“Cô nói cái gì?!
Cái loại bán m-ông rẻ tiền kia, bà già này sẽ——"
“Giang Điệp!
Câm miệng!"
Giang Tam Lập quát lớn, lông mày đầy vẻ tức giận.
Giang Điệp bị dọa cho giật mình, im bặt.
Giang Tam Lập cũng tức đến không chịu nổi, mùa đông vất vả lắm mới được thảnh thơi một chút, con bé Giang Điệp này sao cứ không để người ta yên, lời gì cũng dám nói.
Bây giờ là thời đại nào rồi, nước Trung Hoa mới thành lập bao nhiêu lâu rồi, luật hôn nhân đồng giới đã ban hành bao nhiêu năm rồi mà Giang Điệp còn dám nói những lời đó giữa bàn dân thiên hạ, chẳng khác nào nói cho mọi người biết Giang Tam Lập ông vô dụng, không quản lý tốt xã viên sao!
“Mồm cô là hố phân à?
Mở miệng ra là phun phân, tuổi tác cũng chẳng còn nhỏ nữa, chạy vào phòng của đôi vợ chồng người ta làm gì thế?
Có miệng mà không biết nói năng thì để tôi khâu lại cho.
Từ hôm nay trở đi, cô đi quét tuyết cho tôi, nếu làm không xong tôi sẽ đưa cô vào trại lao cải."
Giang Tam Lập dù có nể tình họ hàng thì cũng phải là trường hợp không liên lụy đến gia đình mình, còn cái loại như Giang Điệp, ông hận không thể không có đứa họ hàng này.
“Cả Giang Thành nữa, em gái cậu còn nhỏ, cậu cũng còn nhỏ chắc?
Nó không có não, não cậu cũng bị ch.ó tha rồi à?
Còn không mau đưa Giang Điệp về, ngày mai bắt đầu quét tuyết, nếu dám lười biếng thì các người tự liệu lấy!"
“Ông ba, là cháu không dạy bảo tốt em gái.
Dạo này cháu bận quá nên không có thời gian quan tâm em, ông đừng giận.
Cháu sẽ nghiêm khắc dạy bảo lại Giang Điệp, con bé chỉ là nhất thời bốc đồng, con gái nhỏ thích một chàng trai thôi chứ không có ý xấu gì đâu ạ."
“Không có ý xấu mà dám leo lên giường người ta à?
Thế có ý xấu thì còn ra thể thống gì nữa?"
Lương Hạo Nhiên bàng hoàng trước lời của Giang Thành, “Cô ta mười sáu tuổi rồi đấy!
Chúng tôi mười sáu tuổi đã xuống nông thôn rồi!"
Mặt Lương Hạo Nhiên trắng bệch, nếu để Giang Điệp thành công, anh thật sự muốn nhảy sông cho rồi!
Cũng may lần trước anh đã đổi phòng với Tôn Kỳ.
Tôn Kỳ và chồng mới cưới gần đây, hai người kết hôn rồi thì không tiện ở chung với người khác.
Lương Hạo Nhiên nghĩ Tôn Kỳ hay giúp mình nấu cơm nên đã đưa ít tiền đổi phòng với Tôn Kỳ.
Anh dọn vào phòng cũ của Tôn Kỳ, phòng khá rộng, người bạn cùng phòng cũng dễ tính, Lương Hạo Nhiên thấy cũng ổn, đợi sang năm xây thêm phòng nữa cũng được.
Lương Hạo Nhiên thầm cảm ơn quyết định của mình, thấy mình đúng là một thiên tài nhỏ mà!
“Giang Thành, cậu nói nhảm nhí gì thế, sai là sai, còn không mau đưa Giang Điệp về."
“Dù sao thì thanh niên tri thức Tôn cũng bị chịu thiệt thòi rồi.
Suất nuôi tằm nhà Giang Thành sẽ nhường lại cho cậu, sang năm cậu đến nhà nuôi tằm mà làm."
Giang Tam Lập dĩ nhiên phải trấn an người của điểm thanh niên tri thức, sẵn tiện lấy suất nuôi tằm của mẹ Giang Thành đưa cho Tôn Kỳ.
Dù sao đó cũng không phải đồ của nhà ông, coi như dạy cho Giang Thành một bài học.
Đừng tưởng ông không thấy, Giang Thành đã ở đó từ sớm rồi, không có ý đồ gì khác thì Giang Tam Lập không tin đâu!
Giang Thành hằn học liếc Giang Tam Lập một cái, vẫn cúi đầu.
Nếu không phải chờ xem Giang Điệp bấu víu được vào Lương Hạo Nhiên để anh ta ra mặt làm người hòa giải rồi bàn chuyện cưới xin cho Giang Điệp thì anh ta đã đi lâu rồi.
Cái đồ vô dụng Giang Điệp này, đến cái phòng cũng vào nhầm!
“Vậy thưa ông ba, cháu đưa Giang Điệp về ạ."
“Ừ."
Giang Tam Lập mãi mới đáp một tiếng, chẳng thèm liếc nhìn Giang Thành lấy một cái.
Giang Thành nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, nghiến răng nghiến lợi, lũ người này cứ chờ đấy, đợi sau này anh ta phát tài!
Phát tài rồi xem!
Giang Điệp bị kéo loạng choạng, Giang Thành chẳng hề giảm tốc độ, Giang Điệp lảo đảo chạy theo.
Cô ta đã nhìn thấy sự tàn nhẫn trong mắt Giang Thành, bây giờ trong lòng chỉ còn lại nỗi sợ hãi, không dám gây sự trước mặt Giang Thành nữa.
Giang Thịnh xem hết màn kịch hay, đợi Giang Tam Lập dẫn người đi rồi mới bước ra gọi Lương Hạo Nhiên.
Lương Hạo Nhiên vừa nghe nói đến nhà Giang Thịnh là hớn hở muốn nhảy dựng lên.
“Hu hu hu, anh Thịnh, anh không biết em t.h.ả.m thế nào đâu!"
“Cái con Giang Điệp đó đúng là ác quỷ!
Hu hu hu..."
“Tối em không dám nhắm mắt đi ngủ luôn, lỡ như cô ta đột nhiên chui ra thì sao!
Đời trai trong trắng của em mất hết à!"
“Vậy thì cậu mở một mắt nhắm một mắt mà ngủ."
Giọng điệu bình thản vô cùng.
“...
Anh... anh nói thật đấy à??"
Lương Hạo Nhiên thấy Giang Thịnh thật sự muốn anh mở một mắt nhắm một mắt đi ngủ.
“Ừ."
Lương Hạo Nhiên:
“..."
“Anh Thịnh, anh tìm em có việc gì?"
Quyết đoán đổi chủ đề, chuyện này không nói tiếp được nữa, phải đổi ngay!
Chủ yếu là tính linh động phải cao!
“Muốn nhờ cậu đưa lên huyện vào chợ đen mua ít đồ, sư phụ tôi nói cậu rành chỗ đó."
Giang Thịnh liếc nhìn Lương Hạo Nhiên.
“Chuyện này thì em rành lắm!
Cứ giao cho em!"
Lương Hạo Nhiên vỗ ng-ực đôm đốp, sau đó suýt ngã nhào, cũng may được Giang Thịnh tóm kịp tay áo mới không sao.
“Hu hu hu, anh Thịnh, quả nhiên anh vẫn quan tâm đến sống ch-ết của em mà!"
Cảm động đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.
“Đi muộn là thịt không còn tươi đâu."
Giang Thịnh sải bước về phía nhà đầu bếp Trần.
Lương Hạo Nhiên:
“..."
Hu hu hu, nước mắt thu lại không kịp luôn, anh còn không quan trọng bằng miếng thịt sao!
Khi Lương Hạo Nhiên nhìn thấy đống thịt trong lán, trong đầu anh chỉ nghĩ:
Đúng là mình không quan trọng bằng thịt thật!
Nhiều thịt quá!
“Ở đâu ra thế anh?
Chẳng lẽ anh đi trộm lợn thật à?"
Lương Hạo Nhiên buột miệng nói mà không thèm suy nghĩ!
Giang Thịnh lườm Lương Hạo Nhiên một cái sắc lẹm!
“Khụ, cái đó, anh Thịnh, em chỉ là... chỉ là... chỉ là..."
“Tôi biết, chỉ là thiếu não thôi."
Lương Hạo Nhiên:
“..."
Uất ức nhưng không dám nói.
Đầu bếp Trần:
Hay lắm, hai đứa thiếu não này ra ngoài không bị người ta bán đi mới lạ!
Lương Hạo Nhiên thấy thịt ngon quá nên mua ngay của Giang Thịnh ba mươi cân, lại nhờ đầu bếp Trần làm thành thịt hun khói.
Như vậy ngoài phần Giang Thịnh để lại ăn thì còn dư khoảng hơn hai trăm cân thịt.
Hai người đợi đến mười giờ mới xuất phát, không dám đi đường lớn mà đi đường nhỏ vòng vèo gần bốn tiếng đồng hồ mới đến huyện.
Lương Hạo Nhiên đã mệt đến mức không còn biết trời trăng gì nữa, Giang Thịnh thì gánh hơn hai trăm cân thịt mà vẫn như không có chuyện gì.
Lương Hạo Nhiên:
Phù—— phù—— phù—— Chẳng trách người ta có thể đ-ấm ch-ết lợn!
Người với người đúng là khác nhau mà!
“Xong chưa?"
Giang Thịnh nhìn Lương Hạo Nhiên đang thở không ra hơi, cảm thấy thể lực của cậu ta quá kém, may mà không sống ở thời mạt thế, nếu không chắc chắn đã bị thú biến dị ăn thịt rồi.