Phương Á lấy một lon rượu đưa cho anh.
Loại này được gọi là cocktail, thực chất
chỉ là một chút
đồ uống có vị rượu.
Hạ Tân Ngôn uống một ngụm rồi chăm
chú ăn mì, thỉnh
thoảng lại ngẩng đầu nhìn TV giống cô.
Cô gái bên cạnh thỉnh thoảng lại bật
cười, có lẽ vì đột
nhiên phát hiện trong nhà có thêm một
người nên tiếng
cười của cô lại thu lại rất nhiều, cố nhịn
cười mà vai run
lên.
“Không cần nhịn.” Hạ Tân Ngôn nhắc
nhở cô, “Đây là
nhà em.”
Phương Á bĩu môi, đúng vậy, đây là nhà
cô, tại sao phải
nhịn?
Sau đó, Hạ Tân Ngôn nghe thấy tiếng
cười trong trẻo
không hề kiềm chế của Phương Á.
Lần này Hạ Tân Ngôn không ăn chậm
như lần trước, ăn
xong anh ngồi đó, vừa ăn móng gà vừa
uống rượu, cùng
Trang 105
105
cô xem chương trình tạp kỹ, không để ý
thời gian, thấy
cô cười, anh cũng cười theo.
Chương trình tạp kỹ kết thúc, hộp móng
gà trước mặt
Phương Á cũng hết, giọt rượu cuối cùng
cũng đã vào
miệng.
“Mười hai giờ rồi.” Phương Á nhìn đồng
hồ, thấy Hạ Tân
Ngôn vẫn chưa có ý định đi, “Ngày mai
anh không phải
đi làm sao?”
“Có chứ.”
“Vậy sao anh còn chưa về?”
“Không muốn về, được không?”
Hạ Tân Ngôn nhìn Phương Á, thấy cô có
vẻ hơi hoảng
hốt, anh mới cười đứng dậy, mang bát
vào bếp, rửa
sạch và dọn dẹp.
Anh cầm áo khoác lên, nói với Phương Á
vẫn đang nhíu
mày, “Trêu em thôi, phải về chứ.”
Phương Á liếc nhìn anh, chờ anh ra khỏi
nhà.
“Em nói em cũng vậy, chúng ta quen
nhau đến thế rồi,
em không thể khách sáo giữ tôi lại một
chút sao?”
Hoàn toàn không cần thiết phải không.
Giữ lại thế nào được?
Cô nhìn chằm chằm vào anh.
Hạ Tân Ngôn cười bất đắc dĩ, “Đi đây.”
Trang 106
106
Phương Á tiễn anh ra ngoài, nhìn anh
bấm thang máy,
đợi anh vào trong rồi mới đóng cửa lại.
Hai người họ thực sự giống như những
người hàng xóm
có mối quan hệ không quá thân thiết
nhưng cũng không
quá tệ.
Phương Á dọn dẹp phòng khách một
chút, tiếng gõ cửa
lại vang lên.
Lại muốn làm gì nữa đây?
Phương Á bực mình mở cửa, “Anh... là
ai?”
Khuôn mặt xa lạ khiến Phương Á lập tức
cảnh giác.
Lẽ ra cô không nên mở cửa mà không
nhìn xem là ai.
Quá đỗi đương nhiên cho rằng lại là Hạ
Tân Ngôn.
May mà cô chỉ mở một khe cửa không
lớn lắm, hai tay
và thân thể cô đều áp vào cửa, cảnh giác
hỏi đối
phương, “Anh là ai?”
“Xin chào, xin hỏi cô có quen luật sư Hạ
Tân Ngôn
không?” Người đàn ông hỏi cô rất lịch
sự.
Phương Á nhíu mày, đêm hôm khuya
khoắt đến gõ cửa
nhà cô, hỏi cô có quen Hạ Tân Ngôn
không?
Sao cảm thấy kỳ lạ vậy?
Hạ Tân Ngôn vừa mới về rồi mà?
Anh ta không biết Hạ Tân Ngôn sống ở
đâu sao?
Phương Á có chút đơn thuần, nhưng
không có nghĩa là
cô ngốc.
Trang 107
107
Đặc biệt là những người xuất hiện một
cách khó hiểu
vào ban đêm.
Phương Á lắc đầu, “Không quen.”
Người đàn ông có vẻ không tin, “À? Anh
ấy rất nổi tiếng,
là một luật sư rất giỏi. Cô không quen
sao?”
“Không quen.” Phương Á lộ ra vẻ mất
kiên nhẫn, trực
tiếp đóng cửa lại.
Tay của đối phương, lại chống vào cánh
cửa.
Lòng Phương Á thắt lại.
Một cảm giác sợ hãi vô cớ dâng lên trong
lòng, cô nhìn
chằm chằm người đàn ông bên ngoài
cửa, dù anh ta có
vẻ ôn hòa đến đâu, trong mắt cô cũng
biến thành hình
ảnh Sói Bà Bà.
Con sói đội lốt người.
“Anh làm gì vậy?” Phương Á vừa sợ vừa
kinh hãi.
“Em gái, nhà em chỉ có một mình em
thôi sao?”
“...” Lời này vừa thốt ra, Phương Á
hoảng sợ tột độ.
An ninh của khu chung cư không nên
kém như vậy chứ.
Phương Á nuốt nước bọt, dùng sức đẩy
cửa nhưng sức
đối phương rất lớn, chỉ một tay đã chống
được cánh
cửa, cô căn bản không đẩy lại được.
Đột nhiên, người đàn ông chạm vào tai
mình một cái.
Lúc này Phương Á mới phát hiện trong
tai anh ta có đeo
tai nghe.
Trang 108
108
“Được, biết rồi.” Người đàn ông buông
tay, mỉm cười
với Phương Á, “Xin lỗi, đã làm phiền.”
Anh ta vừa đi, Phương Á lập tức đóng
sập cửa lại.
Phương Á ôm n.g.ự.c, tim đập thình thịch.
Cô thề, sau này bất kể lúc nào có người
gõ cửa, cô cũng
phải nhìn trước rồi mới mở cửa.
Nếu người vừa rồi là một tên tội phạm
hung dữ nào đó,
thì hôm nay cô c.h.ế.t chắc rồi.
Tim Phương Á như nhảy lên cổ họng, cô
vào bếp rót một
cốc nước uống, n.g.ự.c vẫn còn phập
phồng gấp gáp.
Bình tĩnh lại, cô rất tò mò, tại sao lại có
người đến tìm
Hạ Tân Ngôn vào đêm khuya như vậy?
Không nên.
Cho dù có chuyện gấp, cũng phải là ban
ngày chứ.
Phương Á cảm thấy có gì đó không ổn.
Cô vội vàng lấy điện thoại gọi cho Hạ
Tân Ngôn.
Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có
người nhấc máy.
“Luật sư Hạ, anh không có ở nhà sao?”
“...”
Không có tiếng động, chỉ nghe thấy tiếng
thở dốc.
Phương Á nghe có vẻ như tiếng thở dốc
sau khi chạy bộ,
nhưng lại không giống.
“Luật sư Hạ, anh sao vậy?”
“...”
Trang 109
109
Đúng lúc Phương Á nghĩ rằng anh vẫn sẽ
không nói gì,
đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của
Hạ Tân Ngôn,
“Không sao... Em nghỉ ngơi sớm đi.”
Rõ ràng anh đang không ổn.
Phương Á vẫn nói với anh, “Vừa rồi có
một người đàn
ông đến nhà tôi hỏi tôi có quen anh
không, tôi thấy rất
kỳ lạ nên nói là không quen. Sau đó anh
ta nghe điện
thoại rồi đi mất.”
“Ừm, em làm rất đúng.” Hạ Tân Ngôn
thở hổn hển,
“Nhớ kỹ, sau này bất kể ai hỏi em có
quen tôi không,
đều nói là không quen. Và, đừng tùy tiện
mở cửa cho
người lạ.”
Phương Á đương nhiên sẽ không tùy tiện
mở cửa cho
người lạ rồi. Nếu không phải nghĩ là anh
lại quay lại, cô
đã không mở.
“Anh... thật sự không sao chứ?”
“Không sao. Em ngủ sớm đi, cúp máy
đây.”
Đây là lần đầu tiên anh chủ động kết thúc
cuộc gọi
nhanh như vậy.
Phương Á nhìn màn hình đã kết thúc
cuộc gọi, nhớ lại
chuyện vừa rồi, và cả lời dặn dò của Hạ
Tân Ngôn, bao
gồm cả tiếng thở dốc trong điện thoại của
anh.
...Lòng cô, rất bất an.
Nhưng cô, lại không biết mình có thể làm
gì khác.
Trang 110
110
Ngày hôm sau. Phương Nhã gõ cửa nhà
Hạ Tân Ngôn từ
sớm, nhưng không có ai mở cửa.
Tối qua anh không về nhà sao?
Cô gọi điện thoại cho anh, lần này anh
bắt máy rất
nhanh.
"Alo."
Giọng anh lại trở về như trước kia, nghe
rất trong trẻo,
ôn hòa.
Phương Nhã c.ắ.n môi, "Anh không có ở
nhà à?"
"Ở văn phòng luật."
"Ồ." Phương Nhã phồng má, bước vào
thang máy, quay
về, "Anh không sao chứ?"
"Không sao."
Cô không quen với cách trả lời nghiêm
túc này của anh,
khiến Phương Nhã không biết nên nói gì
nữa.
"Sao vậy? Lo lắng cho tôi à?" Giọng nói
ở đầu dây bên
kia cuối cùng cũng có chút cảm giác như
trước, không
đứng đắn lắm.
Phương Nhã có hơi lo lắng, nhưng cô sẽ
không nói thẳng
với anh.
"Ha." Hạ Tân Ngôn khẽ cười một tiếng.
Sau đó, anh gọi cô.
"Nhã Nhã."
Trang 111
111
"..." Mỗi lần nghe anh gọi cô như vậy,
tim cô lại không
kìm được mà đập mạnh, có chút loạn.
"Gì?"
"Dạo này tôi sẽ không về nhà."
"Ồ."
"Nhớ những gì tôi nói với em tối qua."
Phương Nhã nhíu mày.
"Dù ai hỏi em có quen biết tôi không,
cũng nói là không
quen." Hạ Tân Ngôn nhắc lại.
Trước đây, không cần anh dặn dò cô
cũng nghĩ như vậy.
Bây giờ, anh đặc biệt dặn dò như thế,
dường như muốn
phủ nhận mối quan hệ quen biết với cô,
trong lòng cô
lại cảm thấy hơi khó chịu.
Cô không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện
gì với anh,
nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời, "Biết
rồi."
"Ngoan."
"..." Cô đã hai mươi sáu tuổi rồi, vậy mà
anh vẫn coi cô
như một đứa trẻ.
====================