cô ấy?
Trừ Trì Mộ, người có tình yêu, hôn nhân
và công việc
đều thuận buồm xuôi gió, hai người còn
lại thật sự gặp
trục trặc khắp nơi.
Hạ Tân Ngôn còn thấy ghen tị với Trì
Mộ, người vốn ít
nói nhất lại là người hạnh phúc nhất.
Không chỉ ghen tị, mà còn có chút đố kỵ.
Cô nhóc Phương Á kia, thật sự chẳng
màng đến sống
c.h.ế.t của anh, đưa đàn ông về nhà, còn bị
anh thấy, rồi
nói với người đàn ông đó: "Đây là bạn
thân của anh họ
tôi, anh có thể gọi là anh Hạ."
Lúc đó, Hạ Tân Ngôn nghe thấy lời này,
thật sự muốn...
kéo cô nhóc lại, lớn tiếng nói cho cô biết,
anh trai nào
lại muốn hôn cô ấy?
Nhưng anh không dám.
Cô đã bắt đầu né tránh anh rồi, nếu còn
làm ầm lên như
vậy, chắc cô sẽ dọn nhà, sau này muốn
gặp cũng không
gặp được nữa.
Hạ Tân Ngôn không ở quán bar với Mạc
Hành Viễn lâu,
cả hai đều đang buồn bã, ở lâu sẽ càng
buồn bã hơn.
Vì vậy, anh gọi xe về.
Anh nhấn nút thang máy rồi dựa vào
tường nhắm mắt
lại, cánh cửa vốn sắp đóng lại lại mở ra.
"Xin lỗi..."
Trang 17
17
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Hạ Tân
Ngôn mở mắt
ra.
Phương Á cũng rất ngạc nhiên khi thấy
Hạ Tân Ngôn.
Ánh mắt hai người chạm nhau, Phương
Á có chút muốn
đi xuống.
Nhưng cửa thang máy đã đóng lại rồi.
Cô c.ắ.n môi, đứng thẳng, mặt hướng về
phía trước.
Hạ Tân Ngôn nhìn cô, cô mặc áo sơ mi
trắng, quần jeans
ống rộng, tóc buộc gọn gàng nhưng hơi
rối một chút, vẻ
lười biếng này lại vừa vặn rất gợi cảm.
Cô gái nhỏ cũng đã có vẻ quyến rũ riêng
của mình.
"Gặp nhau rồi mà không thèm chào một
tiếng sao?"
Giọng Hạ Tân Ngôn lười nhác.
Phương Á hít sâu một hơi, cô hơi
nghiêng người, không
nhìn anh, "Anh Hạ."
Hạ Tân Ngôn cười nhẹ, "Bạn trai không
đưa em về sao?"
"Không."
"Bạn trai thật sao?" Hạ Tân Ngôn liếc
nhìn cô, cô gái nhỏ
có vẻ hơi căng thẳng, cổ cứng đờ.
Phương Á hắng giọng, "Ừm."
"Làm nghề gì?"
Phương Á cau mày, "Anh hỏi nhiều thế
làm gì?"
Trang 18
18
Hạ Tân Ngôn thấy cô nổi giận, anh đổi tư
thế, cười nói:
"Em gọi tôi là anh, tôi phải quan tâm em
chứ. Trước đây
anh họ em cũng dặn tôi phải chăm sóc
em."
"Không cần đâu."
Lúc này, cửa thang máy mở ra.
Đã đến tầng của Hạ Tân Ngôn, anh nên
ra ngoài.
Nhưng anh vẫn đứng yên, không động
đậy.
Phương Á ngửi thấy mùi rượu trên người
anh, bèn nhắc
nhở, "Đến tầng 6 rồi."
"Ừm." Hạ Tân Ngôn đáp, nhưng không
có ý định bước
ra.
"Anh về đến nhà rồi đó." Phương Á nói
thêm một câu.
Hạ Tân Ngôn tháo kính ra, xoa xoa sống
mũi, "Để tôi đưa
em về trước đã."
"Không cần." Chỉ cách một tầng lầu, cần
gì anh đưa.
Cửa thang máy đã đóng lại, và đi lên.
Chỉ một giây sau, thang máy đã đến nơi.
Cửa thang máy mở ra, Phương Á lập tức
bước ra ngoài.
Cô vừa ra khỏi thang máy, nghe thấy
tiếng bước chân
phía sau, quay đầu lại thấy Hạ Tân Ngôn
cũng đi theo ra
ngoài.
"Sao anh lại ra đây?" Phương Á không
mở cửa nữa.
Trang 19
19
Hạ Tân Ngôn đeo lại kính, lại trở về vẻ
thư sinh, "Uống
hơi nhiều, em có thể nấu cho tôi một ít
nước mật ong
được không?"
Phương Á thật sự chịu thua anh.
Sao anh ta có thể mặt dày yêu cầu như
vậy chứ?
Đâu phải cô bảo anh uống, tại sao lại bắt
cô phải chăm
sóc anh ta?
"Đúng là vô lương tâm." Hạ Tân Ngôn
cười mắng cô,
"Thôi được rồi, về nhà tự sinh tự diệt
vậy."
Miệng nói thế, nhưng không có ý định
rời đi.
Nghe lời nói vô lại của anh, Phương Á
cảm thấy nếu cô
thật sự mặc kệ anh, cô sẽ trở thành người
không biết
ơn.
Cô nhìn anh chằm chằm, đôi mắt đẹp của
anh dưới cặp
kính đang cười nhìn cô.
Trông giống như một con sói.
Phương Á muốn anh đi, đành phải mở
cửa, chuẩn bị pha
cho anh một ly nước mật ong, rồi tiễn
anh đi.
Cô bước vào, Hạ Tân Ngôn đứng ở cửa,
không bước vào.
Anh giống như một người ăn xin, xin vào
nhà người
khác, không dám vào.
Phương Á lấy mật ong, còn cắt thêm
chanh, pha nước,
nhìn bóng người ở cửa, cô phân vân nên
mang ra ngoài
cho anh hay gọi anh vào.
Trang 20
20
Người này, luôn làm những hành động
bất ngờ, cô có
chút không dám để anh vào.
Nhưng lại thấy anh đứng ở cửa trông hơi
đáng thương.
"Anh vào đi." Phương Á mềm lòng.
Hạ Tân Ngôn nhìn vào bên trong, không
vào ngay, "Em
chắc chắn chứ?"
"..." Anh hỏi thế thì cô lại không chắc
chắn nữa.
Phương Á c.ắ.n môi, anh ta vào uống nước
rồi đi ngay,
cũng không thể làm gì được, phải không.
Cuối cùng, cô gật đầu, "Ừm."
Lúc này Hạ Tân Ngôn mới bước vào.
Anh nhìn tủ giày ở cửa, "Có cần thay dép
không?"
Phương Á vội vàng đi qua, mở tủ giày,
lấy ra một đôi dép
nam.
"Của bạn trai em à?"
"..." Phương Á hối hận rồi.
Để anh ta uống ở cửa thì sao chứ?
Bảo anh ta mang về uống cũng được mà.
Hạ Tân Ngôn cởi giày, xỏ vào đôi dép
đó, rồi bước vào.
Căn hộ của con gái ở quả nhiên khác
biệt, luôn có một
chút hơi thở cuộc sống, được trang trí rất
đẹp.
Anh nhìn thấy ly nước mật ong trên bàn,
cầm lên uống
một ngụm, "Cảm ơn em."
Trang 21
21
"Không có gì." Phương Á vào bếp, cô
vẫn chưa ăn tối,
định nấu một chút mì ăn.
Hạ Tân Ngôn đi tới, dựa vào bàn đảo
bếp, "Nấu mì à?"
"Ừm."
"Không khách sáo hỏi tôi có ăn không?"
"..." Phương Á lúc này bị đẩy vào thế
khó.
Không muốn hỏi, nhưng không hỏi thì có
vẻ không tốt
lắm.
Cô hít sâu, quay lại hỏi anh, "Anh có
muốn ăn không?"
"Cho tôi một tô cũng được." Hạ Tân
Ngôn cười với cô.
"..." Phương Á biết mình đã rước rắc rối
vào nhà rồi,
đáng lẽ cô không nên mềm lòng.
Phương Á nấu mì, Hạ Tân Ngôn đứng đó
nhìn.
Anh biết tài nấu nướng của Phương Á rất
tốt, ngay cả
món mì cũng nấu rất ngon.
Uống xong nước, mì đã chín.
Phương Á mang hai bát mì đặt lên bàn
ăn, rồi ngồi
xuống một bên.
Hạ Tân Ngôn ngồi đối diện cô, trên bát
mì rau cải còn có
một quả trứng ốp la, chiên vàng đều hai
mặt, mùi thơm
hấp dẫn.
Anh nhìn bát mì, lại nhìn cô gái đối diện,
cô c.ắ.n một
miếng lòng trắng trứng giòn tan, đôi môi
hồng mềm mại
dính dầu, căng bóng và quyến rũ.
Trang 22
22
Anh không muốn ăn trứng nữa.
Cũng không muốn ăn mì nữa.
Phương Á vừa ngẩng đầu lên đã chạm
ngay vào ánh mắt
của Hạ Tân Ngôn, anh không hề né
tránh.
“Sao lại tăng ca muộn thế?‖ Hạ Tân
Ngôn tự nhiên thu
lại ánh mắt, cũng c.ắ.n một miếng trứng,
thực sự rất giòn
và thơm.
Trong lòng Phương Á vừa rồi có chút
hoảng sợ, ánh mắt
anh đầy vẻ xâm chiếm, rất nguy hiểm,
như muốn ăn thịt
người.
“Dự án mới vừa bắt đầu, có rất nhiều tài
liệu phải làm.‖
“Làm quen chưa?‖
“Ừm, khá tốt.‖
Lúc này Hạ Tân Ngôn thực sự giống một
người anh quan
tâm đến công việc của em gái, hỏi một
câu đáp một câu,
rất hài hòa.
Phương Á đã ăn xong mì, Hạ Tân Ngôn
cũng ăn xong mì,
nhưng vẫn còn đang gắp hành lá trong
bát ăn.
Anh thích ăn hành lá sao?
Phương Á không hỏi.
Hết hành lá, anh lại tìm tép tỏi trong
canh.
Phương Á nhíu mày, có cần phải thế
không?
Không no sao?
Trang 23
23
Phương Á không dám hỏi, hỏi rồi có khi
anh lại nói có
thể ăn thêm bát nữa.
Đã gần mười hai giờ đêm rồi.
Bát canh trước mặt cô đã nguội lạnh.
Cuối cùng, Hạ Tân Ngôn đặt đũa xuống.
Phương Á vừa định đứng dậy dọn bát
đĩa, lại thấy anh
bưng bát lên, húp canh.
“...‖ Mông Phương Á vừa nhấc lên lại
ngồi xuống.
====================