bản tính
Tô Ly cảm thấy mình thật bận rộn.
Trang 119
119
Những người tìm cô cứ liên tiếp xuất
hiện, cô ra nước
ngoài chưa được bao lâu, dường như
những người quen
biết cô bỗng nhiên nhiều lên.
Tô Ly không xuống xe ngay, ―Ông chủ
của anh là ai?‖
“Gia tộc họ Trương ở Tương Thành.‖
Tô Ly khẽ nhướng mày.
Đầu tiên là Mạc phu nhân, sau đó là nhà
họ Trương, sao
cô lại được săn đón như vậy chứ.
“Hừ.‖ Tô Ly cười khẽ một tiếng, ―Tôi
không quen.‖
Đối phương rõ ràng không chấp nhận lý
do này của cô,
“Chúng tôi đã biết cô ở đâu, cửa hàng
của cô ở đâu,
thậm chí là cha của cô đang ở đâu.‖
Nụ cười trên mặt Tô Ly dần biến mất.
Cô nhìn người đàn ông trước mặt, qua
anh ta, cô có thể
biết người ngồi trong xe kia là người như
thế nào.
Đe dọa, là chiêu trò quen thuộc mà
những gia tộc quyền
quý này thường dùng.
Tô Ly đậu xe sát vào lối vào gara, không
tắt máy, bước
xuống xe, đi về phía chiếc xe đang chờ
cô.
Người tài xế mở cửa xe, ra hiệu cho Tô
Ly ngồi vào.
Tô Ly hít sâu một hơi, cô nhìn vào bên
trong, một người
đàn ông trạc tuổi Tô Duy An đang ngồi
đó, nhưng so với
Tô Duy An, người này có cảm giác áp
bức hơn.
Ông ta chắc là cha của Trương Dư Huệ.
Trang 120
120
Tô Ly cúi người ngồi vào, cửa xe đóng
lại.
“Cô Tô quả nhiên xinh đẹp.‖ Ngay
khoảnh khắc nhìn
thấy Tô Ly, Trương Sách đã hiểu tại sao
Trương Dư Huệ
lại bận tâm đến người phụ nữ này.
Đàn ông đều háo sắc, đó là bản tính.
Lời nói của Trương Sách khiến Tô Ly
cảm thấy hơi khó
chịu, cô không hề vui khi nghe một
người đàn ông lớn
tuổi khen mình xinh đẹp.
“Cũng rất có gan.‖
Tô Ly hừ lạnh, ―Ông Trương đã chặn đến
tận cửa nhà tôi
rồi, tôi còn có thể làm gì?‖
Trương Sách cười, ―Cô nói không sai,
quả thực là lỗi của
tôi. Vì vậy, tôi định thay Huệ Huệ xin lỗi
cô, hy vọng cô
có thể chấp nhận lời xin lỗi của tôi.‖
Tô Ly không hiểu rốt cuộc người đàn
ông này đang làm
gì.
Trước khi lên xe, cô nghĩ ông ta sẽ đe
dọa hoặc cảnh cáo
cô một trận nữa, không ngờ ông ta lại nói
cười vui vẻ
với cô.
“Còn chuyện gì khác không?‖ Tô Ly
cảm thấy người này
rất nguy hiểm, cô ngồi ở đây, cả thể xác
và tinh thần đều
rất khó chịu.
Trương Sách nhìn cô, rõ ràng là rất sợ
hãi, rất căng
thẳng, nhưng lại cố tỏ ra bình tĩnh.
Trang 121
121
Quả thực là có vài phần can đảm.
“Hết rồi.‖ Trương Sách cười một tiếng,
―Rất vui được
làm quen với cô.‖
Ông ta đưa tay ra.
Tô Ly nhìn bàn tay đó, cô không bắt.
Cô mở cửa xe, bước xuống.
Trương Sách cũng không nói gì, tự nhiên
rút tay về, ánh
mắt nhìn cô mang theo một chút khó
hiểu.
Tô Ly vội vàng lái xe rời đi, trong lòng
bồn chồn không
yên.
“Thưa ông, tiếp theo chúng ta nên làm
gì?‖ Tài xế ngồi
trong xe, hỏi Trương Sách.
Trương Sách nhìn về phía Vinh Hoa
Danh Trứ, ―Quả thật
là đẹp.‖
Người tài xế ngay lập tức hiểu ý trong lời
nói của ông ta.
Tô Ly về nhà, cơn buồn ngủ ban đầu đã
tan biến hoàn
toàn. Mạc phu nhân tìm cô vì sợ cô sẽ
phá hỏng hôn lễ
của Mạc Hành Viễn và Trương Dư Huệ,
điều này cô có
thể hiểu được.
Nhưng cha của Trương Dư Huệ tìm cô...
Theo lý mà nói, lẽ ra ông ta cũng có nỗi
lo lắng tương tự
như Mạc phu nhân, nên đến để đe dọa cô.
Nhưng thực tế là, cha của Trương Dư
Huệ lại không thể
hiện ý đó.
Trang 122
122
Tuy nhiên, người đàn ông này mang lại
cho cô cảm giác
rất không tốt.
Cho đến bây giờ, trong lòng cô vẫn thấp
thỏm không
yên.
Chuyện xảy ra hôm nay cô lại không biết
nên kể cho ai,
một mình suy nghĩ thì không đủ thấu
đáo.
Lục Tịnh bây giờ đang mang thai, nếu
nói cho Lục Tịnh
biết chuyện này, cô ấy nhất định sẽ lo
lắng.
Tô Ly ngồi trên ban công, lòng bất an về
chuyện cha của
Trương Dư Huệ tìm gặp cô.
Cửa hàng đã được sửa sang xong.
Tên cửa hàng vẫn là Bất Ly (Không Rời
Xa).
Nhìn cửa hàng này, Tô Ly rất cảm khái.
Trước đây là Tạ Cửu Trị mở trước, sau
đó cô mới tham
gia góp vốn.
Chớp mắt một cái, cô đã trở thành bà chủ
của cửa hàng
này.
“Thế nào?‖ Tạ Cửu Trị cười hỏi cô,
―Ổn không?‖
“Quá ổn.‖
Tô Ly thực sự rất thích phong cách trang
trí hiện tại, vừa
cổ điển vừa tao nhã, hoàn toàn nâng tầm
đẳng cấp lên.
Bây giờ trông nó thực sự là một nơi rất
trang nhã, không
có nhiều thứ lòe loẹt, hoàn toàn có thể
giúp người ta
lắng đọng tâm hồn.
Trang 123
123
“Tốn hơn một triệu tiền trang trí, nếu
không ổn thì là
vấn đề của tôi rồi.‖ Tạ Cửu Trị dẫn cô
đến phòng nghỉ,
bên trong cũng được bài trí rất có gu.
Quan trọng nhất là, căn phòng này mở
một ô cửa sổ,
nhìn ra ngoài có thể thấy đủ loại người
qua đường.
Tô Ly nhìn nơi này, lại nghĩ đến quán cà
phê của Hứa Lạc
Chân.
Ngồi ở đây nhìn ra bên ngoài, có một
cảm giác tách biệt
với thế giới, như thể sự ồn ào bên ngoài
không liên quan
gì đến nơi này.
“Tôi xem ngày rồi, thứ Sáu tuần này là
ngày tốt, có thể
khai trương.‖
“Vậy thì thứ Sáu.‖ Tô Ly không có gì
phải do dự, mở cửa
kinh doanh sớm, kiếm tiền sớm.
Tạ Cửu Trị gật đầu, lấy điện thoại ra,
―Vậy tôi sẽ thông
báo trong nhóm mọi người đến ủng hộ
vào thứ Sáu,
giảm giá 50% toàn bộ.‖
“Được.‖
Sáng sớm thứ Sáu, các lẵng hoa lần lượt
được gửi đến.
Cả mặt tiền cửa hàng đều được chất đầy,
vẫn không đủ
chỗ.
Lục Tịnh mang đến một lẵng hoa cầm
tay.
“Đẹp quá.‖ Tô Ly nhận lấy lẵng hoa,
xách trên tay, ―Thật
có gu.‖
Trang 124
124
“Đương nhiên rồi.‖ Lục Tịnh khoác tay
cô, ―Trước đây
tôi muốn vào xem, Tạ Cửu Trị không
cho, bây giờ tôi cuối
cùng cũng được thấy rồi.‖
Tô Ly kéo cô ấy, ―Tôi đưa cậu vào.‖
Bây giờ người đến chưa nhiều, Tô Ly
vẫn rất bảo vệ Lục
Tịnh.
Lục Tịnh vừa bước vào đã tấm tắc khen
ngợi, ―Phải nói
là gu thẩm mỹ của Tạ Cửu Trị thật sự
quá đỉnh. Xem ra
cửa hàng trước đây vẫn chưa thể phát
huy hết khả năng
của anh ấy.‖
Tô Ly cũng cảm thấy vậy.
Một số đồ trang trí và vật dụng treo trong
cửa hàng đều
do Tạ Cửu Trị tìm mua trên mạng, rất
đẹp và cũng rất
thú vị.
“Ở đây còn có một phòng nhỏ.‖ Tô Ly
dẫn cô ấy đến
phòng nhỏ. Mở cửa ra, Lục Tịnh đã yêu
ngay lập tức.
“Thật sự có máy hát đĩa than sao?‖ Lục
Tịnh kinh ngạc.
“Còn có cả đĩa than nữa.‖ Tô Ly cho cô
ấy xem.
Mắt Lục Tịnh tràn đầy ngạc nhiên và vui
mừng, ―Anh ấy
thực sự quá chu đáo.‖
“Sau này cậu đến, có thể chơi ở đây.‖
Tô Ly nói: ―Ngay
cả khi đưa em bé đến, cũng có một không
gian yên
tĩnh.‖
Trang 125
125
Lục Tịnh xoa bụng, cười rạng rỡ nói:
―Bảo bối, con xem
mẹ đỡ đầu con chu đáo biết bao.‖
Tô Ly cũng cúi xuống nói với em bé
trong bụng: ―Bảo
bối, sau này mẹ đỡ đầu sẽ đưa con đi
hưởng thụ.‖
Lục Tịnh bật cười.
Các lẵng hoa vẫn không ngừng được gửi
đến, những
người bạn giàu có trước đây của Tạ Cửu
Trị vẫn rất hào
phóng, gửi đến rất nhiều lẵng hoa.
Tô Ly đứng ngoài xem thiệp chúc mừng
trên các lẵng
hoa, có Hạ Tân Ngôn, Quý Hằng, Diêu
Nam, Phương Á,
Hứa Lạc Chân, thậm chí cả Khoáng Vị
Nam cũng gửi. Và
cả Mạc Hành Viễn.
Lại có thêm một xe hoa được gửi đến.
“Ông Trương Sách của gia tộc họ
Trương ở Tương Thành
chúc mừng quán bar Bất Ly khai trương
đại cát.‖ Người
giao hoa cố ý nói một câu.
Lòng Tô Ly thắt lại.
Cô không hiểu rốt cuộc Trương Sách có
ý gì.
====================