Phương Dĩ tức đến bật cười!
Vốn còn e ngại việc để lộ con át chủ bài sẽ gây rắc rối, nhưng giờ thì hay rồi, kể cả có phơi bày mọi bí mật, Phương Dĩ cũng chẳng hề nao núng.
Bởi vì, chỉ cần hắn muốn, sẽ không một ai trong căn phòng này có thể sống sót bước ra ngoài!
"Nhưng lỡ như... ta không được thông minh cho lắm thì sao? Ngươi định làm gì?" Phương Dĩ liếc nhìn Sở Nguyệt, lạnh lùng hỏi.
"Nếu ngươi... Hả?" Sở Nguyệt đang mải mê hót về sức mạnh của nhà họ Sở, bị Phương Dĩ cắt ngang bất ngờ nên chưa kịp định thần.
Phải mất một lúc ả mới tiêu hóa được câu nói của Phương Dĩ.
Hắn muốn đối đầu với nhà họ Sở?
Chưa kịp để Sở Nguyệt phản ứng, Sở Phóng và Sở Dục Thời đứng bên cạnh đã cảm thấy có điều chẳng lành!
Ý nghĩ đó vừa xẹt qua, họ liền nghe Phương Dĩ rành rọt lặp lại câu nói ban nãy: "Ta nói, lỡ như, ta không đủ thông minh thì sao!" Vừa dứt lời, đôi mắt Phương Dĩ đột ngột chuyển sang màu đỏ ngầu, khuôn mặt xám xịt nhợt nhạt khác thường. Móng tay hắn mọc dài ra sắc nhọn, chỉ trong chớp mắt đã x.é to.ạc đôi găng tay da. Màu đen kịt của chúng khiến ai nhìn thấy cũng phải rợn tóc gáy, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
"Ngươi...!" Sở Nguyệt bị biến cố bất ngờ làm cho kinh hãi, nhìn chằm chằm Phương Dĩ mà lắp bắp không thành tiếng.
Trơ mắt nhìn Phương Dĩ từng bước tiến lại gần, ả cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh buốt từ đầu xuống chân. Máu trong huyết quản dường như đông cứng lại ngay tại thời khắc này!
"Ngươi, ngươi là, tang... Á!"
Chữ "thi" chưa kịp thốt ra, Sở Nguyệt đã bị Phương Dĩ c.ắ.n phập vào động mạch cổ. Sự việc diễn ra quá nhanh khiến không ai kịp trở tay. Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ m.á.u trong người Sở Nguyệt đã bị hắn hút cạn!
Biến cố quá bất ngờ khiến những người có mặt trong phòng điếng người. Sở Nguyệt đã bị hút cạn m.á.u. Cái xác từng tràn trề sức sống, xinh đẹp rạng ngời giờ đây chỉ còn là một đống thịt bầy nhầy, bị Phương Dĩ vứt lăn lóc trên sàn nhà.
Động tác chớp nhoáng, gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ.
Vài tên vệ sĩ đi theo Phương Dĩ bỗng chốc trở nên đờ đẫn, vô hồn như những con rối. Chúng hoàn toàn không tỏ ra kinh ngạc trước hành động man rợ của hắn!
Đến lúc này, mọi người mới hoàn hồn, cuống cuồng tìm đường tháo chạy toán loạn!
"Giờ mới chạy e là muộn rồi!" Phương Dĩ thè lưỡi l.i.ế.m vệt m.á.u đỏ tươi đọng trên khóe mép, trên khuôn mặt đơ cứng, gớm ghiếc hiện rõ vẻ thỏa mãn. Chẳng biết có phải ảo giác hay không, sau khi uống no m.á.u, nét mặt Phương Dĩ dường như trở nên sống động hơn, nhưng cũng đồng thời... kinh dị hơn gấp bội!
Vừa dứt lời, đám vệ sĩ phía sau Phương Dĩ lao đi như tên b.ắ.n. Sở Dục Thời và Sở Phóng nhanh chân hơn cả. Tuy bị truy đuổi gắt gao, nhưng trong phút chốc vẫn chưa bị tóm gọn.
Những kẻ khác thì không may mắn như vậy. Gần như ngay khi giáp mặt, chúng đã bị khống chế hoàn toàn.
Nhưng lúc này, Phương Dĩ không bận tâm đến đám lau nhau đó, đằng nào chúng cũng chẳng thể thoát khỏi lòng bàn tay hắn.
Trái lại, kẻ đang đứng trước mặt hắn mới là mục tiêu chính.
Phương Dĩ nhìn Cố Phi Mặc vẫn đứng chôn chân tại chỗ, nở một nụ cười đầy tà ý!
"Không ngờ ở cái chốn này lại bắt gặp một kẻ có thể chất như ngươi!"
Vừa nói, đôi mắt Phương Dĩ trở lại màu đen nguyên thủy, những chiếc móng tay sắc nhọn cũng thu gọn lại. Hắn nhìn Cố Phi Mặc với ánh mắt đầy hứng thú.
"Các hạ đùa rồi, từ nhỏ ta đã ốm yếu nhiều bệnh, thân thể suy nhược lắm." Cố Phi Mặc cố gượng cười, vất vả lắm mới duy trì được vẻ điềm tĩnh trước mặt Phương Dĩ.
So với hình dạng gớm ghiếc ban nãy, Cố Phi Mặc cảm thấy Phương Dĩ hiện tại còn đáng sợ hơn gấp ngàn lần!
Một kẻ bề ngoài hung tợn ai nhìn vào cũng biết là nguy hiểm, nhưng một kẻ mang vẻ mặt hiền lành, vô hại lại ẩn chứa sức mạnh c.h.ế.t người, nghĩ đến thôi đã thấy rùng mình!
"Thế à?" Phương Dĩ nhếch mép cười khẩy. "Nhưng mà, ta vẫn tin vào đôi mắt của mình hơn!" Vừa dứt lời, Phương Dĩ vung tay tung một cú đòn hiểm vào gáy Cố Phi Mặc.
"Thưa chủ nhân, đã bắt gọn toàn bộ." Một tên vệ sĩ từng đi theo Phương Dĩ cung kính báo cáo.
Phương Dĩ liếc nhìn xung quanh. Rất tốt, tất cả đều đã bị hạ gục và trói gô.
"Mang theo tên này, áp giải tất cả về thành phố D."
Nói rồi, Phương Dĩ huých mũi giày vào Cố Phi Mặc đang nằm bất tỉnh trên sàn: "Giam riêng kẻ này cho ta."
"Rõ!"
Vừa bước ra khỏi cửa, đám thuộc hạ Phương Dĩ bố trí bên ngoài đã ùa vào. Thấy nhóm vệ sĩ áp giải một toán người bị trói, chúng định tiến lên phụ giúp.
"Không cần, chúng ta về thành phố D ngay bây giờ!" Phương Dĩ âm thầm ra hiệu ngăn cản.
Nghe Phương Dĩ nói vậy, đám thuộc hạ không dám ho he, ai vào việc nấy. Chỉ riêng tên tài xế của Phương Dĩ cảm thấy có điều gì đó sai sai, nhưng cụ thể là gì thì hắn cũng chẳng diễn tả nổi.