Thẩm Mạt hiểu ý, không mảy may do dự, đ.ấ.m một cú trời giáng vào khuỷu tay Phương Hàm Tiếu.

Phương Hàm Tiếu hoàn toàn không phòng bị. Hắn không thể ngờ có người lại có thể cản đòn tấn công của mình trong khoảng thời gian chớp nhoáng như vậy. Cú đ.ấ.m khiến hắn lảo đảo suýt ngã.

"Thẩm Mạt! Cậu có ý gì!"

"Việc nhà các người tôi không quan tâm. Nhưng có một điều, hãy nói cho tôi biết Phương Dĩ ở đâu trước khi giải quyết mâu thuẫn gia đình."

"Cậu!"

"Tiểu thiếu gia, tiểu thiếu gia, tôi sẽ nói cho cậu biết Phương Dĩ ở đâu, tôi sẽ nói! Xin hãy cứu tôi! Cứu tôi với!" Nghe Thẩm Mạt nói vậy, Phương Tắc đảo mắt, lao tới trước mặt Thẩm Mạt, nước mắt nước mũi tèm lem, gào thét khản cả cổ.

"Ngậm miệng lại! Nếu ông muốn thu hút đám quái vật kia đến đây, tôi thề sẽ không cản ông tìm c.h.ế.t đâu!"

Thẩm Mạt không ngờ giọng Phương Tắc lại lớn đến vậy. Dù trên đường đến đây họ đã dọn dẹp bớt tang thi, nhưng không ai dám chắc điều đó là an toàn tuyệt đối.

Vận may của cậu và Cố Phi Cẩn vốn dĩ chẳng tốt đẹp gì. Ngay từ trước mạt thế, họ đã chạm trán với vài con tang thi cấp cao. Giờ đây, dù phần lớn tang thi đã dồn về cổng Cố thị, nhưng ai mà lường trước được những biến số bất ngờ.

Vốn dĩ Thẩm Mạt đã không ưa Phương Tắc, nay nghe tiếng gào thét của ông ta, sự ghê tởm trong cậu lại càng tăng thêm gấp bội.

Bắt gặp ánh mắt rực lửa giận của Thẩm Mạt, Phương Tắc sợ đến mức tè ra quần. Ông ta ngồi bệt xuống đất, ngửa mặt lên trời, không dám hó hé nửa lời.

May mà ông ta đang ở tư thế ngồi xổm, nếu không, với cú sốc vừa rồi, ông ta chẳng cần nhờ ai cứu mà có thể đi thẳng xuống suối vàng diện kiến Diêm Vương luôn.

Ngược lại, Phương Hàm Tiếu thấy Phương Tắc ăn quả đắng thì tỏ ra khá hả hê, ác cảm với Thẩm Mạt cũng theo đó vơi đi ít nhiều.

"Phương Dĩ đã trở lại vài ngày trước. Nhưng lúc đó nhà họ Phương đã nằm trong tầm kiểm soát của tôi. Thấy tình thế bất lợi, hắn liền nhanh ch.óng bỏ trốn. Về việc hắn đi đâu thì tôi chịu."

"Anh thật sự không biết?"

Nghe Phương Hàm Tiếu trả lời, Cố Phi Cẩn và Thẩm Mạt đều cau mày.

Ban đầu, khi An Dương và Tống Kỳ xuất hiện, Cố Phi Cẩn còn tưởng Phương Dĩ đứng sau vụ náo loạn này. Nhưng sau khi xâu chuỗi thông tin, anh nhận ra mình đã suy nghĩ quá nhiều.

Vì vậy, anh quyết định cùng Thẩm Mạt và người của Thẩm gia tiến thẳng đến nhà họ Phương, định bụng đ.á.n.h úp Phương Dĩ.

Nhưng không ngờ, Phương Dĩ đã đ.á.n.h bài chuồn từ mấy ngày trước! Đây quả là một tin sét đ.á.n.h!

Chưa bàn đến việc sự kiện kia có liên quan đến Phương Dĩ hay không, Cố Phi Cẩn dám chắc, dù có trốn đi đâu, Phương Dĩ cũng sẽ tìm đường đến Cố thị để gây rắc rối cho anh.

Hơn nữa, theo phân tích của họ, Dương Phong và Cố Phi Mặc rất có thể là tay sai của hắn. Cân nhắc mọi bề, việc Phương Dĩ quay lại Cố thị là điều hoàn toàn có thể xảy ra!

Thẩm Mạt cũng nhận ra điều này, sắc mặt cậu sầm xuống.

Phương Dĩ hiện tại chẳng khác nào một quả b.o.m nổ chậm, không biết khi nào sẽ phát nổ. Mà Cố thị lại là bao tâm huyết của Cố Phi Cẩn. Nếu nơi đó xảy ra mệnh hệ gì...

Đứng cạnh, Phương Hàm Tiếu không biết mình vừa nói gì mà lại chạm nọc hai người kia, khiến sắc mặt họ trở nên u ám. Hắn ta bắt đầu lẩm bẩm trong bụng.

Rồi Phương Hàm Tiếu làm một việc khiến hắn hối hận khôn nguôi.

Chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào, hắn lại cất giọng hỏi Cố Phi Cẩn: "Các người định đi đâu? Cần tôi giúp một tay không?"

"Anh xen vào làm gì! Chuyện này..."

"Anh có muốn tham gia g.i.ế.c tang thi không?"

Thấy nụ cười tươi rói của Phương Hàm Tiếu hướng về phía Cố Phi Cẩn, sắc mặt Thẩm Mạt đen như đ.í.t nồi. Nhưng chưa kịp dứt câu, Cố Phi Cẩn đã mỉm cười đưa ra lời mời.

"Tang thi?" Đôi mắt Phương Hàm Tiếu sáng rực lên. Dù tuổi tác có lớn hơn chút, nhưng nhiệt huyết tuổi trẻ trong hắn chẳng hề thuyên giảm. Thêm vào đó, hắn vừa mới thức tỉnh dị năng, đang ở giai đoạn tự mãn và muốn chứng tỏ bản thân. Hầu như chẳng tốn chút sức lực nào, Cố Phi Cẩn đã dễ dàng thuyết phục được hắn.

Tất nhiên, hắn tuyệt đối sẽ không thừa nhận rằng, lý do khiến hắn dứt khoát đồng ý với Cố Phi Cẩn là vì muốn chọc tức Thẩm Mạt!

Ở một diễn biến khác.

Cố Phi Mặc đã phần nào lờ mờ đoán được toan tính của Phương Dĩ. Nhưng hắn không thể ngờ Phương Dĩ lại điên cuồng đến mức này. Dù bản chất đã biến thành tang thi, Cố Phi Mặc vẫn luôn hướng về xã hội loài người.

Bản thân hắn không mang bản năng khát m.á.u, càng không hề có ý định ăn thịt người. Do đó, ngoài vài điểm khác biệt trên cơ thể, Cố Phi Mặc chưa từng tự xem mình là tang thi.

Nhưng Phương Dĩ thì khác. Dựa vào sự kiện chuyển hóa trước đây, rõ ràng hắn ta đã từng nếm mùi thịt người, tệ nhất thì cũng đã hút m.á.u người.

Chương 245 - Mạt Thế Chi Song Hùng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia