Vừa dứt lời, Thạch tiên sinh khẽ nhấc bước, chỉ trong chớp mắt đã áp sát Cố Phi Cẩn, từng đòn tung ra đều nhắm thẳng vào t.ử huyệt.
Cố Phi Cẩn không lùi mà tiến, đưa tay gạt nhẹ hai đòn thế, nụ cười trào phúng vẫn không hề tắt trên môi: “Họ Thạch kia, nếu tôi là ông, tôi sẽ không bốc đồng như vậy đâu. Nếu ông còn muốn đoạt xá thành công, thì tốt nhất hãy giữ cho cái mạng của tôi được an toàn, bằng không…”
“Phập!”
Cố Phi Cẩn chưa dứt câu, ngón tay của Thạch tiên sinh đã đ.â.m ngập vào vai trái của anh. Cùng lúc đó, từ phía Thẩm Mạt cũng bật ra một tiếng rên rỉ đau đớn!
Thực ra, ngay khi nghe Cố Phi Cẩn nhắc đến hai chữ "đoạt xá", Thạch tiên sinh đã giật thót mình. Chỉ là đòn thế đã tung ra không kịp thu lại, nên ông ta vẫn đ.â.m trúng Cố Phi Cẩn, đồng thời nghe trọn vẹn câu nói của anh, bao gồm cả tiếng rên rỉ của Thẩm Mạt!
“Cậu có ý gì, cậu biết được những gì!” Thạch tiên sinh kinh hãi tột độ, từ từ rút ngón tay ra, giọng điệu đầy vẻ khó tin.
“Khụ! Thạch tiên sinh, ông không biết tự nhìn sao?” Cố Phi Cẩn c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau buốt xé từ vai trái, cố gắng đứng vững.
Thạch tiên sinh đương nhiên là biết nhìn! Nhưng chính vì nhìn thấy, ông ta mới càng thêm khiếp đảm! Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế này?!
Thạch tiên sinh không mù, ông ta tận mắt chứng kiến một vết thương tương tự đột ngột xuất hiện trên người Thẩm Mạt. Nếu đến nước này mà còn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì chừng ấy năm sống trên đời của ông ta coi như vứt sọt rác!
“Cộng! Sinh! Khế! Ước!” Ông ta rít qua kẽ răng, gằn từng chữ một, “Không! Không thể nào! Trên đời này làm gì tồn tại thứ gọi là Cộng Sinh Khế Ước! Không thể nào!”
“Là không thể nào, hay là ông không muốn tin. Thạch tiên sinh, ông cũng không cần phải tự lừa mình dối người như vậy đâu.” Cố Phi Cẩn nhếch môi cười. Ngoại trừ cơn đau buốt óc trong tích tắc ban nãy, hiện tại anh gần như không còn cảm thấy chút đau đớn nào nữa, thậm chí vết thương trên người đang có dấu hiệu tự khép miệng! Nếu đoán không lầm, chắc chắn là do Thẩm Mạt làm!
Dù đã hiểu rõ nguyên nhân, nhưng Cố Phi Cẩn tuyệt nhiên không bố thí cho Thẩm Mạt lấy một ánh nhìn. Không còn mù mờ như trước, sau khi chứng kiến những ảo ảnh kinh hoàng trong tâm trí, Cố Phi Cẩn thừa biết bản lĩnh của cậu!
Năm xưa Thẩm Mạt đã có thể gánh chịu mọi nỗi đau từ anh, thì việc chuyển dời tổn thương sang bản thân như bây giờ nào có gì khó khăn!
Chuyện này có được coi là một dạng nhân quả tuần hoàn không?
Thủ đoạn do chính mình tạo ra, cuối cùng lại ứng nghiệm lên chính mình, coi như là “gieo nhân nào gặt quả nấy” đi.
Kỳ lạ thay, Cố Phi Cẩn không hề cảm thấy xúc động. Trái lại, trong lòng anh lúc này chỉ tràn ngập sự trào phúng, chua chát đến cực điểm!
Tất nhiên, bây giờ chưa phải lúc để tính toán chuyện này. Ưu tiên hàng đầu là phải giải quyết tên họ Thạch này trước đã!
“Không thể nào!” Thạch tiên sinh trừng mắt nhìn, rồi đột ngột lao đến bên Thẩm Mạt, thô bạo x.é to.ạc lớp áo trên người cậu. Vết thương đẫm m.á.u hiện rõ mồn một, sắc đỏ tươi roi rói như muối xát vào mắt Thạch tiên sinh!
“Nói mau, chuyện này rốt cuộc là sao, nếu không, ta sẽ g.i.ế.c cậu!” Thạch tiên sinh quay ngoắt đầu lại nhìn Cố Phi Cẩn, đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt vặn vẹo dữ tợn, sát khí bừng bừng không hề che giấu.
Hiển nhiên lúc này, tâm trí Thạch tiên sinh chỉ tập trung vào bốn chữ "Cộng Sinh Khế Ước", hoàn toàn phớt lờ việc vì sao Cố Phi Cẩn lại biết được âm mưu đoạt xá của mình.
Thấy vậy, Cố Phi Cẩn thầm cười lạnh trong bụng!
Thạch tiên sinh quả thực rất lợi hại, tư chất tu đạo cũng thuộc hàng tuyệt đỉnh. Nếu không, trong cái thời đại mạt pháp thiếu thốn linh khí này, ông ta đã không thể tu luyện đến cảnh giới hiện tại. Tuy nhiên, ông ta cũng vướng phải một căn bệnh chung của những kẻ tự nhận mình là thiên tài — quá mức tò mò, và điều đó chẳng phải điềm lành!
“Thạch tiên sinh cứ yên tâm, nếu tôi không muốn nói cho ông biết, thì tôi đã chẳng khơi mào chuyện này làm gì.” Cố Phi Cẩn thay đổi thái độ sắc bén ban nãy, chớp mắt đã khoác lên mình phong thái ung dung, lịch thiệp của một vị thương nhân, như thể người trước mặt không phải là kẻ thù không đội trời chung, mà chỉ là một đối tác làm ăn.
Cảm nhận được vết thương trên người đang dần khép miệng, nụ cười của Cố Phi Cẩn càng thêm phần ôn hòa.
Ngược lại, Thẩm Mạt nghe Cố Phi Cẩn nói vậy liền khẽ nhíu mày, nhưng ngay lập tức lại giãn ra. Mặc kệ Cố Phi Cẩn muốn làm gì, cậu chỉ cần tin tưởng và ủng hộ anh là đủ!
“Mau nói đi!”
“Trước đây tôi từng vô tình có được một miếng ngọc cổ, và Cộng Sinh Khế Ước chính là thứ được giấu bên trong đó.” Cố Phi Cẩn không hề úp mở, thẳng thắn tiết lộ sự thật.