May mắn.
Không có.
Tô Ly đứng trong thang máy, tim đập rất
nhanh.
Trước đây cô nghĩ rằng ngay cả khi gặp
Mạc Hành Viễn,
cô cũng có thể rất bình thản, nhưng bây
giờ thì không.
Cô hơi sợ phải gặp anh ta.
Nỗi sợ hãi này không đến từ anh ta, mà là
Trương Dư
Huệ. Cô không muốn đặt mình vào nguy
hiểm, tốt nhất
là vĩnh viễn không có bất kỳ giao điểm
nào với Mạc Hành
Viễn, ngay cả là tình cờ gặp từ xa cũng
không muốn.
Bước ra khỏi thang máy, cửa nhà đang
mở, Lai Phú chạy
ra từ bên trong, quấn quýt bên cô.
Nhìn thấy Lai Phú, trái tim căng thẳng
của Tô Ly mới dịu
đi đôi chút.
Cô cúi xuống vuốt ve đầu Lai Phú, Lai
Phú liền nằm ngửa
ra trước mặt cô, lộ bụng, lăn lộn.
“Nó vẫn thích chị.‖ Quý Hằng đứng ở
cửa, khoanh tay,
tựa vào cửa, ánh mắt đầy ý cười nhìn
cảnh tượng ấm áp
này.
Trang 53
53
Tô Ly cười.
Quý Hằng thấy cô cười không thật lòng
lắm, ―Sao thế?‖
“Không có gì.‖ Tô Ly đứng dậy, gọi Lai
Phú, ―Về nhà
thôi.‖
Cô đi ngang qua Quý Hằng.
Quý Hằng đóng cửa lại, đi theo sau Tô
Ly, ―Chị ơi, chị có
tâm sự.‖
Tô Ly đặt đồ xuống, quay người lại.
Quý Hằng thu lại nụ cười, hiếm khi
nghiêm túc như vậy.
“Việc trang trí rất vất vả, mệt.‖ Tô Ly
lảng tránh ánh mắt,
không dám đối diện với Quý Hằng.
“Không phải.‖
“Cái gì không phải?‖
Quý Hằng nói: ―Không phải vì lý do đó.‖
Tô Ly cởi áo khoác vứt lên ghế sofa, vẫn
không nhìn vào
mắt Quý Hằng, đi về phía bếp, ―Không
có lý do nào
khác.‖
“Đi ăn ngoài đi.‖ Quý Hằng không tiếp
tục nữa, chuyển
sang chủ đề khác, ―Em đã tìm hiểu rồi,
có một nhà hàng
ẩm thực tư gia rất ngon, rất khó đặt chỗ,
chúng ta đi
cùng nhau nhé.‖
Tô Ly không muốn để tâm trạng mình
quá tệ, cô đồng ý
với Quý Hằng.
Trang 54
54
“Để em lái xe.‖ Quý Hằng nhận lấy
chìa khóa xe từ tay
cô.
Tô Ly mặc kệ cậu.
Quý Hằng dùng điện thoại di động để
dẫn đường, không
bật tiếng.
Tô Ly ngồi ở ghế phụ lái, nhìn ra ngoài.
Đèn đã lên, màn đêm của thành phố lúc
này vẫn sáng
rực rỡ, ánh sao lấp lánh.
Cô đột nhiên nhìn tình hình giao thông
phía trước, ―Chỗ
em đặt tên là gì?‖
“Ngự Viên.‖
Tô Ly cau mày.
Đã đến nơi.
Quý Hằng đỗ xe xong, tháo dây an toàn
nhìn Tô Ly, cô
đang cau mày.
“Sao thế? Chỗ này không tốt à?‖ Quý
Hằng có chút
không tự tin.
Tô Ly hít sâu, ―Tốt.‖
“Vậy thì được rồi.‖ Quý Hằng cười nói:
―Đi thôi.‖
Hai người đi vào, tình cờ gặp ông chủ.
Ông chủ vừa thấy Tô Ly rất nhiệt tình,
―Mạc... Cô Tô.‖
Ban đầu, Tô Ly là đến cùng Mạc Hành
Viễn.
Trang 55
55
Sau này xem tin tức biết Mạc Hành Viễn
và nhà họ
Trương ở Tương Thành liên hôn, nhất
thời, suýt quên
sửa lời.
Tô Ly và Quý Hằng đều nghe thấy chữ
"Mạc".
“Ông chủ, tôi đã đặt chỗ rồi.‖ Quý
Hằng ôm eo Tô Ly, ý
tứ rất rõ ràng.
Ông chủ thấy vậy, cười ha hả gọi phục
vụ dẫn họ đến
phòng riêng.
Họ đi rồi, ông chủ thở dài một tiếng,
―Hôm nay thật là
khéo.‖
Tô Ly đứng bên cửa sổ chạm khắc hoa,
nhìn cây cầu nhỏ
phía trước, nước chảy, cá chép koi nô
đùa, suy nghĩ
không kiểm soát được quay về quá khứ.
Quý Hằng đi tới, đứng sau cô, thân hình
so le với cô,
nhưng từ bên ngoài nhìn, cậu như đang
ôm cô vào lòng.
“Môi trường quả nhiên rất tốt. Nghe nói
Tết còn không
đặt được chỗ, quán này chỉ phục vụ một
gia đình.‖
“Ừm.‖ Tô Ly biết Quý Hằng rất thông
minh, cậu có thể
tưởng tượng được.
Quý Hằng đột nhiên ôm Tô Ly từ phía
sau, hai cánh tay
vòng qua eo cô, hai tay đan vào nhau
trước người cô.
Cơ thể Tô Ly chỉ cứng lại một chút,
nhưng không đẩy cậu
ra.
Trang 56
56
“Chị ơi đây là có chút xúc cảnh sinh
tình (buồn vì cảnh
vật) sao?‖ Quý Hằng nói bên tai cô.
Tô Ly rụt cổ lại một chút, hơi thở của cậu
làm cô hơi
nhột.
Cô cười, ―Không có gì đáng buồn cả. Chỉ
là đã lâu không
đến, cảnh vật ở đây đẹp hơn trước kia
rồi.‖
“Chị ơi, em có thể thay thế những ký ức
đó của chị
không?‖
“Hả?‖
“Em muốn thay thế anh ta.‖
Lòng Tô Ly thắt lại.
Cô quay đầu lại, đối diện với mắt Quý
Hằng.
Chàng trai tươi sáng... không, cậu đã là
một người đàn
ông trưởng thành.
Chỉ là, cậu trông rất tươi sáng, không
thâm trầm như
vậy, dường như đơn giản hơn.
Quý Hằng toe toét cười với cô, mắt cậu
có ánh sao, rất
sáng, rất thuần khiết.
“Em thích chị, muốn trở thành người
trong lòng chị.‖
Quý Hằng nắm tay cô, nhẹ nhàng nghịch
chiếc vòng tay
trên cổ tay cô, ―Nghiêm túc đó.‖
Tim Tô Ly cũng chỉ đập mạnh một cái,
không có sự kích
động như khi được tỏ tình.
“Không phải đã là bạn trai của em rồi
sao?‖
Trang 57
57
“Chị không xem em là bạn trai.‖
“Có mà.‖
Quý Hằng đột nhiên quay cô lại, ―Thật
không?‖
Tô Ly gật đầu.
Quý Hằng mắt hơi cụp xuống, mắt cậu
đảo qua lại trên
mặt cô, cười nói: ―Vậy em có thể kiểm
chứng một chút
không?‖
Tô Ly còn chưa kịp hiểu cái kiểm chứng
mà cậu nói là
sao, đã thấy mặt cậu từ từ ghé sát lại
trước mắt.
Ánh mắt cậu, rơi trên môi cô.
Chỉ là ngay lúc đó, Tô Ly hơi nghiêng
đầu.
Nụ hôn, rơi xuống mặt cô.
Ánh sáng trong mắt Quý Hằng trở nên
mờ đi.
Tuy nhiên, cậu vẫn cười, ―Mặc kệ, dù sao
em cũng đã
xác định chị rồi, em chính là người của
chị.‖
Cậu đang làm nũng.
Nhưng một cách khó hiểu, khiến Tô Ly
có chút xấu hổ.
Có người gõ cửa, phục vụ đẩy xe đồ ăn
vào, bày thức ăn
lên bàn.
“Chị ơi, dùng bữa thôi.‖ Quý Hằng
giọng điệu nhẹ
nhàng, kéo Tô Ly ngồi vào ghế ăn.
Chuyện vừa xảy ra dường như chỉ là một
giấc mơ, không
ai nhắc lại nữa.
Trang 58
58
Tô Ly nhìn khuôn mặt Quý Hằng, nghĩ
đến sự chăm sóc
của cậu trong suốt thời gian qua, cô cảm
thấy có chút áy
náy.
Những món ăn ngon lúc này, cô không
còn tâm trạng để
thưởng thức.
Ngồi một lát, Tô Ly nói muốn đi vệ sinh.
Quý Hằng biết trong phòng riêng có nhà
vệ sinh, nhưng
cậu không ngăn cản cô.
"Đi nhanh về nhanh nhé, không thì tôi ăn
hết đấy."
Tô Ly cười.
Cô bước ra khỏi phòng riêng, hít một hơi
thật sâu.
Ở bên trong, cô có chút không biết phải
đối diện với Quý
Hằng như thế nào nữa.
Cô thật sự đang tìm nhà vệ sinh, nhà vệ
sinh bên ngoài
nằm giữa một rừng trúc.
Vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, cô đã thấy
Mạc Hành Viễn
đứng đó nhìn chằm chằm vào cô, chưa
kịp phản ứng thì
Mạc Hành Viễn đã đi tới nắm lấy tay cô,
kéo cô đi về
phía sau.
"Anh buông tôi ra!" Tô Ly giằng co, cô
không dám la lớn
vì sợ người khác nghe thấy.
Mạc Hành Viễn chắc chắn không ở đây
một mình.
Cô cũng sợ gọi Quý Hằng đến.
Trang 59
59
Mạc Hành Viễn đưa cô đến một cái đình,
đẩy cô vào cột
đình, giữ c.h.ặ.t vai cô, đôi mắt đỏ ngầu, sự
kiềm chế và
nhẫn nhịn khiến cảm xúc trong mắt anh
ta thay đổi như
thời tiết khó lường.
"Anh làm gì vậy?" Tô Ly hoảng loạn.
Không phải vì nhìn thấy anh ta, mà là vì
hành vi của anh
ta.
"Hai người hôn nhau." Giọng Mạc Hành
Viễn khó khăn
phát ra từ cổ họng.
Anh ta đã nhìn thấy hết.
Người đàn ông đó, đã hôn cô.
Tô Ly nắm c.h.ặ.t t.a.y, "Thì liên quan gì
đến anh?"
Đúng vậy, không liên quan.
Nhưng anh ta không thể chịu được khi
nhìn thấy.
Anh ta không cho phép!
Khoảng thời gian này vốn đã rất khó
khăn, khi nhìn thấy
cảnh đó, tim anh ta gần như muốn nổ
tung.
====================