không buông
Tô Ly đang chờ Mạc Hành Viễn nói, anh
gọi cô rồi cứ
nhìn cô như thế.
Trong mắt anh luôn mang theo một nỗi u
sầu khó tả, cô
không biết nỗi u sầu này có phải vì cô
hay không.
“Anh muốn nói gì?” Tô Ly rất kiên nhẫn
chờ đợi câu tiếp
theo của anh.
Nếu là trước đây, cô sẽ không hỏi.
Mạc Hành Viễn biết, bây giờ cô có thể
bình tĩnh và kiên
nhẫn nói chuyện với anh như vậy, chẳng
qua là vì anh
đã cứu cô.
Đây là sự khách sáo, cũng là một phép
lịch sự cô dành
cho anh.
“Không có gì.”
Bây giờ có nói nhiều hơn nữa, cô cũng sẽ
không tin là
thật.
Trong mắt cô, anh là một người đã có
hôn ước.
Một người đã có hôn ước mà nói với cô
về tương lai,
sao cô có thể thích nghe được?
Hai người đi trên bãi cát, như thể quay
lại lần họ đến
chỗ Hứa Lạc Chân, lần đó là anh tìm cô,
và họ cũng đã
đi bộ rất lâu trên bãi biển.
Trang 39
39
Cơ thể Tô Ly có chút mệt mỏi, cô đã trải
qua sự chạy
trốn, c.h.ế.t đi sống lại, dù là tinh thần hay
thể chất, đều
đã bị vắt kiệt ở mức độ cao.
Cô dừng lại, “Tôi muốn quay về.”
“Được.” Mạc Hành Viễn thấy sự mệt
mỏi của cô.
Họ không đi xa lắm, mái nhà của căn nhà
đó vẫn còn
nhìn thấy được.
Tô Ly đi chậm hơn lúc đến rất nhiều.
Mạc Hành Viễn hỏi cô, “Mệt không?”
Tô Ly nuốt nước bọt, cô mệt.
Nhưng cô lắc đầu, “Cũng ổn.”
Mạc Hành Viễn dừng lại trước mặt cô,
quay lưng về phía
cô, cúi người xuống, “Lên đi.”
Tô Ly nhìn lưng anh, cô không lên, “Tôi
có thể tự đi.”
“Nếu cô mệt đến ngã quỵ nữa, thời gian
ở lại sẽ chỉ dài
hơn thôi.” Mạc Hành Viễn quay đầu lại
nhìn cô, anh đã
nắm được tâm lý của cô.
Cuối cùng Tô Ly vẫn thỏa hiệp.
Cô nằm trên lưng anh, Mạc Hành Viễn
đứng dậy, hai tay
đỡ lấy cơ thể cô, từng bước đi về.
Dấu chân họ để lại trên cát sâu hơn.
Trang 40
40
Mạc Hành Viễn ở lại hòn đảo với Tô Ly,
khi anh đến,
trong đầu anh chỉ nghĩ đến việc cô đã
tỉnh lại, nên không
mang theo bất cứ thứ gì khác.
Anh đưa điện thoại cho Tô Ly.
“Em cứ dùng đi.”
Điện thoại là thứ rất riêng tư, ẩn chứa
nhiều bí mật.
Anh cứ thế đưa cho cô.
Tô Ly lắc đầu, “Không cần.”
“Anh có WeChat của Lục Tịnh, em có
thể gọi video cho
cô ấy. Khoảng thời gian em mất tích, cô
ấy cũng rất lo
lắng cho em. Sau khi tìm được em, anh
đã nói với cô ấy,
cô ấy vẫn luôn muốn đến thăm em.
Đường đi quá xa,
anh và Trì Mộ đều không cho cô ấy đến.”
Hiếm khi Mạc Hành Viễn lại nói nhiều
với cô như vậy.
Tô Ly nghe vậy, cô nhận lấy điện thoại,
“Tôi gọi video
cho cô ấy xong sẽ trả lại cho anh.”
“Tùy em.” Mạc Hành Viễn nói, “Mật
khẩu.”
Nói xong, Mạc Hành Viễn đi ra ngoài.
Tô Ly cầm điện thoại của anh, bật màn
hình, màn hình
khóa không có gì đặc biệt, hình nền sạch
sẽ.
Vào WeChat, cô liếc mắt một cái đã thấy
những cái tên
gần đây anh nói chuyện cùng.
Cô không có ý định xem riêng tư của
anh, cô nhập tên
“Lục Tịnh” vào ô tìm kiếm, tìm thấy rồi,
cô gọi video call.
Trang 41
41
Mạc Hành Viễn đi đến thư phòng.
Anh đứng trước cửa sổ, nhìn phong cảnh
phía xa, tĩnh
lặng và tươi đẹp, như một bức tranh.
Anh không muốn quay về nữa.
Cứ ở lại đây, ở bên cô, dù cô không có
tình cảm gì với
anh, anh cũng muốn cứ thế sống chung.
Thời gian dài rồi, cô sẽ luôn nhớ đến
chút tốt đẹp của
anh thôi.
Ý nghĩ này như đã bén rễ trong đầu anh,
anh không
muốn nhổ bỏ nó.
Tô Ly và Lục Tịnh nói chuyện rất lâu
mới kết thúc, cô
cầm điện thoại của anh đi ra ngoài, nhìn
hành lang dài,
cô không biết anh ở đâu.
Đi đến cầu thang xoắn ốc nhìn xuống,
dưới lầu không có
ai.
Cô lại cầm điện thoại quay về phòng.
Màn hình điện thoại sáng lên, có cuộc
gọi đến.
Tô Ly vội vàng gọi, “Mạc Hành Viễn!”
Mạc Hành Viễn đi ra từ căn phòng ở cuối
hành lang.
“Anh có điện thoại.” Tô Ly cầm điện
thoại đi tới, đưa
cho anh.
Mạc Hành Viễn nhìn thấy cuộc gọi đến,
anh nghe máy.
Tô Ly định đi.
Mạc Hành Viễn kéo tay cô lại.
Trang 42
42
Đồng t.ử Tô Ly mở to, anh không buông,
cứ thế nắm c.h.ặ.t
lấy cô.
“Nói đi.”
Tô Ly muốn giằng tay ra khỏi tay anh,
nhưng anh nắm
rất c.h.ặ.t.
Anh vừa nghe điện thoại, vừa nhìn cô,
siết c.h.ặ.t t.a.y,
không cho cô giãy giụa.
Tô Ly cau mày.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Sau khi gặp mặt hôm nay anh vẫn luôn
giữ phép tắc, sao
đột nhiên lại như vậy?
“Hỏi ra người đứng sau. Sau đó, xử lý.”
Giọng Mạc Hành Viễn rất lạnh, nhưng
đôi mắt nhìn Tô
Ly lại rất nóng bỏng.
Kết thúc cuộc gọi, Mạc Hành Viễn lại
đưa điện thoại đến
trước mặt cô.
Tô Ly hiểu ý anh, “Tôi không cần.”
“Đã tìm thấy người bắt cóc em rồi.”
Hai mắt Tô Ly sáng lên, “Thật sao?”
“Ừm.”
Tô Ly hít sâu, “Vậy... anh sẽ giao hắn
cho cảnh sát sao?”
Mạc Hành Viễn vẫn nắm tay cô, “Không
giao.”
Tô Ly cau mày.
Trang 43
43
“Một số việc, cảnh sát không tiện xử lý.”
Ánh mắt Mạc
Hành Viễn rơi xuống cổ tay Tô Ly, nơi
đó có vết hằn đỏ.
Trước đó cô bị trói rồi ném xuống sông,
cô giãy giụa
muốn cởi trói, sợi dây đã siết để lại
những vết hằn đỏ
trên cổ tay.
Những vết hằn đó rất sâu, nhưng không
còn đau nữa.
“Vừa nãy anh nói muốn hỏi ra người
đứng sau, là người
muốn lấy mạng tôi sao?”
“Ừm.” Mạc Hành Viễn đang nghĩ, lúc đó
cô đã tuyệt
vọng đến mức nào.
Tô Ly mím môi, “Trước đây Lục Trình
Huy từng hỏi tôi
đắc tội với ai, hay có ai có khả năng căm
hận tôi không.”
Mạc Hành Viễn ngước mắt nhìn cô.
“Có.” Tô Ly đối diện với ánh mắt anh,
“Mẹ của Trương
Dư Huệ, từng đến tìm tôi.”
...Mạc Hành Viễn hơi cau mày.
Người Tô Ly có thể nghi ngờ chỉ có hai
mẹ con Trương
Dự Huệ.
Một người nghĩ cô ấy câu dẫn vị hôn phu
của mình, một
người nghĩ cô ấy mê hoặc chồng mình.
Trương Dự Huệ là một người nhẫn tâm,
mẹ cô ta có thể
tốt hơn được bao nhiêu?
Trang 44
44
"Tất nhiên, đó chỉ là nghi ngờ." Tô Ly
nói: "Nếu anh tìm
được kẻ đã bắt tôi, tốt nhất là giao cho
cảnh sát. Họ sẽ
xử lý công bằng."
Ngón tay Mạc Hành Viễn khẽ cử động,
anh không phải
là không nghe ra hàm ý ngoài lời này.
Cô ấy nghi ngờ là mẹ của Trương Dự
Huệ, tức là mẹ vợ
tương lai của Mạc Hành Viễn, nếu đúng
là bà ấy, anh có
thể làm gì?
"Em không tin tôi."
"Tôi tin cảnh sát."
Yết hầu Mạc Hành Viễn khẽ nuốt, giá trị
niềm tin của
anh trong lòng cô đã bằng không.
Ngay cả bây giờ, khi họ ở bên nhau, cô
cũng sẽ không
tin anh dù chỉ một chút.
Mạc Hành Viễn không biết phải chứng
minh thế nào cho
cô thấy anh sẽ giải quyết tốt chuyện này,
cũng không
biết phải giải thích thế nào về những việc
anh đang làm.
Chuyện chưa thành, lời anh nói đều trở
nên yếu ớt và
vô nghĩa.
Cảm giác không được tin tưởng, thực sự
rất tồi tệ.
Cảm giác không được cô tin tưởng, anh
có nỗi khổ tâm
không thể nói thành lời.
"Anh buông tôi ra trước đi." Tô Ly nhìn
chằm chằm vào
tay anh, "Chúng ta như thế này, không
hay cho lắm."
Trang 45
45
Mạc Hành Viễn cau c.h.ặ.t mày, anh biết
"không hay cho
lắm" mà cô nói là có ý gì.
Nhưng anh không quan tâm.
Dù cô đã có bạn trai, dù cô thực sự đã kết
hôn, anh cũng
khó có thể đảm bảo bản thân sẽ vô cảm
trước cô.
Thực ra, anh không chỉ muốn nắm tay cô.
Anh muốn ôm cô.
Vừa nãy nghe cô gọi anh, anh bước ra, cô
đi về phía anh,
khoảnh khắc đó, anh không nghĩ gì khác,
chỉ muốn ôm
chặt cô ấy không buông.
====================