1.
"Gọi quản lý của các người ra đây!" Mẹ của Tuấn Tuấn đập tay lên quầy, quát lớn vào mặt nhân viên lễ tân: "Nó mới chỉ là đứa trẻ 4 tuổi, dựa vào cái gì mà không cho vào!?"
"Thưa quý khách, theo quy định của công ty, dẫu là bé trai cũng không được phép vào khu tắm rửa nữ ạ." Tiểu Tô gượng cười, vừa nói vừa cúi đầu.
"Mau gọi quản lý ra đây cho tôi! Bằng không bây giờ tôi sẽ đ.á.n.h giá kém trung tâm tắm rửa các người!" Thấy Tiểu Tô đứng im, tiếng hét của chị Lưu càng thêm ch.ói tai: “Chồng tôi là khách quen ở đây đấy!"
Tôi đứng ở cuối hàng người, dư vị bữa trưa cách đó không lâu vẫn còn đọng lại, vừa vặn đứng hóng chuyện phía trước với vẻ đầy hứng thú.
Là một người tới từ phương xa, từ trước đến nay tôi vẫn luôn vô cùng tò mò về các trung tâm tắm rửa ở tỉnh D. Nhân dịp đến đây du lịch, một người bạn ở địa phương đã nhiệt liệt giới thiệu trung tâm này, bảo rằng dịch vụ ở đây cực kỳ trọn gói, có cả buffet, lại còn có thể ở lỳ bên trong suốt cả ngày.
Cô ấy nói không hề sai, quả thực trọn gói thật, mới đến đã có dưa để hóng rồi đây này?
Thằng bé cứ nhảy cẫng lên bên cạnh mẹ, chẳng hề bận tâm đến cơn giận dữ của người mẹ, cứ như tiếng thét ch.ói tai của mẹ nó chỉ là âm thanh nền để nó chơi nhảy cóc vậy, b.í.m tóc nhỏ đằng sau gáy cứ lắc lư theo từng chuyển động của nó.
Tiểu Tô vẫn đang kiên nhẫn khuyên giải: "Nếu bố có ở đây, trẻ con đi cùng bố vào khu tắm rửa nam thì không thành vấn đề, bên em sẽ sắp xếp nhân viên nam giúp bé tắm rửa, chị thấy vậy được không ạ?"
"Không được! Hôm nay con tôi nhất định phải đi theo tôi! Ai nói cũng vô ích!" Mẹ của Tuấn Tuấn đột nhiên nâng cao tông giọng.
Một cô gái trẻ đang xếp hàng ở đó không nhịn được lên tiếng: "Khu tắm rửa phân rõ nam nữ, cho dù là bé trai đi nữa cũng đâu thể vào khu nữ chứ!"
Chị Lưu quay phắt đầu lại, tuôn một tràng vào mặt đối phương: "Liên quan gì đến cô hả? Cô biết cái quái gì chứ? Hả? Tôi có nói chuyện với cô à?"
Chà chà! Tôi thầm huýt sáo trong lòng.
Không khí căng như dây đàn chỉ dịu bớt khi gã quản lý hớt hải chạy đến.
Gã quản lý vừa đến nơi liền mắng mỏ Tiểu Tô một trận: "Tiểu Tô này, quy định là c.h.ế.t nhưng người là sống chứ! Trẻ con còn nhỏ, không theo mẹ thì theo ai?"
"Nhưng mà..."
Gã quản lý phớt lờ sự phản bác yếu ớt của Tiểu Tô: "Đưa vòng tay đây!"
"Dạ" một tiếng, Tiểu Tô bĩu môi, bất đắc dĩ lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc vòng tay tắm rửa.
Gã quản lý giật phắt lấy vòng tay, đưa cho chị Lưu, mặt mày nịnh nọt: "Chị Lưu, mời chị vào cho!"
Chị Lưu cầm lấy vòng tay, "hừ" lạnh một tiếng, gọi đứa con trai đang mải chơi cách đó không khôn lại: "Tuấn Tuấn, đi thôi!"
Theo tiếng hô vang dội "Một khách nữ" của gã quản lý, người mẹ dắt theo con trai bước vào khu tắm rửa nữ.
Thấy tình cảnh này, cô gái trẻ sa sầm mặt quay đầu bỏ đi, cúi đầu nắm c.h.ặ.t điện thoại gõ phím liên hồi, chắc là đang nhắn tin cạn lời với bạn bè đây.
Tôi thong thả bước tới quầy lễ tân, mặt cười tươi roi rói, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại giữa Tiểu Tô và gã quản lý.
Tiểu Tô vốn đang đăm đăm nhìn theo bóng lưng của cặp mẹ con kia, liếc thấy bóng dáng tôi lập tức quay đầu mỉm cười: "Xin chào, chị đi một người ạ?"
"Đúng vậy, tuổi tôi cũng đâu có lớn, có thể sang khu tắm rửa nam được không nhỉ?" Tôi nhìn chằm chằm gã quản lý, không nhịn được mà bóng gió mỉa mai.
Gã quản lý bị câu hỏi của tôi làm cho chấn động một phen, lau mồ hôi hột không có thật trên trán: "Ấy chà, cô cũng thấy rồi đấy, đứa nhỏ bằng chừng ấy biết cái gì cơ chứ? Cô đừng để bụng nhé!"
"Ai bảo tôi để bụng cơ chứ?" Tôi tiếp tục mỉm cười đáp lời, "Lấy cho tôi một tủ đồ tầng trên nhé?"
Hehe, hóng dưa mà, đương nhiên phải hóng trực tiếp tại hiện trường rồi chứ lị!
2.
"Một khách nữ! Lấy tủ tầng trên!"
Đi qua quầy lễ tân, vén tấm rèm có thêu chữ "Nữ", đi qua một lối đi uốn khúc dài dằng dặc chính là phòng thay đồ.
Dọc đường đi, sàn gỗ cứ phát ra tiếng cót két, thế nên khi đến gần phòng thay đồ, tôi cố tình bước nhẹ chân hơn, ghểnh tai lắng nghe.
Càng đến gần đích đến, động tĩnh càng rõ ràng, tiếng động cũng càng lúc càng lớn, cặp mẹ con đó quả nhiên đang cãi nhau với người ta ở đây.
"Thằng bé không có bố à? Mang vào phòng thay đồ nữ làm gì?"
"Còn trẻ mà cái miệng thối tha thế hả? Trẻ con thì biết cái gì? Nó nhìn tôi chứ có nhìn cô đâu!"
"Bà!"
"Thôi nào cục cưng, mẹ con mình đi, đừng chấp nhặt với cô ta!"
Tôi đang nghe đến đoạn cao trào thì trên đầu bỗng vang lên một đoạn nhạc thiếu nhi không hợp thời.
Theo tiếng chạy thình thịch, một bóng người nhỏ xíu lao vụt ra từ phòng thay đồ, suýt chút nữa thì tông trúng mặt tôi.
Tôi né người sang một bên, trân tráo nhìn kỹ lại, hóa ra chính là thằng nhóc đó.
Lúc này trên người nó trần truồng không mảnh vải che thân, trông chẳng khác gì một con khỉ trụi lông, hay một con Kappa mọc tóc, nhìn kỹ lại thì đằng sau gáy còn buộc một chỏm tóc trông như đuôi rùa.