“Đây là bạn em, Lưu Gia.
Lưu Gia, đây là đối tượng của tớ, Giang Thịnh.”
Dịch Dương giới thiệu hai người với nhau.
“Chào anh.”
Giang Thịnh gật đầu với Lưu Gia, rồi đón lấy ba lô của Dịch Dương.
“Chào anh.”
Lưu Gia cũng gật đầu với Giang Thịnh, sau đó bầu không khí trở nên lạnh lẽo, Lưu Gia ngượng ngùng muốn độn thổ, cậu đứng đây thừa thãi quá đi mất!
“Lưu Gia, bọn tớ về trước đây.”
Từ trấn về nhà phải đi một đoạn đường dài, Lưu Gia thì ở ngay trên trấn nên hoàn toàn không cùng đường với họ.
“Ừm, được.”
Lưu Gia vẫy tay chào tạm biệt, đứng nhìn hai người rời đi.
Giang Thịnh và Dịch Dương đi bên nhau, không hề nắm tay, cũng chẳng có hành động thân mật nào, nhưng cứ có cảm giác hai người là một đôi, bầu không khí rất hòa hợp, rất xứng đôi.
Lúc hai người về nhà, đi đến đoạn đường khó đi Giang Thịnh sẽ đỡ Dịch Dương trước hoặc trực tiếp bế Dịch Dương qua.
Chẳng có ai dạy Giang Thịnh cách đối xử với người yêu thế nào, anh chỉ làm theo suy nghĩ của mình để bảo vệ Dịch Dương, đối xử tốt với cậu.
“Lúc nãy giấu củ khoai lang vào trong áo có bị bỏng không anh?”
Đến đoạn đường vắng người, Dịch Dương lo lắng hỏi Giang Thịnh.
“Không sao.”
Giang Thịnh thực sự không cảm thấy quá nóng.
“Nóng tay thế này, chắc chắn anh vừa lấy từ trên lò xuống đã nhét luôn vào trong áo rồi, làm sao mà không sao được.”
Dịch Dương nhíu mày, dừng lại nhìn Giang Thịnh.
“Em có thể sờ thử xem.”
Giang Thịnh nhướn mày, nắm lấy tay Dịch Dương luồn vào trong áo mình.
Lòng bàn tay mềm mại áp vào vùng bụng nóng rực của Giang Thịnh, mặt Dịch Dương đỏ bừng như nổ tung, tay cứng đờ trên bụng anh, không dám nhìn thẳng vào mắt Giang Thịnh.
“Không... không sao... em... tay em...”
Dịch Dương hơi cựa quậy muốn rút tay về, giống như mèo con gãi ngứa vậy, đầu ngón tay lại chạm vào, cảm giác rất rắn chắc.
“Vừa hay sưởi ấm tay cho em.”
Giang Thịnh không để Dịch Dương rút tay ra, ngược lại còn để cậu sưởi ấm.
“...”
Tai sắp nóng chảy ra luôn rồi!
Toàn thân đều đang phát nóng, cậu đã thấy rất ấm rồi!
Đứng khoảng năm phút, Giang Thịnh mới buông tay Dịch Dương ra, có điều Dịch Dương không ngờ Giang Thịnh đột ngột buông tay, bàn tay cậu vẫn còn ngốc nghếch đặt trên cơ bụng của Giang Thịnh, hồi lâu vẫn chưa phản ứng lại được.
“Có thể cứ đặt ở đó mãi cũng được.”
Giang Thịnh khẽ cười bên tai Dịch Dương.
“Không... không... thôi ạ.”
Dịch Dương rút tay lại, khóe miệng giật giật, chuyện này mà để người khác nhìn thấy thì sao, cậu trông chẳng khác nào một tên lưu manh đang trêu ghẹo người khác vậy.
“Luôn chào đón em.”
Giang Thịnh nhếch môi cười.
Sau chuyện vừa rồi, không khí giữa hai người có chút ngưng trệ, Dịch Dương chỉ dám nhìn lén Giang Thịnh, không hiểu sao lần nào nhìn lén cũng đều bị Giang Thịnh bắt quả tang.
Dịch Dương:
Mặt!
Đỏ bừng!
“Em có thể đường đường chính chính mà nhìn.”
Giang Thịnh mỉm cười nói, “Ở trường thế nào rồi?”
Chủ đề thay đổi khiến Dịch Dương không biết nên trả lời thế nào.
“Vẫn cứ như vậy thôi, tháng sáu là tốt nghiệp rồi, rất nhiều người thường xuyên chẳng đến lớp nữa, ai nấy đều bận rộn tìm việc làm, thầy cô cũng chẳng dạy gì nữa.”
Nhắc đến chuyện ở trường, Dịch Dương lại thấy rầu rĩ.
Vốn dĩ hai năm cấp ba đã rất hỗn loạn, tâm trí mọi người cơ bản không đặt vào việc học, giáo viên cũng dạy học trong tâm thế nơm nớp lo sợ, cũng may chỗ họ hẻo lánh, thầy cô đều là người địa phương gốc gác rõ ràng nên trong trường không có loạn lạc gì lớn, nhưng cũng không tránh khỏi một số tên du thủ du thực mượn danh nghĩa bần nông, lại tụ tập một lũ du côn tương tự làm mưa làm gió trong trường.
Thầy cô và hiệu trưởng cũng chẳng có cách nào, đành mặc kệ họ, ai cũng sợ rước họa vào thân.
“Vậy em định tính thế nào?”
Giang Thịnh nhíu mày, có cơ hội học tập mà lại lãng phí như vậy, sau này e là sẽ hối hận mất thôi.
“Để em bàn bạc với anh cả xem sao, xem sau này có đến trường nữa không, hay là tính thế nào.”
Bầu không khí học tập như vậy Dịch Dương cũng không muốn đến lắm.
“Tốt nghiệp xong muốn làm gì?”
Giang Thịnh đỡ Dịch Dương bước qua một hố bùn lầy.
“Ưm, về đại đội thôi, công việc khó tìm lắm.”
Dịch Dương không muốn anh cả và mọi người phải bỏ ra một khoản tiền lớn để mua cho cậu một công việc.
“Muốn đi làm trên trấn không?”
Công việc đồng áng ở đại đội Dịch Dương cơ bản là không thích nghi nổi, Giang Thịnh có ký ức của nguyên chủ nên biết làm ruộng mệt mỏi đến nhường nào.
Rất nhiều ruộng ở đại đội sản xuất của họ cách sông rất xa, mỗi lần tưới nước đều phải gánh lên hoàn toàn bằng sức người, ngay cả những người đàn ông trưởng thành làm quen tay rồi mà gánh nước cả ngày về đến nhà vai cũng chịu không nổi, mỗi năm phải gánh hơn mười lần, đi đi lại lại trên sườn núi.
Đường đất vừa dốc vừa khó đi, người ta gánh một gánh nước đi trên đường mà người cứ chao đảo, như thể sắp ngã đến nơi vậy.
“Anh không được vào núi săn b-ắn đâu nhé, em có thể về làm một số việc nhẹ nhàng là được rồi.”
Dịch Dương chỉ sợ Giang Thịnh vì muốn mua công việc cho cậu mà vào núi kiếm mấy con thú lớn.
“Ừm.”
“Em nói thật đấy, không được đâu.”
Dịch Dương sợ Giang Thịnh trả lời cho qua chuyện, liền đi tới trước mặt chắn đường anh, ngước nhìn vào mắt Giang Thịnh, “Giang Thịnh, anh hứa với em đi.”
Dịch Dương nói từng chữ một, ánh mắt kiên định.
“Được, đã hứa với em thì sẽ không làm.”
Trịnh Lạc nợ anh một ân tình, có nói là có thể cho anh công việc, thực ra có thể hỏi thử xem sao.
“Vậy thì tốt.”
Nhuệ khí của Dịch Dương lập tức tan biến hết sạch, từ một chú mèo xù lông biến thành một chú mèo nhỏ hay thẹn thùng, “Thực ra sức khỏe em đã tốt hơn nhiều rồi, anh đừng có coi em như b.úp bê thủy tinh giống như anh cả và mọi người, việc đồng áng mệt thì em làm việc nhẹ, trẻ con còn làm được thì em có gì mà không làm được chứ.”
“Em cũng đâu có liều mạng mà làm đâu, em là người lớn rồi, em biết lượng sức mình mà, bị ốm sẽ khiến mọi người lo lắng, lại còn tốn nhiều tiền nữa.”
Đến lúc đó chút điểm công của cậu chắc còn phải bù thêm tiền thu-ốc men mất.
“Được, tôi biết rồi.”
Giang Thịnh xoa xoa tóc Dịch Dương, cố nhịn cười.
Lúc Dịch Dương nghiêm túc nói mình là người lớn, trông thực sự rất giống một đứa trẻ đang phát biểu trước mặt người lớn vậy.
Dịch Dương gạt tay Giang Thịnh ra, tỏ vẻ giận dỗi, đi thoăn thoắt bỏ xa Giang Thịnh để bày tỏ sự phẫn nộ của mình, mãi cho đến khi Giang Thịnh đưa Dịch Dương về đến nhà cậu vẫn chưa thèm đoái hoài gì đến anh.
Dịch Dương:
Đừng tưởng tôi không thấy anh đang muốn cười nhé!
Hừ!
Dịch Dương vốn định đi vào thật nhanh rồi đóng sập cửa lại, nhưng đóng cửa xong mới nhớ ra ba lô của mình vẫn còn đang ở trong tay Giang Thịnh, lại phải nghiêm mặt mở cửa lấy túi, rồi 'rầm' một cái đóng cửa lại lần nữa!