Nói tới đây, Hiểu Dạ kích động lên, “Hắn ta không chỉ bắt em, còn bắt những người khác, những người khác có dị năng, hắn ta lợi dụng em, lợi dụng bọn họ, đối với bọn họ làm rất nhiều thí nghiệm làm cho nhân thần phẫn nộ (ám chỉ ai thấy cũng phải nổi giận), em quên không được những biên bản cùng với hình ảnh mà ngày đó xem được ở trong máy vi tính, quên không được những người kia đau đớn khóc thét! Hắn ta đem bọn em nhốt lại ở những căn phòng không giống nhau, người trông giữ không giống, bọn họ lại nhìn qua những camera giấu kín, giám sát hai mươi tư giờ không gián đoạn chút nào, bọn em hoàn toàn không có riêng tư, không có tên, chỉ là một món đồ chơi, chỉ là một con lại một con động vật thí nghiệm–”
Cô nghẹn ngào một tiếng, kìm lòng không được nắm c.h.ặ.t hai bàn tay, “Nếu như chỉ có em thì coi như thôi, nếu như chỉ có em, có lẽ em sẽ cam chịu số phận như vậy mà trôi qua ngày, nhưng hắn ta ở trên mạng ăn trộm tiền của xí nghiệp, trộm tiền của chính phủ, trộm tiền rồi lại còn mở rộng thiết bị, bắt người để làm nhiều thí nghiệm tàn nhẫn hơn nữa, khi đó em mới biết được còn tiếp tục như thế, chính là làm cho càng nhiều người bị hại hơn, mà em chính là đồng lõa.”
“Em không phải!” Gã nâng mặt cô lên, phẫn nộ nói: “Không được phép nói mình như vậy!”
“Em phải.” Cô rơi lệ đầy mặt nói: “Nếu không phải em, hắn ta không thể ở trong một khoảng thời gian ngắn lấy được nhiều tiền như vậy, sau đó cũng sẽ không có nhiều người bị hại như vậy. Nếu như em đủ kiên cường ngay từ đầu, không nghe, không tin tưởng lời nói dối của hắn ta, nếu em không nói với hắn ta, hắn sẽ nghĩ ‘thần hành giả’ chính là món đồ hỏng, hắn sẽ không có cách nào để từ những tư liệu ăn cắp được đến uy h**p cưỡng ép khống chế chính phủ và những xí nghiệp kia, nếu như không có em, thế lực của hắn cũng sẽ không khuếch trương đến mức vô hạn độ như thế–”
“Không đúng! Nếu như em không nói với hắn ta, hắn sẽ g.i.ế.c em, em đã c.h.ế.t, hắn ta cũng sẽ tìm người xui vẻo kế tiếp để tiếp tục thí nghiệm cái máy móc quỷ quái kia! Loại người như thế anh thấy nhiều rồi, hắn ta là một tên điên, hơn nữa lòng tham không đáy, hắn chỉ tin tưởng chính mình, chỉ biết kiểm tra nhiều lần, căn bản sẽ không quan tâm trước khi thành công, đến tột cùng sẽ c.h.ế.t bao nhiêu người! Em hiểu không?”
Cô khóc không thành tiếng nhìn gã, trong đôi mắt đẫm lệ đều là tự trách.
Cho tới giờ, gã mới biết được từ trước cho tới nay cô vẫn luôn gánh lấy sự đau đớn như vậy, vì sai lầm của tên điên kia mà vẫn tự trách không thôi, gã đem cô ôm c.h.ặ.t, thấp giọng nói: “Cô bé ngốc! Không cho phép em lại suy nghĩ lung tung nữa, tất cả chuyện này không phải là lỗi của em, em chỉ là người bị hại, kẻ đáng c.h.ế.t chính là tên vương bát đản b**n th** kia, là người nghiên cứu những thứ này! Không phải em! Nghe vậy đã hiểu ra chưa?”
“Không phải……lỗi của em?” Cô vùi đầu ở trong lòng gã, nức nở hỏi.
“Đúng! Không phải!” Gã nổi trận lôi đình gào thét: “Ngay cả một giây anh cũng không cho phép em ngĩ như vậy!”
“Nhưng mà…… Nếu em……”
“Không có nếu như!” Gã ôm c.h.ặ.t cô, c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt nói: “Không phải em, cũng sẽ là những người khác, cho tới bây giờ cũng không phải là em sai! Hãy nghe anh nói, ngay từ đầu em cũng không biết những con số cùng ký tự kia là cái gì, đúng không?”
Hiểu Dạ rưng rưng gật đầu.
“Em cũng không biết là bọn họ đang làm cái thí nghiệm gì, đúng không?”
Cô lại gật đầu.
“Một khi đã như vậy, vậy thì tại sao sai lầm lại có thể là của em!”
Là như vậy sao?
Cô có chút mờ mịt ngẩng đầu,“Không phải em làm hại?”
“Đương nhiên không phải.” Gã xoa nhẹ mặt cô, ấm áp nói: “Em đã chạy trốn rồi, không phải sao?”
Cô rưng rưng kinh ngạc nhìn gã, cho tới nay, cô vẫn luôn trách tội chính mình, mặc dù sau này trốn thoát rồi, cô lại cảm giác mình không có quyền được sống, nhưng lại không có cách nào bỏ qua được sự tự do thật vất vả mới có được này, chấm dứt sinh mệnh của chính mình, chỉ có thể ở trên cõi đời này ích kỷ kéo dài hơi tàn, không ngừng tiếp tục chạy trốn.
Nhưng hôm nay, gã nói một phen lại dễ dàng cởi bỏ sự áy náy trải qua một thời gian dài ở trong lòng của cô.
Giống như đã cởi bỏ gông xiềng nặng nề ở trong lòng, cô có chút mệt mỏi nhìn gã, sau đó khóc bật cười, gật đầu nói: “Đúng, em đã trốn được rồi…trốn được rồi….”
Gã cầm khăn giấy đưa cho cô, Hiểu Dạ lau nước mắt, một lúc lâu sau mới tương đối bình tĩnh lại.
Cảnh Dã nhìn cô, nhẹ giọng hỏi: “Em làm thế nào?”
Vừa rồi theo như lời nói của cô, nơi đó đề phòng nghiêm ngặt, bình thường cô không phải là bị gây mê, thì chính là bị trói lại, gã nghĩ như thế nào cũng nghĩ không ra cô làm sao trốn ra được.
Hiểu Dạ hít hít cái mũi, hít một hơi thật sâu, nhất cổ tác khí [1] nói: “Từ sau khi em biết Midro làm những chuyện như vậy, vẫn luôn muốn chạy trốn. Ngay lúc ban đầu, chạy trốn căn bản là chuyện không có khả năng, nhưng khi đó tình huống lại bất đồng rồi, bởi vì em có thể dùng “thần hành giả”. Em lợi dụng mỗi khi sử dụng “thần hành giả”, từ máy tính chủ tìm ra kiến trúc kết cấu của sở nghiên cứu. Bao gồm cả vị trí của máy camera, thời gian giao ban của nhân viên, tìm ra được thời gian và đường đi để chạy trốn. Ngay vào lúc mấy ngày trước khi em quyết định đào tẩu, em gặp được một tên h.a.c.ker đang thử xâm nhập vào máy vi tính của sở nghiên cứu trên internet. Em trốn tránh khỏi sự giám sát của nhân viên sở nghiên cứu, thông qua mạng mà liên lạc với cậu ta. Tên của Hacker đó là Quỷ Ảnh, cậu ta nghe nói chuyện của “thần hành giả”, mới một đường truy tra đến đây.”
*truy tra: truy xét, điều tra.
[1] NHẤT CỔ TÁC KHÍ một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm (“Tả Truyện” Trang Công thập niên: ‘phu chiến, dũng khí dã. Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt’. Khi đ.á.n.h trận dựa vào dũng khí, đ.á.n.h một tiếng trống, dũng khí tăng lên, đ.á.n.h hai tiếng trống, dũng khí suy giảm, đ.á.n.h ba tiếng trống, dũng khí không còn. Sau này ví với nhân lúc đang hăng hái làm một mạch cho xong việc)
Cô cười cười, “Em biết ở dưới tình huống của em yếu ớt như vậy, cho dù em có thể chạy trốn khỏi sở nghiên cứu, cũng không có khả năng đi quá xa, cho nên em gạt cậu ta em là người của sở nghiên cứu, em có thể đem “thần hành giả” trộm đi ra ngoài cho cậu ta, nhưng cậu ta phải giúp em đào tẩu.”
“Tên kiađồng ý rồi?”
“Vâng.” Hiểu Dạ gật đầu, “Em nói cho cậu ta ngày đào tẩu, xin cậu ta tiếp ứng, đến thời gian ngày hôm đó, là thời gian cố định sẽ sử dụng “thần hành giả”, em lợi dụng cơ hội ở trong hệ thống giám thị máy tính làm rối loạn gây bug, cũng nhờ máy tính đúng giờ thì mở cái khóa điện t.ử ở trong gian phòng đó của em, sau đó từ đường ống thoát rác mà đi vào xe chở rác, cuối cùng, sau đó xe chở rác đưa em ra khỏi cổng, Quỷ Ảnh hối lộ tài xế xe chở rác, tự mình lái xe tới tiếp ứng.”
“Đúng, tôi phí tâm phí sức giúp cô nhập cư trái phép, còn giúp cô làm giấy tờ chứng minh giả, cùng cô dây dưa hơn mấy tháng, cô người phụ nữ này mới cùng tôi nói một chút, nhưng bây giờ thoáng cái đã đem tất cả nói cho cái tên đại ngốc không biết từ nơi nào chui ra này!”
Giọng đột nhiên xuất hiện làm cho hai người khẽ giật mình, song song ngẩng đầu nhìn về phía phát ra thanh âm,Cảnh Dã ở trong chốc lát đem khẩu s.ú.n.g 2.2 của Hiểu Dạ cầm vào trong tay đầu tiên, nhanh như chớp nhắm ngay vào người vừa tới.
Chỉ thấy một tên thanh niên hơn hai mươi tuổi chẳng biết vào cửa từ lúc nào, hai tay cậu ta ôm n.g.ự.c, vẻ mặt lão đại khó chịu nhìn về phía Hiểu Dạ đang đỏ bừng cả mặt, vội vàng nắm c.h.ặ.t lấy cái chăn lụa che giấu bản thân, lảm nhảm nói: “Cô làm gì mà không mở điện thoại? Hại lão t.ử tôi cho rằng cô đã bị người tóm rồi, gấp đến độ tôi đang ở xa phải ngồi trực thăng bay tới đây, ai ngờ lại nhìn thấy cô trần như nhộng lăn lộn trên giường với đàn ông, hừ!”
“Điện thoại?” Hiểu Dạ kinh ngạc, khuôn mặt nhỏ lập tức xấu hổ đến mức càng thêm đỏ rực, quẫn bách nói: “Tôi đã quên sạc.”
“Cậu vào bằng cách nào?” Gã lại không nghe thấy tiếng người này tiếp cận, Cảnh Dã cảm thấy hơi hoảng sợ, cảnh giác nhìn cậu thanh niên vô cùng đẹp trai.
“Cửa không khóa.” Cậu ta liếc mắt xem thường.
“Quỷ Ảnh?” Cảnh Dã giữ c.h.ặ.t lấy Hiểu Dạ đang muốn đứng dậy chạy trốn vào phòng tắm, không thèm quan tâm đến chính mình đang khỏa thân, chỉ là dùng cánh tay dài bá đạo ôm lấy cô, bày ra dáng vẻ tuyên bố, lạnh lùng mở miệng hỏi: “Ngày hôm qua người ở trên mạng là cậu?”
“Không, tôi gọi là Ảnh, anh có thể gọi tôi là Tiểu Ảnh.” Anh chàng đẹp trai tiêu sái cười, “Quỷ ca mới là người ở trên internet. Bọn tôi chuyên môn giúp người chạy trốn, anh ấy phụ trách giấy tờ tài liệu, tôi thì phụ trách công việc thực tế khác.”
“Các anh có hai người?” Hiểu Dạ giật mình, đột nhiên ngẩng đầu.
“Em không biết?” Cảnh Dã nhướng mày, họng s.ú.n.g vẫn nhằm về phía vị soái ca ở cạnh cửa kia.
“Em tưởng là cùng một người, em chỉ gặp qua cậu ta.” Cô lắc lắc đầu, sau đó đột nhiên cứng đờ, quay đầu nhìn Cảnh Dã, “Sao lại nói ngày hôm qua người ở trên internet là cậu?”
Cảnh Dã cứng đờ, còn không kịp trả lời, đã thấy thằng bé đẹp trai kia cười trên nỗi đau của người khác cười nói: “Ha ha, cô không biết sao? Ngày hôm qua anh ta bảo người ta lên trên mạng do thám nguồn gốc của cô, còn đem tên thật của cô gõ lên đó, nếu không phải là Quỷ ca cắt liên lạc nhanh, người của Midro đã sớm tìm tới cửa rồi!”
“Bọn họ đã tới rồi.” Hiểu Dạ trừng mắt nhìn Cảnh Dã, cũng không quay đầu lại nói.
“Thật sao?” Tiểu Ảnh hoảng sợ, nhìn đông nhìn tây, “Ở đâu? Ở đâu?”
“Bị tôi đ.á.n.h chạy rồi.” Cảnh Dã khó chịu trừng mắt nhìn cầu ta, ở trong lòng đem cái tên tiểu t.ử c.h.ế.t tiệt này c.h.ử.i rủa trên một trăm lần.
“Vì sao điều tra em?” Hiểu Dạ nhìn Cảnh Dã, đáy mắt có thống khổ.
“Anh không phải là cố ý, trên người em có mùi của dầu lau s.ú.n.g.” Gã lẩm bẩm hai câu, giải thích cho mình, thì thấy cô một bộ dáng đau lòng, không khỏi rủa một câu: “Chính em còn không phải là không tin anh, cái gì cũng không nói với anh! Nếu em nói sớm, anh cũng không cần phải lén lén lút lút như thế rồi!”
“Em…em là không muốn liên lụy các anh….”
“Đã không còn kịp rồi.” Gã khó chịu nói.
Cô đau xót trong lòng, cổ họng thít c.h.ặ.t, “Xin lỗi….em rất xin lỗi….”
“Xin lỗi cái rắm!” Cảnh Dã nghe được nổi giận một hồi, nhìn cô như vậy đã biết là cô lại bắt đầu để tâm vào chuyện vụn vặt rồi, gã cầm lấy hai cánh tay của cô, thở hổn hển quát: “Em ít suy nghĩ lung tung đi cho anh, anh chính là thích bị em liên lụy! Mẹ nó, em còn không hiểu sao?”
“Hiểu…hiểu cái gì?” Cô lại càng hoảng sợ, hoang mang ngẩng đầu, trên mi mắt lại ướt nước mắt, bối rối nhìn gã.
“Anh yêu em, đồ ngốc!”
P/s: Giải thích một chút về ngôi xưng ở trong này. Lúc Hiểu Dạ xưng là tôi, là cô nàng đang muốn làm mặt lạnh, bỏ đi nên kìm nén cảm xúc.
Còn việc sử dụng từ hắn trong đoạn trên là do mình thật sự không biết dùng từ gì để thay thế cho nó. Bạn nào có ý kiến có thể cmt ở dưới cho mình.
Việc gọi là Quỷ ca vì mình thấy nó hợp. Nếu chuyển sang tiếng Việt là Anh Quỷ thực sự mình không chịu được =.=