khác, quả thực là không đạo đức
Lời nói hàm ý sâu xa.
Tô Ly đã nghe ra.
Khi đến quán bar, Tạ Cửu Trị đang ở
ngoài đổ nước cho
Lai Phú. Thấy họ cùng nhau bước xuống
xe, anh ta cầm
bình nước đứng chờ họ.
“Ông chủ Tạ.” Lục Trình Huy cười
chào Tạ Cửu Trị.
Tạ Cửu Trị liếc nhìn Tô Ly. Cô cúi
xuống xoa đầu Lai Phú,
sau đó nói với Tạ Cửu Trị: “Anh không
phải vừa nghiên
Trang 47
47
cứu ra món mới sao? Mời Tổng giám đốc
Lục nếm thử
đi.”
“Mời vào.” Tạ Cửu Trị mời Lục Trình
Huy vào quán.
Tô Ly đi chậm lại một bước. Sau khi Lục
Trình Huy vào
trong, Tạ Cửu Trị quay lại hỏi nhỏ Tô
Ly: “Sao hai người
lại đi cùng nhau?”
“Gặp nhau lúc ăn cơm.”
Tô Ly bước vào. Ca sĩ mới ký hợp đồng
đang hát một bài
hát nhẹ nhàng, tươi mới, với giọng hát
tinh tế và đầy
cảm xúc, khiến mọi người cảm thấy cuộc
sống thật tươi
sáng và đầy hy vọng.
Lục Trình Huy ngồi ở quầy bar, nhìn cô
gái trên sân khấu.
Khác với An Sênh, cô gái này trông rất
giản dị, đơn thuần
và rạng rỡ.
Tô Ly thấy Lục Trình Huy đang nhìn
chăm chú lên sân
khấu, cô bước tới chắn tầm nhìn của anh
ta.
Lục Trình Huy thu ánh mắt lại, đặt trên
người cô, “Nơi
của cô đúng là đất lành chim đậu, các ca
sĩ từ đây đi ra
rất nhanh nổi tiếng.”
“Đó là kết quả của sự nỗ lực và vươn
lên của chính họ.”
Tô Ly chưa bao giờ cho rằng sự thành
danh của người
khác là do nơi này. Quán bar chỉ là nơi
cung cấp một nền
tảng để họ thể hiện khả năng của mình.
Có người phải
Trang 48
48
mài kiếm mười năm mới có thể nổi tiếng.
Thành công
không phải là chuyện một sớm một
chiều.
“Cũng nhờ cô sẵn lòng trao cho họ cơ
hội để tỏa sáng.”
“Có lẽ là do thiên thời, địa lợi, nhân hòa
đi.” Tô Ly cười,
quay đầu nhìn cô gái trên sân khấu.
An Sênh có hơi đáng tiếc, cô không ngờ
An Sênh lại rơi
vào tay Âu Dương Dực.
Tuy nhiên, đó là lựa chọn của chính cô
ấy, và kết quả
cuối cùng đúng như cô ấy đã nói trước
đây, dù sao cũng
sẽ hối hận.
Ly rượu mới pha của Tạ Cửu Trị được
đặt trước mặt Lục
Trình Huy.
“Trông khá đẹp mắt.” Lục Trình Huy
nhìn ly rượu, ánh
mắt đầy sự đ.á.n.h giá, “Tên gì vậy?”
“Không có tên.” Tạ Cửu Trị vừa lau tay
vừa nói, “Thử
nếm xem.”
Lục Trình Huy cầm ly lên, nhấp một
ngụm nhỏ, từ từ
thưởng thức, “Có một thứ rất phức tạp ở
trong đó.”
“Là gì?”
“Diễn tả thế nào đây? Giống như gặp
được một người
phụ nữ khiến mình rung động, gặp thì rất
vui, nhưng
không dám tỏ tình, sợ phá vỡ mối quan
hệ hiện tại.
Nhưng lại không thể kiềm chế được niềm
vui và sự xúc
Trang 49
49
động, khao khát muốn thỏa mãn mong
ước của mình,
nhưng lại rất kiềm chế.”
Tô Ly nghe vậy không khỏi nhìn sang Tạ
Cửu Trị, “Phức
tạp đến thế cơ à?”
Tạ Cửu Trị bất lực nhún vai, “Nói thật,
lúc pha tôi hoàn
toàn không nghĩ nhiều như vậy.”
“Tôi chỉ nói cảm nhận cá nhân mình
thôi.” Lục Trình Huy
nâng ly rượu về phía Tạ Cửu Trị, gật đầu,
“Cảm giác rất
tuyệt.”
“Cảm ơn anh đã ủng hộ.” Rượu Tạ Cửu
Trị pha thường
kỳ quái, lần nào cũng chỉ có Lục Trình
Huy nể mặt nói là
không tệ.
Ba người nói chuyện, không khí hài hòa
và thân thiện.
Chuông gió ở cửa lại vang lên.
Mạc Hành Viễn và Hạ Tân Ngôn bước
vào.
Vài cặp mắt nhìn nhau, nhưng không có
nhiều tia lửa
điện.
Hạ Tân Ngôn liếc nhìn Lục Trình Huy,
rất tự nhiên nói với
Tạ Cửu Trị: “Cho một ly món mới.”
“Chờ một chút.” Anh ta lại cầm dụng
cụ pha chế lên, bắt
đầu pha rượu.
Mạc Hành Viễn cũng ngồi bên cạnh quầy
bar, nghiêng
người, đôi mắt dán c.h.ặ.t vào Tô Ly.
Trang 50
50
Lục Trình Huy quay người lại, đối diện
với Mạc Hành
Viễn, “Tổng giám đốc Mạc, vốn dĩ tôi
định tìm thời gian
đến gặp anh, nhưng hôm nay gặp tình cờ,
đỡ phải đi
một chuyến.”
“Có chuyện gì?” Mạc Hành Viễn miễn
cưỡng thu ánh
mắt lại, thản nhiên nhìn Lục Trình Huy.
“Chuyện hợp tác, sao đột nhiên lại
không cân nhắc nữa?
Lục Trình Huy cười, “Sự sắp xếp trước
đó, anh không hài
lòng sao? Nghe nói, cô ấy còn trong
trắng đấy.”
Tô Ly không muốn nghe, nhưng lời nói
đã lọt vào tai, cô
không muốn nghe cũng phải nghe.
Mạc Hành Viễn cau mày, có vẻ rất không
muốn nhắc
đến chuyện này.
Lục Trình Huy xoay ly rượu trong tay,
cười như không
cười, “Tôi cứ tưởng chúng ta có thể bỏ
qua hiềm khích
cũ để hợp tác, không ngờ Tổng giám đốc
Mạc lại không
hề đạo đức. Chơi người của tôi rồi lại
nuốt lời không hợp
tác nữa.”
Tô Ly hơi khó hiểu.
Lục Trình Huy đang nói về chuyện đêm
hôm đó sao?
“Phương thức làm việc của Tổng giám
đốc Lục tôi không
dám đồng tình.”
Trang 51
51
“Ha, nhưng việc anh đã ngủ với người
của tôi là sự thật
phải không.” Lục Trình Huy công khai
nói về chuyện này,
rõ ràng là muốn làm Mạc Hành Viễn bẽ
mặt.
Anh ta đột nhiên nhìn về phía Tô Ly,
“Ông chủ Tô, chắc
cô không biết chúng tôi đang nói gì đâu
nhỉ.”
Tô Ly tỏ vẻ bàng hoàng.
Mạc Hành Viễn nhìn Tô Ly, Tô Ly quả
thật không rõ họ
đang nói gì.
“Trước đây Tổng giám đốc Mạc đến
tìm tôi bàn chuyện
hợp tác. Cô biết đấy, giữa chúng tôi có
chút không vui.
Để thể hiện sự hợp tác chân thành, chúng
tôi đã tặng
Tổng giám đốc Mạc một món quà. Kết
quả là Tổng giám
đốc Mạc đã nhận quà, dùng rồi, cuối
cùng lại nuốt lời,
không thèm hợp tác với chúng tôi nữa.”
“Ha, cô nói xem, đây có phải là đang
đùa giỡn với chúng
tôi không?”
Tô Ly tò mò, “Quà gì vậy?”
Lục Trình Huy nhếch miệng cười, ánh
mắt đầy vẻ xảo
quyệt, “Phụ nữ.”
Hạ Tân Ngôn đứng một bên nhấp ly rượu
Tạ Cửu Trị pha,
nghe Lục Trình Huy nói ra hai chữ đó,
anh ta không khỏi
nhìn phản ứng của Tô Ly.
Tô Ly không hề bất ngờ.
Cô biết, Lục Trình Huy đang nói về
chuyện đêm hôm đó.
Trang 52
52
An Sênh đã đi rồi, không hề ngủ cùng
Mạc Hành Viễn.
Lục Trình Huy không biết sao?
An Sênh không nói sao?
Tô Ly nhìn Mạc Hành Viễn với ánh mắt
phức tạp, cô
không hiểu rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu.
Theo lý mà nói, An Sênh không hề quan
hệ với Mạc
Hành Viễn, hẳn cô ấy phải nói với Âu
Dương Dực rồi chứ.
Sao lời nói của Lục Trình Huy lại ngụ ý
rằng anh ta đã
khẳng định An Sênh và Mạc Hành Viễn
đã ngủ với nhau?
Ánh mắt khó hiểu của Tô Ly trong mắt
Lục Trình Huy lại
là sự ghét bỏ dành cho Mạc Hành Viễn.
Phản ứng đầu tiên của Tạ Cửu Trị khi
nghe những lời này
cũng là nhìn biểu cảm của Tô Ly. Cô rất
bình tĩnh, chỉ có
ánh mắt hơi mơ hồ.
Quả nhiên cô không còn yêu Mạc Hành
Viễn nữa rồi.
Nghe tin anh ngủ với người phụ nữ khác,
cô vẫn thản
nhiên như vậy.
“Đúng là anh ta không đạo đức.”
Tô Ly nhìn Mạc Hành Viễn một cách thờ
ơ, Mạc Hành
Viễn cũng không hoảng hốt.
Đêm đó anh ngủ với ai, cô rõ nhất.
“Tổng giám đốc Mạc, anh nghe đi, cả
ông chủ Tô cũng
nói anh không đạo đức.” Lục Trình Huy
thở dài một
tiếng, “Sao anh cứ làm những chuyện
như vậy? Trước
Trang 53
53
đây tôi và vợ cũ vẫn có thể sống tiếp, anh
lại nhất định
phải để luật sư Hạ đi cùng cô ấy kiện tôi.
Được rồi, tôi
và vợ ly hôn, cô ấy lại c.h.ế.t.”
Lục Trình Huy nhíu mày, sau đó lại nói
đùa: “Tổng giám
đốc Mạc, người xưa có câu thà xây mười
ngôi chùa còn
hơn phá một cuộc hôn nhân. May mà anh
chưa kết hôn,
nếu không, tôi chắc chắn cũng sẽ phá
hoại hôn nhân của
anh.”
Mạc Hành Viễn im lặng lắng nghe, đợi
anh ta nói xong,
mới gọi Tô Ly, “Em thực sự nghĩ anh
làm như vậy là
không đạo đức?”
Tô Ly không hiểu sao anh cứ nhất định
phải hỏi cô, cô
hoàn toàn không muốn dính líu vào
chuyện của họ.
“Phá hoại hôn nhân người khác, quả
thực là không đạo
đức.”
Lục Trình Huy bật cười.
Mạc Hành Viễn cũng không tức giận,
ánh mắt nhìn Tô Ly
lại có chút cưng chiều. Anh thu ánh mắt
lại, ánh mắt trở
nên sắc bén hơn, “Tổng giám đốc Lục,
dù là bàn chuyện
làm ăn hay chuyện gì khác, là đàn ông thì
đừng lôi phụ
nữ vào.”
====================