, đặt điện
thoại xuống, "Em
nghĩ giờ này chị chắc đã về rồi, nên qua
xem sao."
"Vào đi." Tô Ly nhường đường.
"Chị chỉ ăn mì thôi sao?" Phương Nhã
thấy bát mì vẫn
chưa dọn trên bàn ăn.
"Ừm, một mình thì ăn tạm thôi." Tô Ly
dọn bát mì vào
bếp, hỏi cô ấy, "Em ăn chưa?"
Phương Nhã gật đầu, "Ăn rồi ạ."
Cô đặt túi lên bàn, "Em mua cho chị ít
hoa quả."
"Sao lại khách sáo vậy?"
"Em cứ làm phiền chị mãi, cũng không
biết làm thế nào
để cảm ơn chị."
"Em không làm phiền chị gì cả." Tô Ly
đi về phía cô ấy,
"Sau này đừng khách sáo như vậy nữa."
"Vâng."
Tô Ly đi rửa hoa quả mang ra, hai người
ngồi trên ghế
sofa.
"Tìm việc có thuận lợi không?"
Trang 69
69
Phương Nhã hơi thất vọng lắc đầu, "Em
không có kinh
nghiệm làm việc, những công việc tốt
đều đã bão hòa
rồi, không tìm được việc phù hợp."
"Không sao, cứ từ từ thôi." Tô Ly nghĩ
cô ấy chắc đang
chịu áp lực rất lớn, cũng không muốn lúc
này lại nói
thêm những chuyện không vui đó.
Đột nhiên, có một tiếng động ở cửa.
Tô Ly và Phương Nhã đều nghe thấy.
"Có phải có người gõ cửa không?"
Phương Nhã hỏi.
Tô Ly nhìn chằm chằm vào cửa, cô nghe
thấy.
Nhưng chỉ có một tiếng.
Tô Ly đứng dậy, đi đến cửa, nhìn qua
mắt mèo, không
thấy người, nhưng có một thùng giấy ở
cửa.
Phương Nhã nhận thấy trạng thái của Tô
Ly rất kỳ lạ, cô
ấy dường như đang đề phòng điều gì đó.
"Sao vậy chị?"
Tô Ly hít sâu, có thêm một người trong
nhà, cô cảm thấy
yên tâm hơn một chút.
Cô mở cửa, Phương Nhã cũng thấy chiếc
thùng giấy đó.
"Đây là gì vậy?" Phương Nhã nhìn chằm
chằm vào chiếc
thùng giấy, "Là đồ ăn đặt ngoài sao?"
Tô Ly lắc đầu.
Cô nhìn chằm chằm vào chiếc thùng
giấy, tim đập thình
thịch.
Trang 70
70
Cô không chạm vào chiếc thùng, mà gọi
điện cho ban
quản lý tòa nhà, nhờ họ cử một người
đến.
Nhân viên quản lý trực ban vừa ra khỏi
thang máy, Tô
Ly liền chỉ vào chiếc thùng giấy trên sàn,
"Phiền anh giúp
tôi mở ra."
Nhân viên quản lý không hỏi gì, xé lớp
băng keo trong
suốt đó ra.
Tô Ly nắm c.h.ặ.t t.a.y, chiếc thùng được
mở ra.
Nhân viên quản lý là một người đàn ông
to lớn, nhìn
thấy thứ bên trong cũng sợ hãi lùi lại.
"Á!" Phương Nhã nhát gan, kinh hãi thất
sắc.
Tim Tô Ly cũng đập loạn xạ.
Lần này không phải là động vật c.h.ế.t, mà
là một con b.úp
bê.
Con b.úp bê trông hơi giống Tô Ly,
nhưng đầu của nó bị
vặn đứt, quan trọng nhất là quần áo trên
người con b.úp
bê toàn là m.á.u.
"Cô Tô, báo cảnh sát đi." Nhân viên quản
lý đề nghị.
Tô Ly gọi điện cho viên cảnh sát đã đến
công ty giải
quyết hôm nay.
Cảnh sát đến, nhìn thấy con b.úp bê đồ
chơi trong thùng,
cau mày nhìn xung quanh, ngoại trừ
thang máy có
camera giám sát, hành lang thì không có.
Trang 71
71
Họ đi kiểm tra camera, không thấy người
khả nghi nào
xuất hiện trong thang máy.
Vậy thì chỉ có thể là đi cầu thang bộ, và
tránh được tất
cả những nơi có camera giám sát.
"Đây là m.á.u heo." Cảnh sát nói: "Tôi
khuyên cô tạm thời
đừng ở nhà nữa. Hãy đến khách sạn,
hoặc nhà bạn bè.
Cố gắng không đi một mình."
Phương Nhã nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Ly, "Chị,
chị đến chỗ em ở
đi. Dù sao em cũng ở một mình."
Tô Ly vẫn còn khá bình tĩnh, hỏi cảnh
sát, "Khi nào có
thể tìm ra người này?"
"Cần có thời gian."
Tô Ly hiểu rõ người làm những việc này
tuyệt đối là đã
chuẩn bị kỹ lưỡng, muốn điều tra rõ ràng,
chắc sẽ cần
chút thời gian.
"Người này rất am hiểu về công việc và
nơi ở của cô, và
cũng rất thận trọng. Trước khi tìm được
người này, cô
phải hết sức cẩn thận."
"Cảm ơn."
Cảnh sát ghi chép lại, rồi mang con b.úp
bê đi.
Cửa đóng lại, mặt Phương Nhã vẫn còn
tái nhợt.
Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Ly, "Chị Tô Ly,
đừng ở đây nữa."
"Ngày mai chị sẽ chuyển đi."
Trang 72
72
"Đừng. Bây giờ đi luôn đi." Phương Nhã
rất lo lắng, "Kẻ
đó có khi còn quay lại nữa."
Tô Ly đang do dự.
Dù cô có chuyển đi, cô cũng sẽ không
chuyển đến chỗ
Phương Nhã.
Cô sợ làm liên lụy đến Phương Nhã.
"Tối nay chắc sẽ không đến nữa đâu." Tô
Ly nói: "Em về
đi."
"Em không đi." Phương Nhã lắc đầu,
"Chị ở một mình
em không yên tâm, em sẽ ở lại với chị.
Sáng mai, chị
không đến chỗ em cũng được, vậy thì
chuyển đến nơi
khác ở."
Tô Ly thấy cô ấy kiên quyết, liền không
ép buộc, "Cảm
ơn em nhé."
Trong một ngày đã gặp hai lần bị đe dọa
như vậy, lòng
Tô Ly hoàn toàn không thể bình tĩnh lại
được.
Cô không biết ai đang dọa cô.
Phương Nhã ngồi cùng cô trên ghế sofa,
cầm điện thoại
nhắn tin.
"Chị Tô Ly, em đã kể chuyện này cho
luật sư Hạ rồi."
Tô Ly nhìn cô ấy.
Phương Nhã vội vàng nói: "Anh ấy đến
nhà em tìm em,
thấy em không có nhà nên hỏi em ở đâu,
em nói là ở
Trang 73
73
nhà chị. Chuyện vừa rồi thật sự rất đáng
sợ, nên em đã
kể cho anh ấy nghe."
Tô Ly lắc đầu, "Không sao."
"Anh ấy nói đang trên đường đến."
"Ừm."
Không lâu sau, có người gõ cửa, và gọi
tên Tô Ly ở bên
ngoài. Tô Ly mở cửa, ngoài Hạ Tân
Ngôn, còn có cả Mạc
Hành Viễn.
====================