“Ừ.”

Đầu bếp Trần đáp lời một cách chẳng mấy bận tâm.

Có khó chịu hay không ông thực ra cũng không để ý lắm, chẳng qua chỉ là một cái mạng thôi mà.

“Chú Trần!”

Yến Hành cau mày bất mãn với thái độ của đầu bếp Trần, sau đó không biết nghĩ đến điều gì lại thở dài, “Miếng cao dán này dán trong ba ngày, mỗi ngày một miếng, trong thời gian đó không được uống r-ượu.”

“Biết rồi, tuổi còn nhỏ mà lắm lời thế, mau về đi.”

Đầu bếp Trần mất kiên nhẫn xua xua tay.

Yến Hành để cao dán lại rồi đi.

Giang Thịnh vẫn đứng đờ người ở cửa.

Trời âm u, cộng thêm Giang Thịnh đứng chắn ở cửa khiến căn phòng tối om đến đáng sợ.

“Đứng ở cửa làm gì, đi lấy con thỏ treo trong bếp xuống, biết làm cá không?”

“Làm—— biết.”

Giang Thịnh nghĩ bụng, cá ở mạt thế toàn là cá ăn thịt người, không phải mình g-iết nó thì là nó ăn mình.

Anh biết c.h.ặ.t đ.ầ.u cá, nhanh chuẩn hiểm, nhanh đến mức bộ não cá còn chưa kịp phản ứng.

Đầu bếp Trần nghẹn lời:

“...”

Sát khí nặng nề thế làm gì, chỉ là làm con cá thôi mà, ai không biết lại tưởng bảo anh đi g-iết người đấy.

“Thôi bỏ đi để tôi tự làm.”

Đầu bếp Trần chê bai xua xua tay với Giang Thịnh, cá ông còn muốn ăn nữa, cứ để Giang Thịnh làm chắc đến xương cá cũng chẳng còn mà ăn.

“Ồ.”

Giang Thịnh nhướn mày, không hiểu nổi đầu bếp Trần, chẳng phải hỏi anh có biết làm cá không sao, trả lời rồi lại không hài lòng!

Giang Thịnh theo chỉ dẫn của đầu bếp Trần, rửa sạch con thỏ khô treo trên nóc nhà rồi cho vào nồi luộc, lại dùng sống d.a.o đ-ập ngất con cá trắm cỏ nặng sáu bảy cân.

Kết quả là không kiểm soát được lực, đầu cá bị đ-ập nát mất một nửa.

Giang Thịnh lén nhìn đầu bếp Trần một cái, xoa xoa đầu ngón tay để giảm bớt sự lúng túng:

Anh cũng không ngờ mà!

Anh không cố ý!

Đầu bếp Trần:

...

Đầu bếp Trần:

............

Đầu bếp Trần:

Cái thớt của ông không sao chứ!

“Anh đứng sang một bên đi!”

“Lần sau tôi sẽ kiểm soát lực, chủ yếu là do đầu con cá này giòn quá.”

Dù sao cũng không phải lỗi của anh, đều tại con cá này không tốt.

“...

Anh đúng là nhân tài, anh làm sao mà sai được, đương nhiên là lỗi của con cá rồi, ai bảo nó mọc không đủ cứng chứ.”

Đầu bếp Trần hít sâu một hơi rồi bắt đầu mổ cá, động tác mượt mà như nước chảy mây trôi.

Chân của đầu bếp Trần không thể đứng lâu, không có điểm tựa, Giang Thịnh đi bê một chiếc ghế cho đầu bếp Trần ngồi xuống.

“Cũng còn chút tinh ý.”

Sau khi ngồi xuống, động tác của đầu bếp Trần càng nhanh thoăn thoắt, những lát cá thái ra có độ dày mỏng y hệt nhau.

Thấy vậy, Giang Thịnh quan sát càng kỹ hơn.

“Lửa trong bếp tắt rồi kìa.”

Đầu bếp Trần dùng chân trái lành lặn đ-á nhẹ Giang Thịnh một cái.

“Ồ.”

Giang Thịnh khô khốc đáp một tiếng rồi vội vàng thêm củi.

Mùi thịt thỏ luộc trong nồi cũng đã bốc lên, cay nồng mặn mà.

“Rột rột——” Bụng Giang Thịnh đã bắt đầu biểu tình, “Tôi đói rồi.”

Đầu bếp Trần:

“...”

Thằng nhóc này không biết hai chữ khách sáo viết thế nào à!

“Tôi là vì vừa rồi quá mệt mỏi thôi.”

Giang Thịnh c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt khẳng định lý do của mình!

Đầu bếp Trần:

“............”

Hai chữ cạn lời cũng không đủ diễn tả, thật là có lý có tình quá đi mà.

“Vậy thì trông lửa cho kỹ vào.”

Đầu bếp Trần bực dọc nói, lát cá thái ra cũng vì tức mà bị lệch.

Đầu bếp Trần tức tối lườm Giang Thịnh.

Trừ lúc mới cầm d.a.o không kiểm soát được tay nên mới sai sót, chứ những lúc khác ông có bao giờ làm sai đâu.

Đầu bếp Trần nhìn lát cá bị thái dày đó, thấy chướng mắt vô cùng.

Mỗi khi mắt ông liếc qua chỗ lát cá đó là lại thấy khó chịu, nhưng cũng không thể bịt tai trộm chuông mà giấu nó đi được.

“Được rồi, khuất mắt cho sạch.”

Giang Thịnh thấy đầu bếp Trần thái một lát lại dừng lại nhìn cái lát cá bị lệch kia một cái, hiệu suất làm việc giảm mạnh mà cứ khăng khăng không chịu giấu lát cá đó đi.

Đầu bếp Trần:

“...”

Quả là bịt tai trộm chuông rất tốt, không nhìn thấy đúng là trong lòng thoải mái hơn nhiều.

Thấy đầu bếp Trần lấy lại được tốc độ, Giang Thịnh hài lòng gật đầu.

Tốc độ này anh mới nhanh được ăn chứ, cứ như lúc nãy làm một tí lại dừng một tí thì biết đời nào mới được ăn cơm tối đây.

“Bưng bát lấy đôi đũa đi theo tôi.”

Đầu bếp Trần vốn định tự mình đi lấy, nhưng bây giờ đến việc đi lại ông còn thấy khó khăn, bưng thêm cái bát nữa sợ là sẽ ngã mất.

“Ồ.”

Vì miếng ăn, Giang Thịnh rất nghe lời chỉ huy, bảo làm gì làm nấy.

Thịt thỏ trong nồi đã khiến Giang Thịnh không cưỡng lại được rồi.

Đầu bếp Trần có mấy cái hũ lớn trong một căn phòng nhỏ.

Nơi đó thoáng mát khô ráo, là chỗ tốt nhất để đặt hũ dưa muối và hũ rau mặn.

Đầu bếp Trần bảo Giang Thịnh dùng đũa gắp gừng muối, ớt muối và dưa muối ra.

Ngay khoảnh khắc gắp ra, mùi chua chua khiến người ta không kìm được mà tiết nước bọt.

Giang Thịnh chưa từng thấy cái này nên cảm thấy tò mò, mùi vị thế nào nhỉ!

Nghĩ đoạn, Giang Thịnh bèn nếm thử một quả ớt muối, chua chua cay cay mằn mặn.

Khá ngon!

Giang Thịnh đưa ra kết luận, rồi giơ tay lấy quả thứ hai, nhưng bị đầu bếp Trần đ-ánh vào tay.

“Còn ăn nữa, còn muốn ăn cá không hả.”

Đầu bếp Trần giận lắm, cứ thế ăn không ớt muối, đúng là nhân tài.

“Muốn ăn.”

Giang Thịnh liếc nhìn hũ dưa muối, nhiều thế này anh ăn một miếng thì có sao đâu, keo kiệt thật.

Đầu bếp Trần tức đến mức râu tóc dựng ngược cả lên.

“Lửa phải lớn vào.”

Giang Thịnh ngoan ngoãn đun lửa lớn.

Đầu bếp Trần chẳng hề bủn xỉn dầu mỡ.

Dầu hạt cải và mỡ lợn trộn lẫn với nhau qua nhiệt độ cao tỏa ra mùi thơm.

Một tiếng xèo xèo vang lên, dưa chua và ớt muối xuống nồi, thêm chút tương đậu nữa, mùi thơm lập tức tăng lên một tầng thứ mới.

Giang Thịnh ôm bụng nhìn vào nồi, anh càng đói hơn rồi.

Tày nghề của đầu bếp Trần quả là hàng đầu.

Cá dưa chua mềm mướt tươi ngon, không hề có một chút mùi tanh nào.

Giang Thịnh ngửi thấy mùi mà mắt cứ dán c.h.ặ.t vào đó.

Ngày mùa đông ngắn, chỉ trong lúc nấu cơm một lát mà trời đã tối mịt.

Lúc ăn cơm, đầu bếp Trần thắp đèn dầu.

Tuy không sáng sủa lắm nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng đến thao tác của Giang Thịnh.

Đũa của anh nhanh đến mức sắp hiện ra tàn ảnh.

Một con cá nặng sáu bảy cân, sau khi bỏ nội tạng đi chắc còn khoảng chừng năm cân, một chậu cá lớn cơ bản là do Giang Thịnh ăn hết, còn cả bát thỏ khô kia nữa, cũng cơ bản là vào bụng Giang Thịnh.

Giang Thịnh nhìn miếng thịt thỏ cuối cùng trong bát.

Ngay khi anh định đưa đũa ra, đầu bếp Trần đã gắp miếng thịt thỏ đó vào bát của mình.

Giang Thịnh đành tiu nghỉm thu đũa lại, ánh mắt kín đáo rơi trên miếng thịt thỏ đó.

Đầu bếp Trần coi như không nhìn thấy, thong thả dùng tay xé thịt mà ăn.

Thơm khô và dai sức, đầu bếp Trần tỏ vẻ rất hài lòng với con thỏ này, năm nay có thể làm thêm một ít để dành ăn sau.

Chương 14 - Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia