có thể là anh
Lục Tịnh đã có phản ứng nghén.
Buổi sáng cô nôn thốc tháo khi đ.á.n.h
răng, khiến Trì Mộ
sợ hết hồn.
Vì lo lắng, anh xin nghỉ Mạc Hành Viễn,
tạm thời không
đến công ty, ở nhà bầu bạn với Lục Tịnh.
Mạc Hành Viễn tỉnh dậy sau cơn say,
đầu đau như b.úa
bổ, khi Trì Mộ gọi điện thoại, đầu óc anh
vẫn còn mơ hồ.
Sau khi đồng ý, anh mới ngồi dậy khỏi
giường.
Thấy quần áo mình còn chưa cởi, anh cau
mày, bước
xuống giường, đi ra ngoài thì thấy Hạ
Tân Ngôn đang
nằm trên sô pha, vẫn chưa tỉnh.
Vừa động đậy, Hạ Tân Ngôn liền mở
mắt.
Nhìn anh một cái, rồi cầm kính trên bàn
đeo vào, ngồi
dậy, tựa vào sô pha, ―Đỡ hơn chưa?‖
Mạc Hành Viễn tự rót một cốc nước
uống, tâm trạng
không tốt, nên dù Hạ Tân Ngôn vất vả
đưa anh về, anh
cũng không muốn để ý.
Hạ Tân Ngôn hiểu, cũng không giận, biết
anh đang buồn
nên tính tình không tốt.
“Lát nữa tôi đi.‖ Anh lại nhắm mắt lại,
tĩnh tâm một
chút.
Mạc Hành Viễn uống hai cốc nước, anh
mới vào phòng
ngủ để tắm.
Lúc đi ra, anh đã tỉnh táo và tràn đầy sức
sống, vẫn là
Mạc Hành Viễn lạnh lùng và tỉnh táo đó.
Trang 227
227
Hạ Tân Ngôn thấy vậy, ngáp một cái,
―Trông cũng không
tệ.‖
“Đi không?‖ Mạc Hành Viễn hỏi anh
ta.
“Đi.‖ Hạ Tân Ngôn đứng dậy, cầm lấy
quần áo, ―Tôi cũng
phải về tắm rửa, sáng nay còn có một
khách hàng cần
gặp.‖
Mạc Hành Viễn không nói gì, mở cửa.
Hai người cùng nhau đi vào thang máy.
Hạ Tân Ngôn dựa vào thang máy, liếc
nhìn anh, ―Tuy có
thể cậu không thích nghe, nhưng tôi vẫn
phải nói với cậu
một câu, đừng gây thêm rắc rối cho Tô
Ly nữa. Với thân
phận của cậu bây giờ không thích hợp
đến chỗ cô ấy,
hoàn toàn không có lập trường và tư
cách.‖
Mạc Hành Viễn nuốt nước bọt, anh chỉnh
lại khuy măng
sét, ―Tôi biết.‖
Hạ Tân Ngôn khá bất ngờ khi anh lại
nghe lọt tai.
“Biết là được.‖ Hạ Tân Ngôn cũng
không nói thêm gì
nữa, tin rằng trong lòng anh tự hiểu
chuyện gì nên làm,
chuyện gì không nên làm.
Cũng có thể hiểu được sự mất kiểm soát
của anh tối
qua, thỉnh thoảng một lần cũng không
sao.
Đến hầm gửi xe, Hạ Tân Ngôn đi về phía
xe của mình,
hỏi anh, ―Xe của cậu vẫn còn ở quán bar,
có cần tôi đưa
cậu đến lấy không?‖
Trang 228
228
“Tôi không chỉ có một chiếc xe.‖
“...‖ Thôi được rồi, biết anh nhiều xe
mà.
Nhưng mà...
“Xe của cậu ở đó, nếu bị một số người
nhìn thấy, chắc
chắn sẽ suy diễn lung tung, đến lúc đó lại
gây rắc rối cho
Tô Ly.‖
Những người được gọi là "một số
người", cả hai đều
hiểu rõ.
Mạc Hành Viễn cau mày, cuối cùng vẫn
lên xe của Hạ
Tân Ngôn.
Quán bar đã đóng cửa, Mạc Hành Viễn
ngồi trong xe của
mình, nhìn chằm chằm vào cửa lớn quán
bar Buông Lơi.
Buông Lơi...
Trong lòng quặn thắt, anh lái xe về công
ty.
Hạ Tân Ngôn về đến khu dân cư, vừa
bước xuống xe,
Phương Á đã đi ra từ cửa thang máy.
Bốn mắt nhìn nhau, Phương Á tránh ánh
mắt của Hạ Tân
Ngôn, nhanh ch.óng bước đi.
“Á Á.‖ Giọng Hạ Tân Ngôn lười biếng,
gọi tên cô.
Tiếng ―Á Á‖ này khiến da đầu Phương Á
căng lên.
Cô không kìm được dừng lại, nhìn Hạ
Tân Ngôn đang đi
về phía mình.
Hạ Tân Ngôn cười, dừng lại trước mặt
cô, ―Chào buổi
sáng.‖
Trang 229
229
“Chào buổi sáng.‖ Phương Á buộc phải
chào hỏi anh ta.
“Tin nhắn tối qua, sao không trả lời?‖
“...‖
Hạ Tân Ngôn cũng là kiểu người tự
ngược, có những câu
hỏi biết không nên hỏi, nhưng vẫn muốn
hỏi, còn muốn
biết câu trả lời.
Ánh mắt anh ta rơi trên người Phương Á,
cô ấy dường
như cố ý muốn mình trông chuyên
nghiệp hơn, mấy lần
gặp đều mặc áo sơ mi trắng, quần đen.
Gấu áo sơ mi sơ vin trong cạp quần, eo
cô ấy rất thon,
một cánh tay anh ta có thể ôm trọn.
Cô ấy buộc tóc đuôi ngựa, khuôn mặt
nhỏ nhắn lộ ra
trang điểm nhẹ, cả người trông rất tỉnh
táo và xinh đẹp.
“Em không trả lời tin nhắn, khiến tôi cả
đêm không ngủ
ngon.‖ Hạ Tân Ngôn cười nói: ―Gặp
nhau rồi, sao em
không tự mình nói cho tôi biết câu trả
lời? Nếu không
có câu trả lời, tôi sợ hôm nay đi làm cũng
sẽ không có
tâm trạng.‖
Phương Á nuốt nước bọt, đôi mắt dưới
cặp kính của anh
ta mang theo ý cười, khiến tim cô đập
thình thịch.
“Đương nhiên là thật rồi.‖ Phương Á
nói xong, không
thấy vẻ sâu sắc nào trong mắt Hạ Tân
Ngôn, quay người
đi về phía xe của mình.
Trang 230
230
Hạ Tân Ngôn nhìn bóng lưng chạy trốn
của cô, câu trả
lời này quả thật khiến anh ta bị ngược
một chút, nhưng
vẫn có thể chấp nhận.
Anh ta đi tới, gõ cửa sổ xe cô.
Phương Á đã thắt dây an toàn, cũng khóa
cửa xe, cô chỉ
hạ cửa sổ xuống một chút.
“Còn chuyện gì nữa không?‖
Hạ Tân Ngôn cười nói: ―Không có gì,
trên đường đi chú
ý an toàn.‖
Hạ Tân Ngôn đứng bên cạnh, nhìn thấy
sự ngỡ ngàng
trong mắt cô, rồi cô luống cuống lái xe
đi.
Phương Á nhìn kính chiếu hậu, Hạ Tân
Ngôn lại vẫy tay
với cô.
“...‖ Phương Á dứt khoát không nhìn
nữa.
Sau khi xe chạy đi, Hạ Tân Ngôn thu lại
nụ cười.
Anh ta vốn không định nói câu đó, nhưng
lại sợ nếu thực
sự nói ra câu muốn nói, sẽ lại làm cô ấy
sợ.
Cứ từ từ.
Mặc kệ người bạn trai kia là thật hay giả,
dù sao cuối
cùng, cũng chỉ có thể là anh.
Vì nụ hôn đó, Tô Ly không muốn Quý
Hằng ở lại nhà cô
nữa. Cô sợ một ngày nào đó sẽ xảy ra
chuyện ngoài ý
muốn.
Một số chuyện, không thể kiểm soát
được.
Trang 231
231
Khi ăn cơm, Tô Ly nói lắp bắp.
“Có tâm sự à?‖ Quý Hằng nhìn ra.
Tô Ly mím môi, ngẩng đầu nhìn anh,
―Em đang nghĩ, anh
có nên dọn ra ngoài ở không?‖
Vẻ mặt Quý Hằng hơi cứng lại, có chút
bất ngờ khi cô lại
đề nghị chuyện này.
“Sao vậy?‖ Quý Hằng cau mày, ―Là vì
nụ hôn tối qua à?‖
Anh rất thông minh, cũng rất nhạy bén,
lập tức nhìn
thấu suy nghĩ của Tô Ly.
Tô Ly im lặng.
Quý Hằng lại cười.
"Chị à, có phải chị sợ chuyện phát triển
ngoài tầm kiểm
soát không?" Quý Hằng hoàn toàn hiểu
Tô Ly đang nghĩ
gì, "Hẹn hò mà không có tiến triển gì,
chẳng phải quá
bất thường sao?"
Tô Ly biết, đã hẹn hò thì nhất định phải
có tiến triển.
"Nếu chị chưa sẵn sàng, tôi sẽ không ép
buộc chị." Quý
Hằng cười trấn an cô, "Mặc dù rất muốn,
nhưng tôi sẽ
kiềm chế."
Lời nói của anh khiến Tô Ly có cảm giác
khác lạ.
"Nếu chị nhất định muốn tôi dọn đi, cũng
được." Quý
Hằng không muốn tạo áp lực cho cô,
"Nhưng tôi phải ăn
xong bữa này đã."
Nói rồi, anh bắt đầu ăn ngấu nghiến đồ
ăn trên bàn.
Trang 232
232
Thấy anh hiểu cô như vậy, Tô Ly rất cảm
động, đồng thời
cũng cảm thấy có lỗi với anh.
"Không cần vội, còn phải tìm nhà nữa."
"Tôi sẽ ở khách sạn." Quý Hằng không
nghĩ ngợi gì,
"Khách sạn tiện hơn."
Tô Ly gật đầu, "Cũng tốt."
Anh vốn dĩ sẽ không ở lại Cửu Thành
lâu, anh sẽ trở về.
Nói là hẹn hò với cô, cũng chỉ là hẹn hò
thôi.
Có khi một ngày nào đó anh trở về rồi sẽ
không bao giờ
quay lại nữa.
Mối tình này, họ đều biết là không có kết
quả, cũng
không hề nghĩ đến việc có kết quả.
Quý Hằng ăn xong, anh chủ động dọn
dẹp chén bát.
Sau khi dọn dẹp bếp sạch sẽ, anh lại vào
phòng thu dọn
đồ đạc vào vali, rất gọn gàng và dứt
khoát đẩy vali ra
ngoài.
Tô Ly thấy vậy, lại có cảm giác tội lỗi
như thể mình đang
đuổi anh ra khỏi nhà.
"Sao thế? Tiếc à?" Quý Hằng nghiêng
đầu cười với cô,
"Nếu tiếc thì tôi ở lại nhé."
====================