Lục Tịnh trở về phòng, niềm vui trong
mắt không thể
che giấu.
Tô Ly nhìn cô ấy, “Tớ còn tưởng cậu
không quay lại nữa
chứ?”
“Mẹ tớ không cho chúng tớ ngủ
chung.” Lục Tịnh nằm
trên giường, khóe miệng nhếch lên.
“Chuyện gì mà vui thế?”
Lục Tịnh có chút ngượng ngùng.
Tô Ly tò mò nhíu mày.
“Anh ấy nói, về nhà sẽ không ngủ riêng
nữa.” Lục Tịnh
mím môi, nụ cười không giấu được.
Trang 140
140
Tô Ly sững sờ, rồi cười nói: “Chắc phải
cảm ơn cô chị họ
này của cậu. Nếu cô ta không làm trò, hai
người vẫn cứ
như bạn cùng phòng ấy nhỉ.”
Lục Tịnh c.ắ.n môi, cười có vẻ hơi “kém
sang”.
“Chắc đêm nay cậu không ngủ được
rồi.” Tô Ly đắp chăn
cẩn thận, cô hiểu được cảm xúc của Lục
Tịnh.
Họ đã kết hôn bao lâu rồi mà còn chưa
động phòng.
Chủ yếu là Trì Mộ là một người đàn ông
của gia đình tốt,
thân hình đẹp, lại còn đẹp trai, dù ban
đầu không có tình
cảm, nhưng sống chung như vậy, tình
cảm cũng nên nảy
sinh rồi.
“A Ly.” Lục Tịnh gọi nhỏ tên Tô Ly.
“Hửm?”
“Tớ hơi không ngủ được.”
“......” Tô Ly nhắm mắt lại, trên mặt
cũng có vài phần ý
cười, “Hay cậu nhắn tin hỏi Trì Mộ xem
anh ấy có ngủ
được không? Nếu anh ấy chưa ngủ, hai
người dậy ra
ngoài đồng đi dạo một lát?”
Lục Tịnh cười nói: “Trời lạnh thế này,
điên à.”
“Thật sự không lạnh đâu. Cậu có muốn
thử không?”
“Không muốn.”
Miệng nói không muốn, nhưng Lục Tịnh
lại quay người
nhắn tin cho Trì Mộ, hỏi anh ấy ngủ
chưa.
【Chưa.】
Trang 141
141
Cô ấy thấy hai chữ này, tim đập thình
thịch.
【Nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai còn phải
lái xe về đấy.】
Lục Tịnh đâu dám gọi anh ấy dậy đi dạo.
【Em cũng ngủ sớm đi.】
【Ừm.】
Lục Tịnh biết Trì Mộ sẽ không nói gì
kiểu như không ngủ
được, ra ngoài đi dạo.
Trì Mộ quá nghiêm túc, anh ấy căn bản
sẽ không nghĩ
nhiều như vậy.
“Không đi à?” Tô Ly nghe thấy động
tĩnh bên này, hỏi cô
ấy.
“Không đi.” Lục Tịnh đặt điện thoại
xuống, nằm thẳng,
“Mau ngủ đi, ngày mai còn phải lái xe
về.”
Tô Ly nhắm mắt, “Tớ thì ngủ được, còn
tùy vào cậu
thôi.”
Lục Tịnh kéo chăn đắp kín, nhắm c.h.ặ.t
mắt, “Tớ chắc
chắn ngủ được.”
Rõ ràng, Lục Tịnh đã không ngủ ngon.
Đêm đó, trong đầu cô ấy toàn là chuyện
Trì Mộ nói về
việc không ngủ riêng nữa khi về nhà.
Tô Ly thức dậy thấy Lục Tịnh có quầng
thâm dưới mắt
nhưng mắt lại rất sáng, trêu cô ấy, “Quả
nhiên là không
ngủ được.”
Trang 142
142
“Tớ phấn khích mà.” Lục Tịnh không
giấu giếm cô.
“Có thể hiểu được.” Tô Ly sờ mặt cô
ấy, “Không sao, trên
xe có thể ngủ bù.”
Lục Tịnh ôm eo Tô Ly, tựa vào cô, “A
Ly, cậu thơm thật.”
Tô Ly cười bất đắc dĩ, vỗ nhẹ vai cô ấy,
“Mau dậy đi.”
“Cuối cùng cũng biết tại sao Mạc Hành
Viễn không nỡ
xa cậu rồi.” Lục Tịnh hít một hơi thật
mạnh trên người
Tô Ly, “Cái sự mềm mại ấm áp này,
chạm vào một lần sẽ
nghiện.”
Tô Ly nhíu mày, nhẹ nhàng đẩy cô ấy ra,
“Đừng ôm tớ
mà làm càn.”
“A Ly, cậu thay đổi rồi.” Lục Tịnh làm
bộ yếu đuối, “Cậu
không còn yêu tớ nữa.”
Tô Ly: “......”
Chuyện tối qua, không ai nhắc đến.
Họ rất ăn ý không để ý đến Trình Hân
Nguyệt.
Sau khi chào bố Lục, mẹ Lục và ông cụ,
vài người lần lượt
lên xe.
Người lái xe đầu tiên là Hạ Tân Ngôn,
Tô Ly ngồi ghế phụ.
Rời khỏi làng, lên đường cao tốc, Tô Ly
nhìn vào gương
chiếu hậu, Lục Tịnh đã nhắm mắt ngủ
rồi.
“Lục Tịnh, tối qua cậu làm gì mà vừa
lên xe đã ngủ rồi?”
Hạ Tân Ngôn cũng nhìn thấy.
Tô Ly nói: “Cứ để cô ấy ngủ.”
Trang 143
143
Hạ Tân Ngôn lắc đầu thở dài, “Tuổi trẻ
thật tốt, đặt lưng
xuống là ngủ được.”
Không có Lục Tịnh luyên thuyên, trong
xe quả thực yên
tĩnh hơn rất nhiều.
Cùng một quãng đường, nhưng khi về thì
luôn cảm thấy
nhanh hơn.
Có lẽ là vì mọi người đều muốn về nhà
nhanh ch.óng,
nên ai cũng lái xe rất nhanh.
Về đến Cửu Thành còn chưa tới mười hai
giờ đêm, Tô
Ly nói: “Tôi muốn ghé qua cửa hàng một
chút, làm phiền
anh đi đường vòng.”
Người lái xe là Trì Mộ, anh rất hợp tác
đưa Tô Ly đến
cửa hàng.
Cô nói lời cảm ơn rồi xuống xe, ai ngờ
từng người một
đều xuống theo.
“Các anh không về à?” Tô Ly nhìn họ.
“Thư giãn một chút rồi về.” Hạ Tân
Ngôn đi vào cửa
hàng trước, việc kinh doanh vẫn tốt như
thường lệ.
Mạc Hành Viễn cũng bước vào.
Lại Phú không ở ngoài cửa, nó ở bên
trong, khi thấy Mạc
Hành Viễn, nó vẫn khẽ rên một tiếng.
Tạ Cửu Trị thấy Hạ Tân Ngôn và Mạc
Hành Viễn, liền biết
Tô Ly đã về.
Trang 144
144
Quả nhiên, anh còn chưa kịp hỏi, Lại Phú
đã chạy ra
ngoài.
“Mọi người về đi.” Tô Ly nhìn Lục
Tịnh và Trì Mộ, mắt
cong lên, “Hai người đàn ông độc thân
này về nhà không
có chương trình gì, có thể ở đây thư giãn.
Hai người, thì
không cần thiết đâu.”
Lục Tịnh hiểu ý Tô Ly, lườm cô ấy một
cách e thẹn.
Tô Ly cười, “Trì Mộ, hai người về nghỉ
sớm đi. Hôm nay
Lục Tịnh cũng ngủ không ngon, đưa cô
ấy về nhà ngủ bù
đi.”
Trì Mộ nghe vậy, nhìn Lục Tịnh, “Về
không?”
“Không về.” Lục Tịnh rút lui.
Cô ấy vội vàng chui vào cửa hàng.
Lại Phú quấn quýt quanh Tô Ly, vẫy
đuôi, Tô Ly ngồi xổm
xuống xoa đầu nó, “Vào trong nhanh đi,
ngoài này lạnh.”
Thực ra ch.ó không sợ lạnh.
Tô Ly bước vào, Tạ Cửu Trị lập tức than
thở với cô, “Em
mới đi có hai ngày, khách đã ngày nào
cũng hỏi em bao
giờ về. Haizz, trong lòng họ, căn bản
không có anh.”
Tô Ly cởi áo khoác đi rửa tay rồi ra, quả
nhiên thấy rất
nhiều người đang gọi cô.
“Không phải trong lòng không có anh,
em còn chưa đến
mà họ đã đến hàng ngày rồi, chứng tỏ
anh còn có vị trí
đặc biệt hơn trong lòng họ đấy.”
Trang 145
145
Lục Tịnh trở về phòng, niềm vui trong
mắt không thể
che giấu.
Tô Ly nhìn cô ấy, “Tớ còn tưởng cậu
không quay lại nữa
chứ?”
“Mẹ tớ không cho chúng tớ ngủ
chung.” Lục Tịnh nằm
trên giường, khóe miệng nhếch lên.
“Chuyện gì mà vui thế?”
Lục Tịnh có chút ngượng ngùng.
Tô Ly tò mò nhíu mày.
“Anh ấy nói, về nhà sẽ không ngủ riêng
nữa.” Lục Tịnh
mím môi, nụ cười không giấu được.
Tô Ly sững sờ, rồi cười nói: “Chắc phải
cảm ơn cô chị họ
này của cậu. Nếu cô ta không làm trò, hai
người vẫn cứ
như bạn cùng phòng ấy nhỉ.”
Lục Tịnh c.ắ.n môi, cười có vẻ hơi “kém
sang”.
“Chắc đêm nay cậu không ngủ được
rồi.” Tô Ly đắp chăn
cẩn thận, cô hiểu được cảm xúc của Lục
Tịnh.
Họ đã kết hôn bao lâu rồi mà còn chưa
động phòng.
Chủ yếu là Trì Mộ là một người đàn ông
của gia đình tốt,
thân hình đẹp, lại còn đẹp trai, dù ban
đầu không có tình
cảm, nhưng sống chung như vậy, tình
cảm cũng nên nảy
sinh rồi.
“A Ly.” Lục Tịnh gọi nhỏ tên Tô Ly.
“Hửm?”
Trang 146
146
“Tớ hơi không ngủ được.”
“......” Tô Ly nhắm mắt lại, trên mặt
cũng có vài phần ý
cười, “Hay cậu nhắn tin hỏi Trì Mộ xem
anh ấy có ngủ
được không? Nếu anh ấy chưa ngủ, hai
người dậy ra
ngoài đồng đi dạo một lát?”
Lục Tịnh cười nói: “Trời lạnh thế này,
điên à.”
“Thật sự không lạnh đâu. Cậu có muốn
thử không?”
“Không muốn.”
Miệng nói không muốn, nhưng Lục Tịnh
lại quay người
nhắn tin cho Trì Mộ, hỏi anh ấy ngủ
chưa.
【Chưa.】
Cô ấy thấy hai chữ này, tim đập thình
thịch.
【Nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai còn phải
lái xe về đấy.】
Lục Tịnh đâu dám gọi anh ấy dậy đi dạo.
【Em cũng ngủ sớm đi.】
【Ừm.】
Lục Tịnh biết Trì Mộ sẽ không nói gì
kiểu như không ngủ
được, ra ngoài đi dạo.
Trì Mộ quá nghiêm túc, anh ấy căn bản
sẽ không nghĩ
nhiều như vậy.
“Không đi à?” Tô Ly nghe thấy động
tĩnh bên này, hỏi cô
ấy.
Trang 147
147
“Không đi.” Lục Tịnh đặt điện thoại
xuống, nằm thẳng,
“Mau ngủ đi, ngày mai còn phải lái xe
về.”
Tô Ly nhắm mắt, “Tớ thì ngủ được, còn
tùy vào cậu
thôi.”
Lục Tịnh kéo chăn đắp kín, nhắm c.h.ặ.t
mắt, “Tớ chắc
chắn ngủ được.”
Rõ ràng, Lục Tịnh đã không ngủ ngon.
Đêm đó, trong đầu cô ấy toàn là chuyện
Trì Mộ nói về
việc không ngủ riêng nữa khi về nhà.
Tô Ly thức dậy thấy Lục Tịnh có quầng
thâm dưới mắt
nhưng mắt lại rất sáng, trêu cô ấy, “Quả
nhiên là không
ngủ được.”
“Tớ phấn khích mà.” Lục Tịnh không
giấu giếm cô.
“Có thể hiểu được.” Tô Ly sờ mặt cô
ấy, “Không sao, trên
xe có thể ngủ bù.”
Lục Tịnh ôm eo Tô Ly, tựa vào cô, “A
Ly, cậu thơm thật.”
Tô Ly cười bất đắc dĩ, vỗ nhẹ vai cô ấy,
“Mau dậy đi.”
“Cuối cùng cũng biết tại sao Mạc Hành
Viễn không nỡ
xa cậu rồi.” Lục Tịnh hít một hơi thật
mạnh trên người
Tô Ly, “Cái sự mềm mại ấm áp này,
chạm vào một lần sẽ
nghiện.”
Tô Ly nhíu mày, nhẹ nhàng đẩy cô ấy ra,
“Đừng ôm tớ
mà làm càn.”
Trang 148
148
“A Ly, cậu thay đổi rồi.” Lục Tịnh làm
bộ yếu đuối, “Cậu
không còn yêu tớ nữa.”
Tô Ly: “......”
Chuyện tối qua, không ai nhắc đến.
Họ rất ăn ý không để ý đến Trình Hân
Nguyệt.
Sau khi chào bố Lục, mẹ Lục và ông cụ,
vài người lần lượt
lên xe.
Người lái xe đầu tiên là Hạ Tân Ngôn,
Tô Ly ngồi ghế phụ.
Rời khỏi làng, lên đường cao tốc, Tô Ly
nhìn vào gương
chiếu hậu, Lục Tịnh đã nhắm mắt ngủ
rồi.
“Lục Tịnh, tối qua cậu làm gì mà vừa
lên xe đã ngủ rồi?”
Hạ Tân Ngôn cũng nhìn thấy.
Tô Ly nói: “Cứ để cô ấy ngủ.”
Hạ Tân Ngôn lắc đầu thở dài, “Tuổi trẻ
thật tốt, đặt lưng
xuống là ngủ được.”
Không có Lục Tịnh luyên thuyên, trong
xe quả thực yên
tĩnh hơn rất nhiều.
Cùng một quãng đường, nhưng khi về thì
luôn cảm thấy
nhanh hơn.
Có lẽ là vì mọi người đều muốn về nhà
nhanh ch.óng,
nên ai cũng lái xe rất nhanh.
Về đến Cửu Thành còn chưa tới mười hai
giờ đêm, Tô
Ly nói: “Tôi muốn ghé qua cửa hàng một
chút, làm phiền
anh đi đường vòng.”
Trang 149
149
Người lái xe là Trì Mộ, anh rất hợp tác
đưa Tô Ly đến
cửa hàng.
Cô nói lời cảm ơn rồi xuống xe, ai ngờ
từng người một
đều xuống theo.
“Các anh không về à?” Tô Ly nhìn họ.
“Thư giãn một chút rồi về.” Hạ Tân
Ngôn đi vào cửa
hàng trước, việc kinh doanh vẫn tốt như
thường lệ.
Mạc Hành Viễn cũng bước vào.
Lại Phú không ở ngoài cửa, nó ở bên
trong, khi thấy Mạc
Hành Viễn, nó vẫn khẽ rên một tiếng.
Tạ Cửu Trị thấy Hạ Tân Ngôn và Mạc
Hành Viễn, liền biết
Tô Ly đã về.
Quả nhiên, anh còn chưa kịp hỏi, Lại Phú
đã chạy ra
ngoài.
“Mọi người về đi.” Tô Ly nhìn Lục
Tịnh và Trì Mộ, mắt
cong lên, “Hai người đàn ông độc thân
này về nhà không
có chương trình gì, có thể ở đây thư giãn.
Hai người, thì
không cần thiết đâu.”
Lục Tịnh hiểu ý Tô Ly, lườm cô ấy một
cách e thẹn.
Tô Ly cười, “Trì Mộ, hai người về nghỉ
sớm đi. Hôm nay
Lục Tịnh cũng ngủ không ngon, đưa cô
ấy về nhà ngủ bù
đi.”
Trì Mộ nghe vậy, nhìn Lục Tịnh, “Về
không?”
“Không về.” Lục Tịnh rút lui.
Trang 150
150
Cô ấy vội vàng chui vào cửa hàng.
Lại Phú quấn quýt quanh Tô Ly, vẫy
đuôi, Tô Ly ngồi xổm
xuống xoa đầu nó, “Vào trong nhanh đi,
ngoài này lạnh.”
Thực ra ch.ó không sợ lạnh.
Tô Ly bước vào, Tạ Cửu Trị lập tức than
thở với cô, “Em
mới đi có hai ngày, khách đã ngày nào
cũng hỏi em bao
giờ về. Haizz, trong lòng họ, căn bản
không có anh.”
Tô Ly cởi áo khoác đi rửa tay rồi ra, quả
nhiên thấy rất
nhiều người đang gọi cô.
“Không phải trong lòng không có anh,
em còn chưa đến
mà họ đã đến hàng ngày rồi, chứng tỏ
anh còn có vị trí
đặc biệt hơn trong lòng họ đấy.”
====================