tóc cô
Mạc Hành Viễn vẫn còn giận.
Cơn giận này không dễ dàng tan đi trong
chốc lát.
Lúc đi ra, tâm trạng anh rất tốt, chỉ muốn
đưa cô ra
ngoài thư giãn, chờ đến ngày mai xem
bình minh rồi
quay về.
Ai ngờ...
Ha, nên những điều tốt đẹp dự định trước
thường bị
thực tế phá hỏng.
Hiện tại anh nói chuyện đầy vẻ mỉa mai,
Tô Ly không
tranh cãi với anh.
Mạc Hành Viễn lấy bữa tối mà quản gia
đã chuẩn bị sẵn
từ sớm trong tủ lạnh ra, hâm nóng lại rồi
đặt lên bàn.
Anh liếc nhìn Tô Ly, "Đỡ hơn chưa?"
"Ừm." Chỉ là ngồi lâu bị tê chân thôi.
"Ăn cơm đi."
Tô Ly nhìn bộ dạng này, anh đã chuẩn bị
sẵn tối nay
không về.
Trang 83
83
Cô không cần phải để mình bị đói, đi qua
ngồi xuống, ăn
bữa cơm ngon miệng trước mặt.
Suốt bữa ăn Mạc Hành Viễn không nói
lời nào, anh ăn
xong thì vứt hộp đựng thức ăn vào thùng
rác.
Du thuyền không nhỏ, bên trong có đủ
mọi thứ.
Chỉ là, chỉ có một chiếc giường.
Tô Ly ăn xong, cô dọn dẹp sạch sẽ, ngồi
đó, nhìn ra
ngoài, không thấy gì cả, chỉ nghe thấy
tiếng gió biển khe
khẽ.
Một lúc sau, Mạc Hành Viễn đi vào
phòng tắm, Tô Ly
nghe thấy tiếng nước chảy.
Anh đang tắm.
Tô Ly lại nhìn chiếc giường đó, cô c.ắ.n
môi, đi ra khu vực
nghỉ ngơi bên ngoài, ngồi trên ghế sofa.
Tiếng nước ngừng.
Mạc Hành Viễn bước ra khỏi phòng tắm,
anh chỉ quấn
một chiếc khăn tắm quanh eo, nửa thân
trên trần trụi,
vẫn còn những giọt nước chảy dọc theo
cơ bắp xuống
dưới, cuối cùng thấm vào chiếc khăn tắm
ở eo.
Tô Ly liếc nhìn rồi quay người nhìn ra
bên ngoài.
Chỉ có hai người cô nam quả nữ, anh lại
là người có tính
cách như vậy, Tô Ly khó có thể không
nghĩ đến những gì
anh có thể làm.
Trang 84
84
Anh có thể yêu cầu cô gọi điện chia tay
Quý Hằng, thì
cũng có thể sẽ có những yêu cầu khác.
Tô Ly chợt cảm thấy, mạng sống này của
cô, được anh
cứu về cũng thật là khó khăn.
Mạc Hành Viễn liếc nhìn cô, rõ ràng cô
vừa nhìn anh, giờ
lại giả vờ như không thấy.
"Em định ngồi đó cả đêm à?"
"Chưa buồn ngủ." Tô Ly không trả lời
thẳng.
Mạc Hành Viễn khẽ hừ một tiếng.
Anh quay vào trong, thay quần áo sạch
sẽ, rồi lại bước
ra, đứng trước mặt Tô Ly, "Đi tắm rồi
ngủ."
"Tôi không tắm."
Mạc Hành Viễn nhíu mày.
Tô Ly nói: "Tôi không ngủ."
"Ha." Mạc Hành Viễn chống hai tay vào
hông, l.i.ế.m môi,
"Em sợ tôi làm gì em sao?"
Tô Ly im lặng.
"Yên tâm, tôi sẽ không."
Mạc Hành Viễn hiểu rõ, trong lòng cô,
anh là một kẻ cầm
thú, không kiểm soát được ham muốn
của mình, ở đâu
cũng chỉ nghĩ đến chuyện đó.
Tô Ly vẫn không nhúc nhích.
Mạc Hành Viễn không khuyên cô nữa,
anh cũng ngồi
xuống ghế sofa, tựa lưng vào.
Trang 85
85
Chuyến đi biển lần này hoàn toàn trái với
ý định ban đầu
của anh.
Không vui, nhưng anh cũng không muốn
quay về.
Dù cô có không muốn ở cùng anh đến
đâu, cô cũng phải
trải qua đêm nay.
Điện thoại của Tô Ly đột nhiên reo lên.
Người có thể gọi cho cô vào lúc này, chỉ
có một.
Cô nhìn Mạc Hành Viễn, Mạc Hành
Viễn cũng đang nhìn
cô.
Tô Ly đi qua nhặt điện thoại trên bàn,
quả nhiên là Quý
Hằng gọi tới.
Cô cảm thấy giọng điện thoại rất gấp
gáp, giống hệt
người gọi.
Tô Ly khẽ c.ắ.n môi, cô nghe điện thoại.
"Bây giờ em đang ở đâu? Tại sao lại chia
tay?" Đúng như
cô tưởng tượng, rất gấp gáp.
Tô Ly hít sâu một hơi, cố tỏ ra thoải mái
nói: "Ngay từ
đầu chúng ta đã biết sẽ không lâu dài,
chia tay sớm
muộn thôi, không cần phải ngạc nhiên
như vậy."
"Chỉ là em nghĩ sẽ không lâu dài, tôi thì
không!" Quý
Hằng rõ ràng đã mất bình tĩnh, "Tôi
không đồng ý, em
đừng hòng vứt bỏ tôi."
Tô Ly không ngờ lại như vậy, cô cứ nghĩ
Quý Hằng sẽ thờ
ơ.
Trang 86
86
Quý Hằng thấy cô không nói gì, sốt ruột
nói: "Chị ơi, tôi
muốn gặp chị. Ngày mai, tôi sẽ quay về!"
"Tôi không ở Cửu Thành."
"Chị vẫn ở trên hòn đảo đó sao?"
"Ừm."
"Là anh ta bắt chị chia tay với tôi, đúng
không?" Quý
Hằng rất thông minh, anh biết Mạc Hành
Viễn đã cứu
Tô Ly, còn giấu cô đi không cho ai gặp.
Ánh mắt Tô Ly liếc qua Mạc Hành Viễn,
anh vẫn đang
nhìn cô.
Vẻ mặt tự nhiên đó, cho thấy anh nhất
định sẽ có được
cô.
Tô Ly không muốn Quý Hằng trở thành
cái gai trong mắt
Mạc Hành Viễn, đối đầu với Mạc Hành
Viễn, dù không
thua cũng rất khó thắng.
Hơn nữa, cô tự thấy tình cảm của cô và
Quý Hằng chưa
đến mức khiến anh phải đối đầu với Mạc
Hành Viễn vì
cô.
"Quý Hằng, anh nghe tôi nói, chúng ta
không thể đi đến
cuối cùng..."
"Em nói không thể đi đến cuối cùng là
không thể sao?
Không đi, làm sao biết được?" Quý Hằng
không nghe
những lời đó của cô, "Tóm lại, tôi không
đồng ý chia tay!
Trang 87
87
Chị nói với người đàn ông đó, nếu anh ta
dám làm gì chị,
tôi sẽ không tha cho anh ta!"
Chiếc điện thoại rời khỏi tay Tô Ly.
Cô nhìn qua, Mạc Hành Viễn đã đưa điện
thoại lên tai,
"Cậu muốn làm gì tôi?"
Tô Ly cuống lên.
"Cứ thử xem." Giọng điệu của Quý Hằng
cũng thay đổi.
Mạc Hành Viễn hoàn toàn không để Quý
Hằng vào mắt,
"Vậy thì cứ thử. Tối nay, Tô Ly và tôi sẽ
ở trên biển."
Tô Ly nghe những lời đó liền sốt ruột.
Anh ta không phải cố tình chọc tức Quý
Hằng sao?
Nói xong, Mạc Hành Viễn cúp điện
thoại.
"Anh cần gì phải chọc tức anh ấy?" Tô
Ly cảm thấy đôi
khi anh ta thật đáng ghét, đã như vậy rồi,
anh ta còn nói
những lời đó, rõ ràng là cố tình khiến
Quý Hằng khó
chịu.
"Đau lòng sao?"
Tô Ly trừng mắt nhìn anh, cuối cùng cầm
lấy điện thoại,
muốn bỏ đi nhưng không có chỗ nào để
đi.
Du thuyền chỉ có lớn bằng này, dù đi
đâu, cô cũng nằm
trong tầm nhìn của anh.
Thôi thì, cô vào phòng tắm, đóng cửa lại.
Trang 88
88
Mạc Hành Viễn đi đến, tựa vào cửa
phòng tắm, ánh mắt
lạnh lùng, "Tôi cũng giống như cậu ta, sẽ
không để người
phụ nữ của mình ở bên người đàn ông
khác."
Tô Ly đứng trong phòng tắm chật hẹp,
nghe những lời
Mạc Hành Viễn nói, bá đạo đến mức khó
mà chấp nhận
được.
Đêm khuya.
Mặt biển im ắng không một tiếng động.
Quả nhiên như Mạc Hành Viễn nói, gió
lặng sóng yên.
"Em định ở trong đó bao lâu nữa?"
Ngoài cửa, giọng Mạc Hành Viễn lại
truyền vào.
Tô Ly mở cửa, đối diện với đôi mắt sâu
thẳm của Mạc
Hành Viễn, cô bước ra ngoài.
"Đi ngủ." Mạc Hành Viễn kéo tay cô,
không cho cô đi ra
ngoài nữa.
"Tôi không buồn ngủ."
"Đừng để tôi phải ép em."
"..."
Tô Ly đang nghĩ, nếu hôm nay anh
không nhận ra lý do
cô nghe lời anh, thì chuyến đi này sẽ là
một chuyến đi
như thế nào?
Mối quan hệ của họ, liệu có còn hòa hợp
như trước
không?
Đáng tiếc, không có nếu như.
Trang 89
89
Mạc Hành Viễn thông minh như vậy, anh
biết rõ.
Tô Ly bị buộc phải nằm xuống giường,
Mạc Hành Viễn
tựa vào đầu giường, không nằm hẳn
xuống.
Đã lâu lắm rồi, hai người họ lại nằm
chung giường.
Cô ngước mắt nhìn Mạc Hành Viễn, anh
đang nhắm
mắt, chắc là chưa ngủ.
Cô nghiêng người, quay lưng lại với anh.
Ở trên du thuyền, cô hơi khó ngủ, luôn
cảm thấy người
đang nổi lơ lửng, không vững chãi.
Cô cứ mở mắt, không biết đã mở bao lâu.
Đằng sau đột nhiên có tiếng động, lưng
cô áp vào một
lồng n.g.ự.c rộng lớn ấm áp, anh chỉ tựa
vào cô.
Bên tai, là tiếng thở dốc nặng nề kìm nén
của anh.
Nụ hôn của anh, rơi trên tóc cô.
====================