"Mày muốn gì?" Cuối cùng, Thạch tiên sinh là người nhượng bộ trước. Lúc này, tiết kiệm được phần nào sức lực thì hay phần đó.
"Chuyện tao muốn làm rất đơn giản. Nghe nói Thẩm Mạt đang nằm trong tay ông." Nói rồi, Phương Dĩ tháo kính râm, để lộ một đôi mắt không thuộc về người bình thường, "Tao muốn Thẩm Mạt!"
"Không đời nào!"
"Chẳng có gì là không đời nào cả, Thạch tiên sinh. Tao đã nói muốn Thẩm Mạt, thì nhất định phải có được cậu ấy! Đưa đây! Đưa cậu ấy đây!"
"Tuổi trẻ tài cao, nhưng cậu ăn nói ngông cuồng quá rồi đấy." Nghe Phương Dĩ lớn tiếng, sắc mặt Thạch tiên sinh lập tức sầm xuống.
Thạch tiên sinh hiểu rõ Phương Dĩ không thể nắm bắt được những mưu đồ sâu xa của lão. Nhưng điều đó không có nghĩa là hai người có thể dễ dàng tìm được tiếng nói chung.
Trải qua bao thăng trầm, Thạch tiên sinh nào có chuyện gì chưa từng nếm trải. Cả đời theo đuổi con đường tu đạo, lão coi nhẹ mọi phù hoa trần thế. Có lẽ thuở thiếu thời, lão cũng từng xao xuyến trước cái đẹp, nhưng đó chỉ là chuyện của quá khứ. Đã bao phen chứng kiến thói đời, cái điệu bộ si tình của Phương Dĩ, lão gặp đã quá nhiều. Nhớ năm xưa, lão cũng từng nảy sinh ý định thu nhận đồ đệ. Đám đệ t.ử lúc bấy giờ tư chất hơn hẳn thanh niên thời nay, nhưng kết cục thì sao? Cả ba người lão thu nhận đều gục ngã vì chữ "tình".
Tình sâu thì đoản mệnh, tài trí vượt bậc ắt chịu tổn thương. Muốn bước trên con đường tu đạo, gạt bỏ thất tình lục d.ụ.c là bài học vỡ lòng. Nếu cứ chìm đắm trong lưới tình, e rằng cả đời cũng chẳng thể chạm tới cảnh giới đại đạo.
Tất nhiên, cũng có những ngoại lệ, nhưng hạng người đó trăm ngàn năm mới xuất hiện một lần!
Vốn dĩ, Thạch tiên sinh luôn khinh thường những thứ tình cảm phù phiếm ấy. Chẳng cần nhìn đâu xa, ngay cả đứa đồ đệ giỏi giang Thẩm Mạt của lão, chẳng phải cũng bị lão nắm thóp chỉ vì lấy cha mẹ, người thân ra uy h.i.ế.p sao. Nếu đổi lại là lão, người thân thì đã sao, làm gì quan trọng bằng mạng sống của chính mình!
Khinh thường thì khinh thường, nhưng rắc rối trước mắt vẫn cần phải giải quyết.
Vẫn chưa rõ bao giờ Thẩm Mạt mới chịu khuất phục. Sức mạnh của cậu ta hao hụt một phần đồng nghĩa với việc lão thêm một phần nguy hiểm. Ác thay, đúng lúc này lại lòi ra một Phương Dĩ ngang tài ngang sức với lão. Và điều đáng ngại hơn cả là, tên nhãi này mang một khí tức quỷ dị, chẳng giống người sống chút nào...
Thạch tiên sinh tất nhiên không hề hay biết sự thật đang diễn ra. Lão vẫn đinh ninh rằng sau lưng Phương Dĩ ắt hẳn phải có cao nhân chống lưng. Nhưng bảo lão tung ra con bài tẩy để tiêu diệt Phương Dĩ ngay lúc này thì lão lại thấy quá phí phạm. Thành thử, lão rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Sự do dự của Thạch tiên sinh không qua mắt được Phương Dĩ, niềm vui sướng vì sức mạnh vừa bùng phát trong hắn bỗng chốc vơi đi một nửa.
Dù Thẩm Mạt đã thẳng thắn thừa nhận có người trong mộng, thậm chí còn hốt hoảng bỏ chạy khi hắn tỏ tình, Phương Dĩ vẫn không hề để tâm.
Thích người khác thì sao chứ, kẻ đó hắn có thể bóp c.h.ế.t trong nháy mắt! Nhưng nếu đúng như lời Cố Phi Mặc nói, Cố Phi Cẩn đang nắm giữ thứ gì đó giá trị, thì cứ từ từ đã.
Trong mắt Phương Dĩ, Cố Phi Cẩn chỉ là một bông hoa dại ven đường. Dù có tươi đẹp đến đâu, cũng chỉ mới quen biết Thẩm Mạt vỏn vẹn ba tháng. Sao sánh bằng tình cảm mười mấy năm gắn bó giữa hắn và Thẩm Mạt? Kể cả có sánh được, hắn cũng có hàng vạn cách để phá bĩnh!
Nhưng vị mang danh "sư phụ" của Thẩm Mạt trước mắt này lại là một câu chuyện khác.
Có lẽ là do linh cảm, ngay từ đầu, Phương Dĩ đã linh cảm Thạch tiên sinh không phải hạng người t.ử tế. Nhưng hồi đó hắn còn quá nhỏ, tiếng nói chẳng có trọng lượng, lại thêm người nhà họ Thẩm luôn tôn sùng lão ta. Dù thấy có gì đó mờ ám, Phương Dĩ cũng chẳng dám ho he. Thêm nữa, gia tộc họ Phương lúc bấy giờ dựa dẫm vào Thẩm gia, cũng mang ơn Thạch tiên sinh không ít. Lâu dần, chính Phương Dĩ cũng tự huyễn hoặc bản thân rằng những ấn tượng xấu về lão ta chỉ là do mình tưởng tượng.
Nhưng sự thật phũ phàng đã chứng minh, trực giác của hắn hoàn toàn chính xác.
Trẻ con vốn rất nhạy cảm với những chuyện thế này. Thiện ý hay ác ý, chúng đều cảm nhận được rõ ràng. Phương Dĩ chính là như vậy, và trực giác ấy càng thêm sắc bén sau khi hắn biến thành bộ dạng như hiện tại.
Đó cũng là một phần lý do khiến Phương Dĩ chần chừ không ra tay sớm hơn.
Tất nhiên, việc Thẩm Mạt không có mặt ở Thẩm gia cũng là một lý do. Nhưng ngay khi nhận được tin Thẩm Mạt bị Thạch tiên sinh đưa về, Phương Dĩ hoàn toàn mất bình tĩnh. Đúng lúc này, cảm giác nguy hiểm từ Thạch tiên sinh cũng vơi đi đáng kể. Phương Dĩ lập tức gác lại kế hoạch đối phó Cố Phi Cẩn, đích thân dẫn người tới Thẩm gia.