Bây giờ là, động một sợi tóc mà kéo cả
người đi theo (ý
chỉ ảnh hưởng lớn).
Huống hồ các dự án hợp tác đang tiến
hành theo đúng
kế hoạch, nếu giữa chừng xảy ra vấn đề
gì, mọi nỗ lực
trước đó đều sẽ đổ sông đổ bể.
Mạc Hành Viễn đang làm gì, không ai
biết.
Trang 75
75
Hạ Tân Ngôn ngồi đối diện anh, gác
chân, nhìn anh, ―Bây
giờ tôi thực sự hơi không hiểu nổi anh
rồi.‖
“Hiểu được rồi thì sao?‖
“Rốt cuộc anh đang làm gì?‖ Hạ Tân
Ngôn rất tò mò, ―Là
muốn chơi Trương gia? Hay là muốn biết
rõ ngọn nguồn
của Trương gia? Không, lý do là gì?‖
Hạ Tân Ngôn đột nhiên trợn tròn mắt,
―Không phải là vì
Tô Ly đấy chứ?‖
“A!‖ Hạ Tân Ngôn càng nói càng hưng
phấn, ―Anh vì
muốn bán cửa hàng rẻ cho Tô Ly, nên cố
ý sang tên cho
người khác trước, rồi thông qua người
khác bán lại cho
Tô Ly.‖
“Bây giờ lại điều tra Trương gia, là
muốn trả thù giúp Tô
Ly sao?‖
Hạ Tân Ngôn nhìn chằm chằm Mạc
Hành Viễn, nhưng
Mạc Hành Viễn lại rất bình tĩnh xem tài
liệu anh ta đưa.
“Ê, anh nói đi chứ.‖ Ngọn lửa hóng
chuyện của Hạ Tân
Ngôn cháy bùng bùng, rất mãnh liệt,
―Rốt cuộc có phải
là như vậy không? Vì tình cũ, không tiếc
tiền đồ gia tộc,
cắt đứt với Trương gia... Này, nghe có vẻ
ngầu đấy.‖
“Nói đủ chưa?‖ Mạc Hành Viễn thực sự
không chịu nổi
tiếng anh ta léo nhéo bên tai.
Một người đàn ông to đùng, còn hóng
chuyện hơn cả
phụ nữ.
Trang 76
76
Hạ Tân Ngôn đẩy gọng kính, ―Chỉ tò mò
thôi mà. Rốt
cuộc anh tính sao?‖
“Ra ngoài.‖
“Anh không thể cứ im lặng một mình
mà không nói gì
chứ.‖ Hạ Tân Ngôn không chịu đi, ―Gần
đây Trương Dư
Huệ sai bảo Trì Mộ như thế, anh cũng
thờ ơ. Vừa nãy tôi
thấy rõ vẻ mặt của Trì Mộ rồi, anh không
sợ chọc giận
Trì Mộ, anh ta sẽ trực tiếp xử lý người
sao.‖
Mạc Hành Viễn cuối cùng cũng ngẩng
đầu lên, ánh mắt
lạnh lùng nhìn chằm chằm Hạ Tân Ngôn.
Hạ Tân Ngôn ngậm miệng lại, nhún vai
xòe tay, ―Tôi
cũng chỉ nói thật thôi. Nói cho anh biết
thêm một
chuyện nữa, Tô Ly đã đi cùng bạn trai cô
ấy rồi. Tôi cũng
đã điều tra, bạn trai cô ấy không phải
dạng vừa đâu, anh
có muốn nghe không?‖
Ánh mắt Mạc Hành Viễn khẽ động, ―Có
lai lịch gì?‖
“Anh cầu xin tôi đi. Anh cầu xin tôi thì
tôi sẽ nói cho anh
biết.‖ Hạ Tân Ngôn vô cùng đắc ý.
Mạc Hành Viễn hít một hơi, bàn tay đặt
trên bàn nắm
chặt thành quyền.
Hạ Tân Ngôn cười hì hì, ―Thôi, anh em
với nhau, không
chấp nhặt với anh.‖
“Cha cậu ta là lãnh đạo của một tiểu
quốc ở Nam Phi,
mẹ cậu ta là người thừa kế của một trong
những đại gia
Trang 77
77
tộc hàng đầu trong nước trước đây, sau
khi bà kết hôn,
gia tộc cũng chuyển đến đó và trở thành
gia tộc lớn nhất
ở đó.‖
“Quốc gia đó rất khó tìm trên bản đồ,
tuy nhỏ nhưng rất
giàu có. Là nơi mà nhiều người mơ ước.‖
Hạ Tân Ngôn xoay quả địa cầu trên bàn
làm việc của Mạc
Hành Viễn một vòng, rồi ghé sát vào, chỉ
vào một chỗ,
“Chỗ này.‖
Mạc Hành Viễn không quan tâm cậu ta là
người nước
nào, thân phận ra sao, anh chỉ muốn biết,
Tô Ly đi theo
làm gì.
“Cô ấy đi khi nào?‖
Gần đây Mạc Hành Viễn rất bận rộn, anh
rất vội vàng,
nên nhiều chuyện anh không để ý.
Trong tiềm thức anh tin rằng, Tô Ly sẽ
không rời đi.
“Chắc là ngày thứ hai sau khi hai người
gặp nhau ở Ngự
Viên.‖ Hạ Tân Ngôn nhìn anh, ―Nếu anh
thực sự vì Tô Ly
mà điều tra Trương gia, muốn dùng cách
của mình để
đòi lại công bằng cho Tô Ly, tôi nghĩ anh
nên nói rõ với
cô ấy.‖
“Trương Dư Huệ cứ bám riết Tô Ly
không buông, gây rắc
rối cho cô ấy. Tô Ly sẽ nghĩ là anh dung
túng cô ta làm
vậy, và sẽ ngày càng lạnh nhạt với anh.
Đôi khi làm việc,
không cần phải giấu giếm để tạo ra cái
gọi là bất ngờ.‖
Trang 78
78
“Rất nhiều lúc, nếu nói ra trước, cho đối
phương đủ cảm
giác an toàn, mới là quan trọng nhất.‖
Hạ Tân Ngôn đột nhiên bĩu môi, ―Tuy
nhiên, nếu tôi là
Tô Ly, tôi sẽ chọn bạn trai hiện tại. Trẻ
trung giàu có, gia
thế không tệ, rất tốt.‖
Mạc Hành Viễn mặt nặng trịch, liếc nhìn
Hạ Tân Ngôn.
“Anh đừng nhìn tôi như thế. Tôi chỉ
đứng trên góc độ
của Tô Ly mà xem xét vấn đề này, quả
thực lựa chọn này
tốt hơn cho cô ấy mà.‖
“Ra ngoài!‖
Hạ Tân Ngôn nhún vai thờ ơ, ―Lười quản
anh, tôi còn
chưa lo xong người phụ nữ của mình
đây. Đau đầu.‖
Lục Tịnh ăn cơm xong xuống lầu đi dạo,
cô đang nói
chuyện với hàng xóm trong khu dân cư
thì thấy Trương
Dư Huệ đi về phía này.
Kể từ sau khi đính hôn, Trương Dư Huệ
đã chuyển đến
Vân Cảnh.
Lục Tịnh tức c.h.ế.t.
Cô cũng mắng Mạc Hành Viễn một trận.
Trước đây căn nhà ở Vân Cảnh là Tô Ly
ở, bây giờ anh ta
lại đưa nhà cho Trương Dư Huệ ở.
Chẳng lẽ anh ta không nghĩ đến khoảng
thời gian bên Tô
Ly sao?
Anh ta nuốt trôi được sao?
Trang 79
79
Thêm vào việc Trương Dư Huệ trước đây
sai bảo Trì Mộ,
sự căm ghét đối với người phụ nữ này
không thua gì
Bạch Như Cẩm.
Bạch Như Cẩm ít nhất bề ngoài còn tạm
ổn, cô ta căn
bản là kiêu căng, tự mãn.
“Lục Tịnh.‖ Trương Dư Huệ lại chủ
động gọi Lục Tịnh.
Lục Tịnh liếc cô ta một cái, không muốn
để ý đến cô ta.
Nói chuyện với cô ta, chỉ muốn mắng cô
ta.
Hàng xóm thấy Trương Dư Huệ đến, liền
tìm cớ bỏ đi.
“Cô có ý kiến lớn với tôi à?‖ Trương
Dư Huệ nhướng
mày, liếc nhìn bụng cô, ―Cô đang mang
thai, có những
cơn giận cần phải nuốt xuống. Hơn nữa,
chỉ cần chồng
cô còn làm việc dưới tay Hành Viễn, cô
phải quen với
việc tôi có thể yêu cầu chồng cô làm
việc.‖
Lục Tịnh vốn không định để ý đến cô ta,
nhưng cô ta cứ
khăng khăng lải nhải trước mặt cô, khiến
cô không nhịn
được nữa.
“Biết có ý kiến với cô mà còn đến trước
mặt tôi làm gì?
Biết tôi m.a.n.g t.h.a.i không nên tức giận mà
vẫn cố tình
đến chọc tức tôi? Tôi nói Trương Dư Huệ
này, cô có phải
cố ý không? Khoe khoang cái gì? Chồng
tôi làm việc dưới
tay Mạc Hành Viễn, chứ không phải dưới
tay cô. Cô trả
lương cho chồng tôi sao?‖
Trang 80
80
“Hơn nữa, chồng tôi nghe lời Mạc Hành
Viễn, không
phải lời cô. Bây giờ cô chỉ là vị hôn thê
của Mạc Hành
Viễn thôi. Nhớ kỹ, VỊ! HÔN! THÊ!
Chưa kết hôn đâu, cô
vênh váo cái gì chứ?‖
“Kết hôn rồi còn có ly hôn, cô một
người chưa kết hôn
lại tự coi mình là Mạc phu nhân ở đây,
không phải quá
sớm sao? Vạn nhất, cô và Mạc Hành
Viễn không thành
thì sao? Mọi thứ cô đang làm bây giờ,
chẳng phải là một
trò cười sao?‖
Lục Tịnh đã nhịn rất lâu rồi, nếu không
phải đang mang
thai, cô thực sự muốn đ.ấ.m cho cô ta vài
phát, trả thù
cho Tô Ly.
Trương Dư Huệ có thể nhịn được những
chuyện khác,
duy chỉ không thể nhịn được việc Lục
Tịnh nói cô ta và
Mạc Hành Viễn không thành.
“Tôi và Hành Viễn môn đăng hộ đối, ai
cũng biết.‖
Trương Dư Huệ liếc nhìn cô, ―Tôi biết cô
và Tô Ly là bạn
thân, muốn bênh vực cho cô ấy. Rất tiếc,
cô ấy không
xứng.‖
“Đúng, cô xứng. Tra nam xứng với cô,
quá hợp.‖ Lục
Tịnh càng chiến càng hăng, ―Nói trắng
ra, cô chỉ nhặt lại
đồ mà bạn thân tôi không cần, lại còn đắc
chí ở đây. Vị
hôn phu của cô không có việc gì lại đi
câu dẫn bạn thân
tôi, cô nghĩ anh ta có coi cô ra gì
không?‖
Trang 81
81
“Tự mình coi mình ra gì, sao lại không
phải là tự mình
đa tình chứ? Có tiền thì sao? Mạc Hành
Viễn vẫn không
thèm nhìn cô. Cho dù có kết hôn với cô,
này, đó cũng chỉ
là bố mẹ cô có năng lực thôi, cô chỉ là
biết đầu t.h.a.i thôi.‖
“Với lại, đợi đến khi kết hôn với Mạc
Hành Viễn rồi hãy
đến trước mặt tôi mà lải nhải. Tôi sợ cái
vẻ đắc ý vênh
váo hiện tại của cô, đến lúc đó sẽ bị tát
sưng mặt đấy!‖
====================