nổi một trận gió
Mãi lâu sau, chiếc xe dừng lại.
Cô nghe thấy tiếng cửa xe mở, rồi sau đó
không còn
tiếng động nào nữa.
Một lúc sau, cô nghe thấy tiếng ―tách
tách tách‖, là tiếng
thuyền.
Vậy là, bây giờ đang ở bến tàu.
“Hàng tốt gì?‖
“Tôi đã nói là hàng tốt thì chắc chắn là
hàng tốt, đảm
bảo anh không đến chuyến này vô ích.‖
Giọng nói này là
của người đã gọi điện thoại.
“Xem thử.‖
Sau đó, là tiếng bước chân.
Tô Ly nghe tiếng động ngày càng gần, cô
nhắm mắt lại.
Cốp xe mở ra.
“Chậc. Đúng là không tồi, là hàng cực
phẩm.‖
Trang 327
327
“He he, tôi đã nói là không lừa anh
mà.‖ Tài xế cười hề
hề, ―Nhận hàng xong, vận chuyển đi
ngay, đừng làm lỡ
thời gian.‖
“Lấy từ đâu ra?‖
“Quy tắc trong nghề này anh không
phải không hiểu, cái
gì không nên hỏi thì đừng hỏi.‖
“Được rồi. Đưa lên thuyền.‖
Tô Ly bị khiêng lên, cô mở mắt ra, nhìn
về phía trước,
một bến tàu không nổi bật có một chiếc
thuyền đ.á.n.h cá
đang đậu.
Người đó khiêng Tô Ly lên thuyền, đặt
cô xuống một
chiếc giường đơn giản bên trong.
Hắn quay ra ngoài, đi trả tiền.
Tô Ly tranh thủ cơ hội này, cô vội vàng
dùng răng c.ắ.n
sợi dây trói trên tay.
Người kia có lẽ nghĩ rằng cô đã hít t.h.u.ố.c
mê nên sẽ
không có vấn đề gì, sợi dây trói cô không
chặt.
Cắn đứt xong, cô lập tức cởi luôn dây
trói chân.
“Nhớ đấy, đi ngay trong đêm.‖
“Biết rồi. Đi thôi.‖
Sau đó, người kia lên thuyền.
Tô Ly sợ hắn sẽ đi vào xem cô, nên lại
giả vờ bất tỉnh
một lúc.
May mắn là hắn không vào.
Trang 328
328
Thuyền bắt đầu chạy.
Tô Ly đứng dậy, đ.á.n.h giá khoang
thuyền, bên trong có
rất nhiều đồ, cô lập tức nhìn thấy một con
dao rọc giấy
và một cái tua vít.
Cô cầm chúng trong tay, đi đến mép
thuyền xem tình
hình bên ngoài.
Thuyền đã rời bến, đang đi về phía xa.
Nước sông không xiết, nhưng không biết
sâu đến mức
nào.
Nếu cô nhảy xuống, không dám chắc
mình có thể bơi trở
về không.
Chỉ sợ vừa nhảy xuống, người trên
thuyền sẽ đuổi theo.
Cơ thể cô đang bị ảnh hưởng bởi t.h.u.ố.c,
lúc này tay chân
có chút mềm nhũn, cô sợ mình tự cứu
không thành lại
mất mạng.
Nghĩ hồi lâu, cô lại ngồi về chỗ cũ, giấu
con d.a.o rọc giấy
sau lưng, tua vít để ở thắt lưng, sau đó
dùng dây thừng
quấn quanh tay và chân, buộc lỏng lẻo
một cái nút.
Cô ít nhất phải đảm bảo rằng mình có thể
trốn thoát, rồi
mới trốn.
Đột nhiên, bên ngoài có tiếng bước chân.
Tô Ly vội vàng nhắm mắt lại.
Tiếng bước chân dừng lại trước mặt Tô
Ly, ―Đúng là một
cô gái không tồi.‖
Trang 329
329
Nói rồi, người đó đưa tay sờ vào mặt Tô
Ly.
Tô Ly cố nhịn, không dám động đậy.
“Da thịt mềm mại. Hề hề. Dù sao cũng
là đưa đi bán, chi
bằng để anh đây sướng trước một phen.‖
Sau đó Tô Ly nghe thấy tiếng hắn rút dây
nịt.
“Em gái, để anh giúp em cởi dây
thừng.‖
Hắn cởi dây thừng trên tay Tô Ly, xoa
xoa tay rồi tiến lại
gần Tô Ly.
Mùi hôi thối pha lẫn khói t.h.u.ố.c và rượu
phả vào ngay
trên mặt Tô Ly, cô chộp lấy con d.a.o rọc
giấy nhắm thẳng
vào người đàn ông.
Người đàn ông giật mình.
Hắn hoàn toàn không ngờ người phụ nữ
lẽ ra phải đang
hôn mê lại tỉnh táo, còn giấu d.a.o.
“Mày, mày...‖ Người đàn ông nghĩ đến
điều gì đó, phì
một tiếng, ―Thằng ch.ó c.h.ế.t, mê gái cũng
không xong.‖
Người đàn ông hoàn toàn không sợ Tô
Ly, nhe hàm răng
đen vàng ra, cười với Tô Ly, ―Em gái,
đừng sợ, anh sẽ
không làm hại em, chỉ yêu em thôi. Con
gái con đứa,
đừng cầm d.a.o, nhỡ làm mình bị thương
thì không tốt
đâu.‖
Hắn nhìn con d.a.o, thăm dò đưa tay ra
cướp.
Tô Ly vung d.a.o, ―Nếu anh còn dám bước
tới, tôi sẽ g.i.ế.c
anh.‖
Trang 330
330
“Em gái, con d.a.o này không g.i.ế.c được
người đâu.‖
Người đàn ông hoàn toàn không sợ Tô
Ly, không hề coi
Tô Ly ra gì.
“Anh thử xem.‖ Tô Ly nhìn chằm chằm
người đàn ông
trước mặt, cô vẫn sợ, nhưng cô phải giữ
vững.
Người đàn ông cười, hắn đưa tay ra
cướp.
Mắt Tô Ly nheo lại, cô cứa thẳng con
dao vào tay người
đàn ông.
Nhưng người đàn ông đã nắm lấy cổ tay
cô, con d.a.o
trong tay cô không có tác dụng gì.
“Em gái, em xem em kìa, yếu ớt không
chịu nổi một trận
gió, đừng chơi mấy thứ nguy hiểm này.‖
Người đàn ông
cười ha hả, đưa tay chuẩn bị lấy con d.a.o
rọc giấy trong
tay Tô Ly.
Tô Ly nghiến răng, cô rút chiếc tua vít
giấu ở thắt lưng
ra, dùng hết sức bình sinh đ.â.m mạnh vào
cổ người đàn
ông.
Khoảnh khắc nhìn thấy m.á.u chảy ra, mắt
Tô Ly mở to.
Người đàn ông không thể tin nổi nhìn
chằm chằm Tô Ly,
hắn đưa tay sờ vào cổ, m.á.u chảy rất
nhiều, trượt dài
theo cánh tay hắn.
Tô Ly không dám vứt tua vít, cô lợi dụng
lúc người đàn
ông bị thương không bắt mình, chạy ra
khỏi khoang
thuyền, xung quanh tĩnh lặng, chỉ có mặt
nước phản
Trang 331
331
chiếu ánh sáng trắng, cô đứng đó quay
một vòng, tim
như lạc mất.
“Anh Huy, em gặp chuyện rồi, mau
đến...‖
Tô Ly bước vào khoang thuyền, thấy
người đàn ông
đang ngồi dưới đất, m.á.u chảy thành
vũng, hắn đang
cầm điện thoại, gọi điện.
Đôi mắt hắn nhìn Tô Ly, dần dần vô hồn.
Chiếc điện thoại rơi xuống đất, người đàn
ông cũng ngã
xuống.
Tô Ly đi qua, nhặt điện thoại lên, vội
vàng gọi cảnh sát.
Nhưng cô không biết mình đang ở đâu,
cảnh sát bảo cô
bật định vị điện thoại, họ sẽ dựa vào định
vị để tìm cô.
Tô Ly làm theo.
Cô ngồi trên thuyền, nhìn người đàn ông
không rõ sống
c.h.ế.t kia, nắm c.h.ặ.t hai tay cầu nguyện, hy
vọng cảnh sát
nhanh ch.óng đến.
Lúc nãy đ.â.m người đàn ông đó, cô đã
dùng hết sức lực,
giờ chỉ còn dựa vào ý chí để chống đỡ.
Chờ đợi thật dài, cũng thật kinh khủng.
Đặc biệt trong hoàn cảnh này, cảm giác
cô độc không
nơi nương tựa, không biết phía trước là
gì càng trở nên
mạnh mẽ.
Cứ như thể đêm đen này, dòng sông lặng
im này, đang
há to miệng m.á.u, chỉ cần khép lại, cô sẽ
bị nuốt chửng.
Trang 332
332
Lúc này, họ đang làm gì?
Quý Hằng, Tạ Cửu Trị, Lục Tịnh... họ
nhất định đang rất
lo lắng cho cô.
Tô Ly nhìn điện thoại, muốn gọi cho họ
báo bình an,
nhưng hiện tại cô đâu có bình an.
Nếu cô gọi, họ có lo lắng hơn không?
Tô Ly do dự.
Một luồng sáng chiếu tới từ xa, Tô Ly
đưa tay che bớt
ánh sáng, nhìn kỹ, đó là một chiếc ca nô,
nhanh ch.óng
tiếp cận con thuyền.
Tô Ly cảnh giác đứng dậy, không phải
cảnh sát.
Khi người trên ca nô nhảy qua, con
thuyền chao đảo,
nghiêng đi vì trọng lượng.
Đến là hai người, một tóc dài, một đầu
trọc.
Trông họ trẻ và khỏe hơn người đàn ông
trên thuyền rất
nhiều, người tóc dài đi xem người đàn
ông nằm trên
đất, người đầu trọc nhìn chằm chằm Tô
Ly.
Họ không lập tức khống chế Tô Ly, rõ
ràng là không coi
cô ra gì.
“Vẫn còn thở.‖
“Mang đi.‖
Người tóc dài khiêng người đàn ông bị
thương đi, người
đầu trọc nhìn Tô Ly, ―Tự đi, hay là đ.á.n.h
ngất rồi khiêng
đi?‖
Trang 333
333
Tô Ly quay đầu nhìn lại, mặt sông vẫn
rất yên tĩnh.
Những kẻ bắt cô đã đến, còn người cứu
cô thì chưa.
Người đầu trọc đưa tay ra.
Tô Ly lùi lại một bước, ―Tôi tự đi.‖
Người đầu trọc giật lấy tua vít và điện
thoại trên tay cô,
ném xuống nước, hắn đẩy Tô Ly một cái,
ép cô lên ca
nô.
====================