Edit: Thu Beta: Tiểu Ngạn Đêm hè hơi lạnh.
Ngoài phòng, tiếng ve sầu kêu râm ran.
Nhìn thấy Hiểu Dạ đứng ở cửa phòng ngủ, Cảnh Dã cứng đờ ở tại chỗ, đang nghĩ xem phải mở miệng giải thích như thế nào, thì thấy cô đột nhiên không nói một lời quay người đi vào trong phòng, gã rủa hai câu, vội vàng đuổi theo.
“Này, chuyện không phải là kiểu như em nhìn thấy đâu, có lẽ thoạt nhìn thì giống như là như vậy, nhưng thật ra không phải, anh biết có lẽ anh phải nói với em sớm một chút, nhưng mà đó là bởi vì trước đó anh với em không quá thân thiết, không phải, anh muốn nói là anh không có nghĩ –”
Gã vội vàng giải thích với cô, nhưng bởi vì càng vội nói lại càng nói năng lộn xộn, ai biết, người phụ nữ này lại giống như cái gì cũng không nghe thấy, sau khi vào phòng cầm lấy cái túi màu đen liền chạy ra bên ngoài.
“Này, đứng lại, người phụ nữ kia, em muốn đi đâu?” Thấy cô một bộ dáng muốn rời đi, gã hoảng hốt, cánh tay dài vừa duỗi ra đã nắm được quai của cái túi cô đang đeo.
“Buông tay ra!” Khuôn mặt cô hoảng hốt lo sợ, dùng sức kéo cái túi.
“Không muốn!” Gã liều c.h.ế.t nắm lấy cái quai, hung dữ gào lên trả lời.
Không có thời gian kéo co với gã ở đây, dù sao đồ cũng có thể mua lại, những người kia lại bất cứ lúc nào cũng có thể quay lại, cô quyết định thật nhanh, ném cái túi lại, quay người bỏ chạy.
“Con mẹ nó, em còn chạy!” Cảnh Dã vừa thấy, càng thêm tức giận, bước nhanh về phía trước, mạnh mẽ vác cô lên vai, quay người ném ở trên giường, cúi người đè lên người cô, tức giận quát: “Anh chỉ là không nói với em, trước đây anh từng làm lính đ.á.n.h thuê, em có nhất thiết phải bởi vì như vậy mà bỏ nhà rời đi không?”
Bị gã vừa khiêng rồi quăng như vậy, cả người Hiểu Dạ choáng váng một lúc, không còn sức lực để mà giãy dụa, vào lúc gã gào lên như vậy, từng câu từng chữ tiến vào trong tinh thần đang rối bời của cô, mãi cho đến giờ phút này cô mới nghe được rõ ràng gã nói cái gì, cô mờ mịt nhìn gã, đôi môi phấn nộn hé mở, “Đánh thuê….lính đ.á.n.h thuê?”
Thấy vẻ mặt cô tái nhợt, đôi mắt to tròn tràn đầy kinh hoảng, hai tay gã nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của cô, nổi cơn tam bành nói: “Trời ạ, em không cần phải sợ anh! Đây là nhà của em, nếu em khó chịu, phải đi cũng là anh đi! Con mẹ nó em đi làm cái gì?”
“Không…không phải, anh không hiểu, em phải rời khỏi nơi này!” Nghĩ tới người truy tìm tung tích của cô, sự hoảng loạn lại nổi lên ở trong lòng, sắc mặt cô tái nhợt vội vàng nói: “Bọn họ sẽ quay lại, thả em ra!”
“Bọn họ? Bọn nào? Em đang nói đám người vừa nãy? Bọn họ sẽ không quay lại, trừ phi không muốn sống nữa!” Gã trừng mắt nhìn cô như chim sợ ná, đột nhiên tỉnh ngộ, “C.h.ế.t tiệt, những người đó không phải là tới tìm anh, là tới tìm em!”
Đây là nhà của cô, người bọn chúng tìm đương nhiên chính là cô, khó trách vừa nãy gã còn cảm thấy kiểu dáng cây s.ú.n.g cuối cùng có chút kỳ quái, bây giờ gã nghĩ lại, mới phát hiện ra cây s.ú.n.g kia không phải là loại s.ú.n.g bình thường, mà là s.ú.n.g gây mê!
C.h.ế.t tiệt, cả ngày gã đều bận rộn đi tìm hiểu cảm giác của mình với cô, nghĩ đến mức đầu óc choáng váng, căn bản đã quên mất tính toán của mình–
“Shit! Bọn họ là loại người nào?” Gã mắng một tiếng, nhíu mày hỏi thẳng.
Cổ họng Hiểu Dạ xiết c.h.ặ.t, không nói được một lời ra khỏi miệng.
Trời ạ, đều là lỗi của cô!
Cô không có cách nào không để ý tới cô bé quật cường đáng yêu kia, không có cách nào để ngừng va chạm với mãnh nam tự cao tự đại này, cho nên cô cái gì cũng không muốn nghĩ thêm nữa, cô trốn tránh để mọi thứ phát triển đến nỗi không thể khống chế được, tự nói với mình những người kia sẽ không tìm được cô, thuyết phục chính mình rằng bọn họ đã muốn buông tha cho cô.
Nhưng là bọn họ đã tìm tới cửa, gã thiếu chút nữa sẽ c.h.ế.t.
Thiếu chút nữa.
Cũng chỉ thiếu một chút như vậy, nếu như gã tránh chậm một chút, bây giờ gã sẽ chỉ là một cái xác.
Hiểu Dạ trừng mắt nhìn gã, chỉ cảm thấy muốn khóc một trận.
Trên mặt gã, miệng vết thương bị trầy da do đạn vẫn còn rướm m.á.u, mặc dù miệng vết thương kia rất nhỏ, nhỏ đến mức chỉ có hai, ba centimet mà thôi, nhưng vẫn làm cho cô nhìn thấy mà đau lòng, cô nhìn thấy người kia nổ s.ú.n.g với gã, thấy gã thiếu chút nữa là c.h.ế.t ở dưới nòng s.ú.n.g, lại không kịp ngăn cản, thậm chí còn kêu không ra tiếng.
Trong nháy mắt đó, cô mới phát hiện ra mình yêu gã, rất yêu rất yêu gã, nhưng mà cô lại làm cho gã bị liên lụy, thiếu chút nữa là hại c.h.ế.t gã…
Không, cô không có cách nào nhìn gã c.h.ế.t đi, bây giờ vẫn còn kịp, gã cái gì cũng không biết, chỉ cần cô rời khỏi nơi này, đi thật xa, rời khỏi gã càng xa càng tốt, xa đến mức sẽ không liên lụy đến gã nữa, như vậy gã sẽ sống sót, sống được rất tốt rất tốt.
“Buông tôi ra.” Kiềm chế xúc động muốn khóc, Hiểu Dạ mặt lạnh lùng nói.
Gã vẫn không để ý tới lời nói của cô, vẫn đè ở trên người cô, híp mắt hỏi lại: “Những người đó là ai?”
“Chuyện đó không liên quan đến anh, tránh ra!” Cô lạnh giọng gạt bỏ.
“Anh muốn biết–” Gã c.ắ.n răng, tức giận lặp lại cùng một câu hỏi, “Bọn họ là ai?”
“Anh cái tên vương bát đản ngoan cố này!” Cô cong người giãy dụa, tức giận gào lên: “Thả tôi đi!”
“Trừ phi anh c.h.ế.t!” Gã phẫn nộ rít gào ra tiếng, giận đến nỗi thiếu chút nữa là túm lấy cô mà lắc, “Em nghe rõ chưa? Trừ phi anh c.h.ế.t!”
“Tôi đã nói nó không liên quan đến chuyện của anh.” Người đàn ông ngoan cố này thật sự sắp bức điên cô. Nước mắt Hiểu Dạ tràn ra, trừng mắt nhìn gã, vừa vội lại vừa tức tàn nhẫn nói: “Chẳng qua là chúng ta lên giường vài lần, anh cho rằng anh là cái gì? Thả tôi ra!”
“Anh là cái gì ư? Anh là người đàn ông của em!” Gân xanh của gã nổi lên, tức giận đến mức dựng tóc gáy, “Chẳng qua là lên giường vài lần? Chúng ta cùng nhau cũng không phải chỉ có vài lần, ít nhất cũng có hơn trăm lần! Con mẹ nó, bây giờ nói cho anh biết những tên vương bát đản kia là từ đâu chui ra? Nói mau!”
“Anh cái tên điên ngoan cố này!” Cô vừa thẹn vừa tức, mặt đỏ bừng gào đáp lại, “Cho dù có hơn trăm lần thì sao, đàn ông tìm thì sẽ có! Anh cho rằng anh có gì đặc biệt hơn người!”
Đàn ông tìm thì sẽ có? Gã có gì đặc biệt hơn người?
Gã giận tới mức khóe mắt giật giật, tức giận cúi đầu hôn, dùng miệng ngăn chặn đôi môi đáng c.h.ế.t của cô.
C.h.ế.t tiệt, tên ác ôn này….Không công bằng, sao gã có thể dùng chiêu này!
Chỉ với một nụ hôn, toàn thân Hiểu Dạ đã mềm nhũn, chỉ cảm thấy vừa tức vừa giận lại không thể phản kháng, cô muốn c.ắ.n cái đầu lưỡi đang không yên kia của gã, kết quả ngược lại vẫn cùng gã tiếp tục dây dưa, sau đó một lúc, cô ngoài đáp lại gã, cũng không thể suy nghĩ bất cứ thứ gì.
Cảnh Dã cởi bỏ quần áo của hai người, dùng tất cả những kỹ xảo để âu yếm cô, hôn môi cô, khiêu khích cô, cho đến khi cô th* d*c liên tục, toàn thân đều đang run lên, giống như không thể chịu được sự đụng chạm của gã.
Gã ngẩng đầu, hai mắt đen lấp lánh, cô vươn tay về phía gã, gã lại tóm lấy cổ tay cô, tay ngăn cô lại, cả người đầy mồ hôi, giọng nói khàn khàn nhìn cô.
“Gọi tên anh.” Hơi thở của gã ồ ồ nói.
Gã muốn biết cô đang cùng một chỗ là gã, không phải người khác, không phải là người nào khác.
Đáng c.h.ế.t, tên nam nhân chiết tiệt này.
“Anh…” Hiểu Dạ c*n m** d***, người vì h*m m**n mà cong lưng r*n r*.
“Tên của anh.” Gã nhìn chằm chằm khuôn mặt đỏ ửng của cô, kiên trì nói, cơ bắp toàn thân kéo căng muốn c.h.ế.t.
Cô càng dùng sức cong người lên, muốn chạm vào gã, nhưng đó cũng không phải là cách.
“Làm ơn……” Cô khẽ nấc ra tiếng.
Gã cúi người tới gần cô, gần đến mức chỉ cách môi của cô có khoảng một tấc, khàn giọng dụ dỗ, “Tiểu núi lửa, tên của anh.”
Cô chịu không nổi, run giọng bật thốt lên tên của gã: “Cảnh…… Cảnh Dã……”
Đáy mắt của gã hiện lên sự hài lòng, lại vẫn bá đạo thấp giọng tuyên bố, “Em là của anh, cả đời đều là của anh, em không được đi tìm người đàn ông khác.”
Trong nháy mắt tiếp theo, gã tiến vào cô, ánh mắt sáng ngời, dã man ra lệnh, “Nói, em là của anh.”
Cô thở gấp, thuận theo nói: “Em…là của anh…”
“Của anh.” Gã khàn giọng tuyên bố, nâng đầu cô lên, giữ lấy rồi hôn cô, sau đó một lần lại một lần cùng cô hợp lại thành một, cô bám c.h.ặ.t vào gã, nhiệt tình đáp lại, vận động, ngâm lên giai điệu nhiệt tình, cùng gã cùng nhau bay vào trong thế giới chỉ có hai người tồn tại, vừa vạn phần điên cuồng tươi đẹp vừa rực rỡ sắc màu.
===================
Đêm càng sâu.
Ngôi sao ở trong bầu trời đêm chậm rãi lưu chuyển.
Hiểu Dạ trừng mắt nhìn ảnh ngược của đôi nam nữ được chiếu ra từ kính, quả thật không thể tin được người phụ nữ có đôi mắt màu nâu mờ mịt, đôi môi anh đào đỏ tươi, mái tóc đen rối bời ở trên gối, thân hình tr*n tr** trắng như tuyết bị người đàn ông bao trùm, nhìn mười phần ph*ng đ*ng nhiệt tình, lười biếng kh*** g** kia là mình.
Nhưng đây thật sự là cô, thật sự chính là cô.
Cô có chút mê hoặc nhìn hình ảnh hai người kích động tạo thành, lại cảm thấy xấu hổ túng quẫn vạn phần, cô biết mình cần phải đứng lên chạy trốn, dùng tốc độ nhanh nhất thoát khỏi nơi này, nhưng mà lại mệt mỏi đến mức ngay cả một ngón tay cũng nhấc không nổi.
Bây giờ thật sự là quá mức rồi, sao cô lại không có cách nào để kháng cự người đàn ông này?
Cô c*n m** d***, rất muốn khóc.
“Đây chỉ là t*nh d*c đơn thuần.” Cô cậy mạnh buồn bực nói với cái bóng của người đàn ông ở trong tấm kính, thoạt nhìn vô cùng hài lòng thỏa dạ nói.
t*nh d*c?
Gã từ ảnh phản chiếu kia nhìn cô, tay ngăm đen ở trên lưng cô, lòng bàn tay thô ráp nhẹ nhàng v**t v* bụng cô, tay kia thì v**t v* nơi tròn mềm mại của cô, thân thể của cô thơm quá, rất mềm mại, rất thích hợp với gã, từ trên xuống dưới chỗ nào cũng vừa khớp, giống như là vì gã mà được tạo thành.
“Nếu không còn có thể là cái gì?” Gã nhíu mày, dùng ngón cái vỗ về chơi đùa nh* h** hồng phấn của cô.
Đúng vậy, còn có thể là cái gì nữa? Có thể thấy được bộ dáng đương nhiên của gã, Hiểu Dạ bắt đầu phát cáu, bàn tay hạnh kiểm xấu của gã làm cho phản ứng của thân thể cô như lửa cháy đổ thêm dầu, cô lập tức giận đến mức váng đầu, lập tức kéo bàn tay ma quỷ làm cho người khác bực mình ra, quay người quăng cho gã một cái tát.
Chát!
Trong bóng đêm tịch mịch, tiếng bàn tay tát vào mặt đặc biệt làm cho lòng người hoảng sợ, mãi đến khi bàn tay truyền đến một trận đau đớn nóng bỏng, cô mới phát hiện ra mình làm cái gì, bất giác bịt miệng lại, hoảng loạn một hồi.
Ai ngờ được, người đàn ông bị ăn tát kia, lại một chút cũng không để ý, ngược lại lấy khuỷu tay chống đỡ nửa thân người tráng kiện lên, đưa tay sờ sờ khuôn mặt nóng rát, hướng về phía cô nhướng mày nhe răng cười.
“Cho nên, đây không phải chỉ là t*nh d*c đi?”
“Anh….anh cái đồ…” Cô bỗng dưng đỏ mặt, quẫn bách mắng: “Vô lại!”
“Nhưng mà em thích cái đồ vô lại này, vô cùng thích, đúng không?” Gã cười gian nghiêng người tới gần cô.
“Nói hươu nói vượn!” Cô đỏ mặt quăng lại một câu này rồi xoay người muốn xuống giường, lại bị gã kéo trở về giường đè lên.
“Nếu đây là nói bậy, sao em lại muốn chạy?”
“Tôi không muốn chạy, tôi chỉ là muốn đi vệ sinh!” Cô đỏ mặt, lớn tiếng cãi lại, mở miệng nói: “Sao? Hay bây giờ tôi ngay cả đi toilet cũng không được phép?”
“Đương nhiên là có thể, chỉ cần anh và em cùng nhau đi vào.” Cảnh Dã nói vậy mặt không đỏ, thở không gấp.