Tôi và chồng đã kết hôn được năm năm.
Tôi tưởng chúng tôi sẽ sống với nhau đến đầu bạc răng long nhưng anh ta lại ngoại tình.
Đối tượng ngoại tình của anh ta thế mà lại chính là cô cấp dưới của tôi.
Kẻ thứ ba này ngày ngày đến trước mặt tôi diễu võ dương oai, "Ôn Nam, chị cứ đợi đơn ly hôn đi!"
Tôi chỉ vô thức gật đầu.
Cho đến một ngày, tôi ném một bản thỏa thuận ly hôn lên bàn, "Ký đi, rồi ra đi tay trắng!"
Ả nhân tình lúc này mới hoang mang, mắt đảo một vòng rồi dè dặt mở lời, "Chị Nam, hay là... để em về trước nhé?"
1
Thực ra, tôi đã biết chuyện Trình Nhất ngoại tình từ lâu.
Người làm trong cơ quan nhà nước không được phép dùng nước hoa quá nồng, vậy mà dạo gần đây, mỗi ngày anh ta trở về nhà đều mang theo một mùi hương gay gắt, nồng nặc.
Khoảnh khắc tận mắt nhìn thấy những bằng chứng phản bội của chồng, tôi vẫn đang ngồi ở văn phòng công ty.
Người phụ nữ cùng anh ta lên giường lại chính là Tống Di - cấp dưới của tôi.
Năng lực làm việc của Tống Di không tệ, nhưng giữa tôi và cô ta trước giờ cũng chỉ dừng lại ở mức gật đầu chào hỏi xã giao, chẳng có chút giao tình riêng tư nào.
Trưa hôm đó, Tống Di đột nhiên làm trái với tác phong ngày thường, cô ta thản nhiên đẩy cửa bước vào văn phòng của tôi, gương mặt rạng rỡ nụ cười.
"Chị Ôn Nam, vào Weibo nhấn theo dõi em cái đi, cho em tăng chút tương tác nào!"
Tống Di tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện bàn làm việc của tôi, điệu bộ thân thiết đến mức sượng sùng, thậm chí trong ánh mắt còn thấp thoáng vài phần khiêu khích.
Tôi liếc nhìn đôi chân đang bắt tréo của cô ta, khẽ nhướng mày, rồi vô thức gật đầu.
"Được chứ, tên tài khoản của cô là gì?"
Tống Di đưa điện thoại của cô ta sang. Tôi lướt ngón tay trên màn hình một lúc, một ảnh đại diện hình chú mèo nhỏ lập tức hiện ra.
Ấn vào trang cá nhân, tôi tiện tay bấm theo dõi ở góc dưới bên trái. Có lẽ do thói quen nghề nghiệp, tôi xoay màn hình điện thoại lại, đối diện thẳng với tầm mắt của Tống Di.
Cô ta rướn người nhìn một cái, lộ ra vẻ mặt vô cùng mãn nguyện rồi quay lưng bước đi.
Cái lối cư xử ấy của Tống Di khiến tôi thực sự không vừa mắt. Nói giảm nói tránh thì là hoạt bát, tự nhiên; còn nói thẳng ra chính là vô phép vô tắc, không biết phân biệt trên dưới.
Màn hình điện thoại vẫn dừng lại ở trang Weibo của Tống Di. Sẵn lúc rảnh rỗi, và có lẽ cũng nhờ vào giác quan thứ sáu nhạy bén của phụ nữ, tôi bắt đầu lướt xem dòng thời gian của cô ta.
Tống Di năm nay mới hai mươi tư tuổi, một mình bôn ba ở thành phố Ninh Thành này. Phần lớn những gì cô ta chia sẻ trên mạng xã hội đều xoay quanh chú mèo nhỏ cô ta nuôi.
Thế nhưng, cuộc đời làm gì có chuyện đơn giản đến thế. Khi lướt xuống thêm ba bốn bài đăng nữa, một lượt nhấn thích của cô ta đã vô tình lọt vào mắt tôi.
Bài viết được nhấn thích kia đăng kèm hình ảnh một chiếc cà vạt, dòng trạng thái viết rằng: [Chắc là anh ấy sẽ thích lắm đây!]
Chiếc cà vạt sọc xanh ấy, tôi nhìn một cái là nhận ra ngay.
Mấy hôm trước khi Trình Nhất trở về nhà, trên cổ áo anh ta chính là chiếc cà vạt này. Kể từ sau lần tôi bị sảy thai, tôi chưa từng mua thêm cho anh ta một chiếc cà vạt nào nữa. Bản thân Trình Nhất khi tự mua cũng chỉ chọn loại màu đen thuần, thế nên món đồ này khiến tôi ghi nhớ đặc biệt sâu sắc.
Chẳng chút đắn đo, tôi ấn thẳng vào trang cá nhân của chủ nhân bài viết đó.
Ngay khi nhìn thấy bức ảnh chụp chiếc cà vạt, tôi đã biết rõ chuyện này không hề đơn giản. Lời giới thiệu ngắn gọn trên trang cá nhân của người này là: Thích ăn cam.
Trực giác của một người vợ mách bảo tôi rằng, đây chính là tài khoản phụ của Tống Di.
Tiếp tục lướt xuống dưới, tôi nhìn thấy bộ móng tay kiểu thuần khiết xen lẫn quyến rũ mà cô ta vừa làm vài ngày trước, và cả bức ảnh tự sướng thân mật của cô ta cùng Trình Nhất.
Rõ ràng, lý do Tống Di lên văn phòng tìm tôi hôm nay chỉ là một cái cớ. Mục đích thực sự của cô ta là muốn công khai khiêu chiến, ép chính thất là tôi phải nhường ngôi.
Nhưng tôi thật sự không tài nào hiểu nổi hành động này của cô ta. Tự tay dâng bằng chứng ngoại tình của chồng người ta đến tận cửa? Người phụ nữ không có não đến mức này, lần đầu tiên trong đời tôi mới được mở mang tầm mắt.
Lúc ấy, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà đau lòng hay khóc lóc, càng không rảnh rỗi để tự vấn bản thân xem mình đã làm sai ở điểm nào.
Tôi vô cùng bình thản lướt xem từng bài đăng một trên tài khoản phụ của cô ta. Nếu tôi không phải là vợ của Trình Nhất, có lẽ tôi còn có thể buông lời trêu chọc vài câu. Những gì cô ta phơi bày trên đó hoàn toàn là dáng vẻ của một người con gái đang chìm đắm trong mật ngọt của tình yêu, và bài đăng sớm nhất là vào ngày Lễ tình nhân năm ngoái.
Tôi không ngờ hai người họ đã lén lút qua lại với nhau từ sớm như thế. Khoảng thời gian đó, vừa vặn là một tháng sau khi tôi mất đi đứa con.
Sau khi lướt hết trang cá nhân của ả nhân tình, trong máy tôi đã có thêm năm mươi tư bức ảnh chụp màn hình. Phần lớn trong số đó là ảnh chụp chung thân mật của hai người và ảnh check-in ở khách sạn.
Tôi chuyển toàn bộ số ảnh lưu trong điện thoại sang máy tính cá nhân, sau đó xóa sạch dấu vết trong máy, không để lại bất kỳ một vệt đen nào.
Chiều hôm đó tan làm trở về nhà, trong phòng khách chỉ có mẹ của Trình Nhất. Vừa thấy bóng dáng tôi bước vào cửa, bà ta liền quăng sang một ánh nhìn lạnh lẽo.
"Thằng Nhất ngày nào đi làm cũng mệt mỏi rã rời, cô làm vợ mà chẳng biết chăm sóc nó cho hẳn hoi. Đến cái đứa con cũng không giữ nổi, đúng là cái thứ vô tích sự!"
Một câu nói nhẹ tênh nhưng lại thành công châm ngòi cho ngọn lửa giận trong lòng tôi. Hóa ra trên đời này, có những kẻ thực sự không biết hai chữ "tự trọng" viết như thế nào.
Tôi tháo giày cao gót, chậm rãi bước đến bên cạnh mẹ chồng, trên môi nở một nụ cười đúng mực và nhã nhặn.
"Vâng, là con vô tích sự. Nhưng đứa trẻ ấy vì sao mà mất, chẳng phải mẹ là người hiểu rõ nhất sao?" Tôi nhìn thẳng vào mắt bà ta, cười hỏi.
Lời nói của tôi chạm đúng vào t.ử huyệt của bà ta. Bà ta lập tức thẳng tay ném chiếc khăn lau xuống bàn, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn chảy xệ càng trở nên dữ tợn hơn bao giờ hết.
"Cô ăn nói với bề trên cái kiểu gì đấy hả? Tôi ở cái nhà này cơm bưng nước rót, giặt giũ nấu nướng cho các người, giờ còn rước cái tội vào người à?"
Đôi mắt bà ta trợn trừng lên đầy đe dọa, dường như muốn dùng cái uy của người lớn để áp chế tôi. Nhưng từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng phải chịu chút ấm ức nào ngay tại nhà đẻ của mình, cớ sao sang nhà anh tôi phải nhìn sắc mặt bà mà sống?
Nói đoạn, bà ta định lăn đùng ra đất giở trò ăn vạ.
Tôi đã quá quen với cái bài xích này rồi. Ai mà ngờ được người già trước khi cưới từng đối xử với tôi khách sáo, hiền từ biết bao, cuối cùng lại chính là kẻ tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t đứa con của tôi chứ?
"Mẹ à, biết đâu đêm nay bé An An lại về tìm mẹ đấy?"
Tôi buông lại một câu nhẹ bẫng rồi xoay người đi thẳng về phòng.
Không lâu sau, ngoài cửa vang lên tiếng động, tôi biết Trình Nhất đã về.
Và màn tiếp theo chắc chắn sẽ là tiết mục mách tội. Tôi không còn nghe thấy tiếng động gì ở phòng khách nữa, thừa hiểu hai mẹ con họ đã dắt nhau vào phòng riêng để nói xấu tôi.
Nhưng điều đó chẳng có gì đáng bận tâm, tôi vốn đã không còn thiết tha gì nữa rồi. Tôi ngồi bên bàn làm việc, chăm chú rà soát từng bức ảnh lấy từ Weibo của Tống Di, không muốn bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào.
Một lúc sau, Trình Nhất đẩy cửa bước vào.
"Ôn Nam, em bớt lời đi một chút, cứ nhường nhịn mẹ đi, người già rồi đừng để bà phải tức giận thường xuyên."
Anh ta vừa tháo chiếc cà vạt trên cổ, vừa nhìn tôi nói.
Giọng của Trình Nhất luôn trầm ấm và có chút lạnh lùng, vóc dáng trong bộ âu phục vẫn rất cân đối, bờ vai rộng và vòng eo săn chắc, quả thực là kiểu đàn ông dễ dàng thu hút ánh nhìn của phái nữ.
Trình Nhất tháo chiếc kính gọng vàng hình vuông xuống, bước lên giường ôm lấy tôi. Ngay lập tức, một mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Tôi không để lộ dấu vết gì mà khẽ nhíu mày, quay sang nhìn anh ta bằng ánh mắt đầy vẻ quan tâm.
"Hãm chân một ngày, anh có mệt lắm không?"
Tôi cố tình tỏ ra dáng vẻ dịu dàng, ngoanãn chỉ để xây dựng thật tốt vỏ bọc này. Vỏ bọc này không phải để níu kéo anh ta, mà là để chờ xem màn kịch anh ta bị vạch trần ở phút cuối. Việc nhìn thấy kẻ mình căm ghét phải nếm mùi thất bại luôn khiến tâm trạng người ta trở nên vô cùng sảng khoái.
"Hôm nay ở công ty, em thấy cô bé Tống Di hình như đang yêu đương thì phải. Mới đi làm chưa bao lâu đã lo yêu với đương rồi!"
Tôi vờ như vô tình than thở, gương mặt thoáng nét hờn dỗi, nhưng ánh mắt lại âm thầm quan sát từng chút thay đổi trên nét mặt của chồng.
Gương mặt Trình Nhất vốn mang nét thanh tú, nếu sinh ra ở thời cổ đại, e rằng đã trở thành một nam sủng trong phủ công chúa từ lâu rồi.