Giang Thành trước giờ luôn giả vờ từ chối khéo léo nhưng thực chất lần nào anh ta cũng nhận được lợi lộc, chưa từng bỏ lỡ lần nào, danh tiếng lại không bị ảnh hưởng.

Mỗi lần có người tặng đồ là danh tiếng của Giang Thành lại tốt lên một chút, phải nói rằng Giang Thành rất khéo léo.

Giang Thành vốn đã bỏ học, Chu Hồng Anh cũng không liên lạc được với anh ta.

Giang Thành vốn nghĩ mình đã có công việc rồi, những người ở trường cơ bản không giúp ích được gì cho anh ta, không chừng còn gây thêm phiền phức, vì vậy anh ta không liên lạc với bất kỳ cô gái nào.

Kết quả là công việc làm đến nhếch nhác bẩn thỉu, chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, Giang Thành trông t.h.ả.m hại không ra hình người.

Vì vậy Giang Thành mới đến tạo cuộc gặp tình cờ với Chu Hồng Anh.

So đi tính lại, Chu Hồng Anh là người dễ kiểm soát nhất, gia cảnh lại tốt nhất.

Sau khi gặp nhau một lần vào ngày mùng một Tết, hai người lại tình cờ gặp nhau trên trấn, Giang Thành thuận thế rủ Chu Hồng Anh đi xem phim rồi đến tiệm cơm ăn tối.

Giang Điệp lén lút đi theo.

Rạp chiếu phim thì không vào được vì cô ta không có tiền, chỉ có thể đi theo đến tiệm cơm.

Lúc đầu Chu Hồng Anh vẫn nói chuyện t.ử tế với Giang Điệp, không có chuyện gì xảy ra, nhưng sau đó Giang Điệp lại không biết xấu hổ yêu cầu gia đình Chu Hồng Anh đổi công việc khác cho Giang Thành thì mới cho phép Chu Hồng Anh làm đối tượng của anh trai mình, còn nói nhà họ Chu chỉ là đồ tể g-iết lợn gì đó, cũng vì anh trai cô ta thích nếu không cô ta chắc chắn sẽ không đồng ý cho anh trai qua lại với Chu Hồng Anh.

Vì vậy mới có câu hét vừa rồi của Chu Hồng Anh.

“Hồng Anh, em gái anh nói bừa đấy, em đừng để tâm, anh thay mặt con bé xin lỗi em.”

Giang Thành nhìn Chu Hồng Anh với ánh mắt mang chút u sầu.

“Bố mẹ anh không còn nữa, em gái anh còn nhỏ, thấy dạo này anh vất vả quá nên mới nói như vậy, em đừng trách con bé.”

Giang Thành vừa nói vừa nắm lấy tay Chu Hồng Anh, mắt đỏ hoe, dáng vẻ tiều tụy.

Chu Hồng Anh lập tức mủi lòng.

Giang Thành và Giang Điệp vừa mới mất bố mẹ, Giang Điệp cũng còn nhỏ nên nói như vậy chắc cũng chỉ vì xót anh trai thôi.

“Em biết rồi, em không trách em ấy đâu.”

Chu Hồng Anh thực chất trong lòng thấy rất uất ức và khó chịu, nhưng lại không biết phải nói thế nào.

“Anh ——” Giang Điệp còn định nói gì đó thì Giang Thành lườm cô ta một cái, Giang Điệp đành nén lời lại.

“Giang Thành nói mấy lời đó nghe lạ thật đấy.”

Dịch Dương nhíu mày, Giang Điệp còn nhỏ sao?

Năm nay mười bảy rồi, vậy mà còn dùng cái cớ nhỏ tuổi, vả lại trong lời nói của Giang Thành rõ ràng là tránh nặng tìm nhẹ, không hề bày tỏ sự hối lỗi với người nhà của đồng chí nữ kia, hơn nữa đối với chuyện Giang Điệp đòi đổi công việc anh ta cũng không hề phản bác, còn nói mình làm việc quá vất vả.

“Tẩy não, lấy lùi làm tiến, não nước rồi.”

Lúc nói câu cuối, Giang Thịnh liếc nhìn Chu Hồng Anh một cái.

“Ăn cá đi.”

Giang Thịnh gắp cho Dịch Dương một miếng thịt bụng cá, thịt rất mềm nhưng hương vị đúng là không ngon bằng đầu bếp Trần làm.

“Ừm.”

Dịch Dương không quan tâm đến chuyện bên phía Giang Thành nữa.

Một chậu cá lớn, thêm một đĩa rau, Dịch Dương ăn no xong thì Giang Thịnh dọn nốt thức ăn thừa.

Hai người còn đi dạo một vòng quanh công viên rồi mới thong thả đi về, chỉ là trên con đường độc đạo vẫn có người đang đợi họ.

“Giang Thịnh.”

“Chuyện hôm nay, tốt nhất anh nên ngậm miệng lại cho kỹ.”

Giang Thành đột nhiên xuất hiện trước mặt Giang Thịnh và Dịch Dương, bên cạnh còn có Giang Điệp đi cùng.

Ở tiệm cơm quốc doanh, Giang Thành đương nhiên là nhìn thấy Giang Thịnh và Dịch Dương, với chiều cao đó của Giang Thịnh và khuôn mặt của Dịch Dương, Giang Thành không thể nào nhìn nhầm được.

“Chuyện gì cơ?”

“Chuyện anh tẩy não đồng chí nữ kia ở tiệm cơm à?

Hay là chuyện anh mặc kệ Giang Điệp làm khó dễ đồng chí nữ đó?”

“Hay là chuyện anh cố tình tạo cuộc gặp tình cờ với cô ấy vào mùng một Tết?”

Những lời Giang Thịnh thong thả nói ra khiến Giang Thành sinh ra nỗi sợ hãi.

Mỗi lời Giang Thịnh nói đều giống như lột bỏ một lớp vải che đậy trên người anh ta, cuối cùng để anh ta trần trụi lộ ra trước mắt bao người, dường như anh ta muốn làm gì Giang Thịnh cũng đều nhìn thấu hết.

“Phi, anh nói bừa cái gì đấy!

Anh ghen tị với anh tôi thì cứ nói thẳng ra, anh tôi là đang cho người phụ nữ đó cơ hội, nếu không phải anh tôi thích cô ta thì hạng người như cô ta cũng xứng gả cho anh tôi chắc.”

Sự tự tin mù quáng của Giang Điệp khiến Dịch Dương không khỏi nghĩ cô nàng này đầu óc có vấn đề chăng.

Giang Điệp có suy nghĩ này đương nhiên là do kiếp trước Giang Thành tiêm nhiễm.

Kiếp trước Giang Thành dựa vào nhà ngoại của Chu Hồng Anh mà phất lên, tốt nghiệp được phân công vào đơn vị tốt cũng là do nhà Chu Hồng Anh bỏ công sức, còn đưa tiền cho Chu Hồng Anh để duy trì cuộc sống xa hoa có bảo mẫu cho Giang Thành.

Nhưng Giang Thành làm sao muốn để em trai em gái mình cảm thấy mình là kẻ ăn bám, vì vậy anh ta đều nói với họ rằng anh ta yêu Chu Hồng Anh, nên sau khi thành đạt cũng không muốn chia tay, còn giúp đỡ nhà ngoại Chu Hồng Anh nữa.

Vì vậy Giang Điệp vẫn luôn nghĩ rằng các anh trai của Chu Hồng Anh đều phải dựa vào anh trai Giang Thành của mình mới có tiền, công ty mới có thể mở lớn như vậy.

Giang Điệp đối với Chu Hồng Anh luôn là thái độ hống hách, coi Chu Hồng Anh như bảo mẫu mà sai bảo, vốn dĩ chẳng coi người ta ra gì, sau khi trọng sinh đương nhiên Giang Điệp mang theo cả thói quen mấy chục năm đó về.

Tự nhiên là coi thường Chu Hồng Anh, nên mới nói ra những lời chẳng biết trời cao đất dày như vậy.

“Tôi ghen tị với anh ta cái gì?

Ghen tị vì anh ta phải thức đêm đốt lò hay ghen tị với đôi mắt đỏ ngầu của anh ta?

Hay là ghen tị vì anh ta tính kế con gái người ta mà vẫn phải giả vờ cao thượng?”

“Nếu là những thứ này, tôi đúng là không bằng anh trai cô, anh trai cô ở phương diện này quả thực là nhân tài đấy.”

Giọng nói không nhanh không chậm của Giang Thịnh khiến tiếng gào thét của Giang Điệp trở nên ồn ào và bất lực một cách kỳ lạ.

“Anh ——” Giang Điệp trừng mắt giận dữ nhìn Giang Thịnh.

“Chú Út, dù chú có mồm mép đến đâu thì những gì chú nói cũng chỉ là phỏng đoán của chú thôi.

Cháu biết bố mẹ cháu có lỗi với chú, nhưng chú cũng không thể ác ý suy diễn về cháu như vậy.”

Giang Thành đã lấy lại bình tĩnh.

Giang Thịnh nhìn thấy thì đã sao, anh ta có thể nói mình tình sâu nghĩa nặng với Chu Hồng Anh, Giang Thịnh mà đi nói linh tinh anh ta còn có thể bảo là do Giang Thịnh hận bố mẹ anh ta nên mới tung tin đồn nhảm về anh ta.

Dù sao anh ta cũng có lợi thế, bố mẹ tuy đối xử không tốt với Giang Thịnh nhưng thực tế đã nuôi nấng Giang Thịnh khôn lớn, để Giang Thịnh được sống, và quan trọng nhất là bố mẹ anh ta đã ch-ết, người ch-ết thì làm sao lên tiếng được.

Hừ, anh ta sợ cái gì chứ!

Cũng tại đột ngột thấy Giang Thịnh nên mới rối loạn tay chân.

“Tôi đã nói gì đâu?

Chẳng phải là anh đang hỏi tôi sao?”

Chương 43 - Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia