“Thế ạ?

Để em xem nào.”

Dịch Dương buông tay Giang Thịnh ra để xem vết thương của Dịch Đông, “Sờ thấy không chảy m-áu, chỉ là sưng lên một cục to tướng, lát nữa bảo thầy Yến xem rồi lấy ít thu-ốc về bôi.”

Giang Thịnh nhìn bàn tay trống rỗng của mình, trong mắt lóe lên một tia nuối tiếc.

Yến Hằng sau khi khám cho Dịch Đông xong liền kê ít thu-ốc tiêu sưng bảo ông bôi lên vết thương, buổi tối đi ngủ nhớ đừng đè vào, lúc này Trần Quế Hoa cũng đã đến, mặt mũi tối sầm lại, ánh mắt cứ như d.a.o găm cứ thế phóng thẳng vào người Dịch Đông.

Dịch Đông hận không thể có cái lỗ nào để chui xuống trốn đi cho rảnh, Trần Quế Hoa cũng nể tình đang ở bên ngoài, lại có cả Giang Thịnh ở đây nên cố nén cơn giận không phát hỏa, chứ nếu mà vào đến cửa nhà, Dịch Đông cảm thấy chắc bà sẽ xé xác ông ra mất!

“Thịnh à, vào trong uống hớp nước đi?

Tiện thể rửa cái mặt, cũng làm anh bị bẩn hết cả rồi.”

Trần Quế Hoa vừa nói vừa lườm Dịch Đông thêm cái nữa, Dịch Đông rụt cổ lại, trên mặt nở nụ cười nịnh nọt.

“Để anh đi múc nước!

Anh đi múc nước!”

Dịch Đông lanh chanh chạy vào bếp, một lát sau bưng ra một chậu nước, Dịch Dương đưa khăn mặt của mình cho Giang Thịnh.

“Làm phiền anh Cả rồi.”

Giang Thịnh nhận lấy chậu nước cảm ơn, rửa mặt xong rồi uống thêm ly nước đường rồi đi về, tuy nói là đã bắt được một tên trộm nhưng việc canh đêm vẫn phải tiếp tục, ai biết được có phải là đồng bọn đi cùng không.

“Anh phải cẩn thận một chút, có chuyện gì đừng có xông lên trước.”

Dịch Dương tiễn Giang Thịnh ra cửa, vô cùng lo lắng dặn dò, năm nay mấy đứa trộm hoa màu này hung hãn lắm, đứa nào đứa nấy cứ như không cần mạng nữa vậy.

“Ừ, về ngủ đi, mắt sắp không mở ra nổi rồi kìa.”

Giang Thịnh xoa xoa tóc Dịch Dương, Dịch Dương đã buồn ngủ lắm rồi, chỉ vì sợ anh Cả và Giang Thịnh xảy ra chuyện nên mới cố gắng gượng, nãy giờ không biết đã tự nhéo mình bao nhiêu cái rồi, chắc bắp đùi thâm tím hết cả rồi.

“Vâng.”

Dịch Dương buồn ngủ đến mức có chút chậm chạp, cọ cọ vào lòng bàn tay Giang Thịnh.

“Chốt cửa cho kỹ vào.”

Giang Thịnh khép cửa lại từ bên ngoài, nghe thấy tiếng Dịch Dương chốt cửa mới sải bước rời đi.

“Mèo nhỏ, mau vào đi ngủ thôi, tối mịt rồi, mai con sẽ mệt đấy.”

Trần Quế Hoa gọi Dịch Dương một tiếng, quay đầu nhìn thấy bộ mặt của Dịch Đông là cơn giận lại bùng lên.

“Về mà ngủ đi, cứ đi theo tôi làm cái gì, giường mọc trên người tôi chắc!”

Dịch Đông:

“............”

Ông có tội!

“Không rửa chân à?

Trên người sạch sẽ lắm nhỉ!

Tự mình không biết xót chăn chiếu thì cũng phải biết xót người giặt chăn chiếu chứ?

Sao nào, muốn làm tôi mệt ch-ết để tìm bà khác hả?”

Dịch Đông:

“............”

Tôi tội đáng muôn ch-ết!

“Còn muốn tôi hầu hạ ông chắc?

Chẳng phải giỏi giang lắm sao?

Còn đ-ánh nh-au với tên trộm cơ mà, ngay cả d.a.o của người ta cũng chẳng thèm sợ nữa, ông tưởng ông là nhân vật mình đồng da sắt gì chắc, gánh lương thực gánh không nổi hai trăm cân đâu nhé, nếu không có thằng Thịnh, tôi thấy hôm nay ông nằm thẳng cẳng khiêng vào nhà rồi.”

“Lời tôi nói cứ như gió thoảng bên tai đúng không, tai trái sang tai phải, tôi thấy ông không nghe lời tôi thì đừng có ngủ chung với tôi nữa.”

“Mọc tai ra mà không biết nghe lời thì tôi thấy cắt đi làm món tai heo trộn cho xong!”

“Còn đứng ngây ra đó làm cái gì!

Tiểu thư đài các nào mà còn phải để tôi mời mới chịu động đậy hả!”

Dịch Dương rón rén, rón rén, bộ dạng đầy vẻ gian xảo lẻn về phòng mình, nhẹ chân nhẹ tay chốt cửa đóng lại, rồi lại nhẹ chân nhẹ tay leo lên giường, sợ bản thân bị giận lây, đối với ánh mắt cầu cứu của anh Cả, Dịch Dương biểu thị muộn quá rồi, cậu buồn ngủ nhìn không rõ!

Trong lòng Dịch Đông cảm thấy lạnh lẽo vô cùng, không dám phản kháng, thở cũng không dám thở mạnh, càng không dám ngẩng đầu nhìn vợ mình.

Lúc đi ngủ Dịch Đông càng t.h.ả.m hơn, cứ hễ lại gần Trần Quế Hoa là bị ăn một đ-á, nhưng Trần Quế Hoa vẫn để lại cho ông một khoảng trống nhỏ xíu ở mép giường, cái kiểu mà nằm nghiêng, chỉ cần động đậy một cái là rơi xuống gầm giường ngay.

“Bà nó à, tôi...”

“Ai là bà nó của ông?

Lúc này mới nhớ ra tôi là vợ ông à!

Tôi mệt lắm rồi, đừng có nói chuyện với tôi, nhìn thấy ông là bực mình.”

“Ồ.”

Dịch Đông ủy khuất nằm xuống, một lát sau đã phát ra tiếng ngáy khò khò.

Trần Quế Hoa ngồi dậy, lườm cái gáy của Dịch Đông, hận không thể lườm cho nó thủng một lỗ mới thôi, rồi lại đưa tay sờ sờ sau gáy Dịch Đông mới nằm xuống đi ngủ.

Dịch Đông có cảm nhận được chút ít, nhưng mà buồn ngủ quá rồi!

Dịch Văn Tuyên sáng sớm thức dậy cảm thấy kỳ quái vô cùng, hóa ra không nghe thấy tiếng của Văn Thúy, cũng không thấy bóng dáng của chú Út đâu, trong sân ngoài tiếng gà gáy ra thì không còn âm thanh nào khác, Dịch Văn Tuyên gãi gãi cánh tay đi vào bếp.

“Mẹ ơi, có nước nóng không ạ, con rửa cái mặt...”

“Mẹ mẹ cái gì mà mẹ, nước nóng trong nồi tự mình không biết múc à, còn phải để người hầu hạ hả!”

Dịch Đông đen mặt lườm Dịch Văn Tuyên một cái, “Bao nhiêu tuổi đầu rồi mà còn dám sáng sớm ngủ dậy đã gọi mẹ!”

Dịch Văn Tuyên:

“...

Bố ơi, mẹ... mẹ con đâu ạ?”

Dịch Đông:

“............”

Mẹ mẹ mẹ mẹ, ông lù lù một đống ở đây, sao nào, không nói được câu nào chắc!

“Bố... có phải bố... trực đêm mệt quá rồi không?”

Dịch Văn Tuyên nhìn Dịch Đông hồi lâu rồi mới thốt ra được một câu như vậy.

“Đã bảo để con đi rồi, bố già rồi thì ở nhà mà nghỉ ngơi đi chứ, giờ thì mệt rồi đấy thấy chưa.”

Vừa múc nước vừa lẩm bẩm, vốn dĩ cậu muốn đi trực đêm, nhưng bố mẹ không cho đi, kết quả bây giờ bố cậu mệt đến mức sinh bệnh rồi thấy chưa.

“Nói nhiều thế mà vẫn thấy sung sức lắm, tôi thấy anh chắc là không đói đâu nhỉ?”

Trần Quế Hoa lạnh lùng liếc Dịch Văn Tuyên một cái, nhìn thấy hai bố con này là bực mình!

Dịch Văn Thúy vốn dĩ đã bước một chân ra ngoài liền thu lại, lẳng lặng đi về sân, nhìn thấy cái chổi Dịch Văn Thúy quyết định quét sân xong rồi mới đi rửa mặt!

Không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng Dịch Văn Thúy cảm thấy tốt nhất là mình đừng có vào đó, vào chắc chắn sẽ bị mắng, giống như anh nhỏ vậy.

“Hô, mau đi xem đi, Giang Thịnh bắt được một lũ trộm, trói lại như trói lợn vậy.”

“Sao không nghe thấy tiếng gì nhỉ?”

“Hừ, mấy cái thằng trộm trời đ-ánh đó, bị Giang Thịnh đ-ánh cho bố mẹ nhận không ra luôn, muốn kêu thì cũng phải để mấy thằng trộm đó kêu chứ.”

“Chậc, tôi thấy mấy thằng trộm đó cũng hơi tội nghiệp đấy...”

“Nó đến trộm lương thực thì đ-ánh ch-ết cũng không tội nghiệp!”

“Đúng thế, anh muốn bị đói à!”