Tôi nhận ra cô ta, chính là người mẹ của đứa bé gặp ở cửa lúc nãy.
Có người bưng đĩa hoa quả đi ngang qua người mẹ đó, bị cô ta chộp lấy vạt khăn tắm, lớn tiếng chất vấn: "Cô! Chính là cô! Cô giấu con tôi đi đâu rồi hả?"
Người phụ nữ bị tóm vạt áo đứng không vững, hoa quả văng tung tóe xuống đất: "Bà bị thần kinh à? Buông tôi ra! Liên quan gì đến tôi chứ?"
"Sao lại không liên quan đến cô? Nếu không phải cô mắng Tuấn Tuấn thì nó có chạy mất dạng ngay dưới mắt tôi không hả!?"
Người phụ nữ giật phăng vạt áo của mình lại, tiện tay tát bốp một cái: "Con của cô à! Cô cũng biết con cô là con trai đấy à! Không những xông vào khu tắm rửa nữ, mà còn táy máy tay chân với con gái tôi nữa! Con gái tôi mới bao nhiêu tuổi chứ? Cô không quản được con trai cô thì có khối kẻ giúp cô quản đấy!"
"Cô trả con cho tôi! Trả con cho tôi!" Mẹ của Tuấn Tuấn càng gào khóc t.h.ả.m thiết hơn, nhào vào giằng co đ.á.n.h nhau với người phụ nữ đó.
Một bé gái chừng năm sáu tuổi mặc váy bơi nơm nớp lo sợ chạy tới, không dám lại gần, chỉ biết đứng một bên khóc ré lên. Hiện trường lập tức rơi vào cảnh hỗn loạn.
Tôi nhét một miếng dưa hấu vào miệng.
Chà, thật không ngờ, ở cái nơi mà ai nấy đều chỉ quấn một tấm vải thế này, một đứa bé trai cứ thế mất tích.
4.
Lúc đám đông hiếu kỳ lôi hai người ra thì cả hai đều đã đầu bù tóc rối.
Người phụ nữ kéo khăn tắm đứng dậy, ôm lấy đứa con gái nhỏ, mặt đầy vẻ tức giận; ngược lại, mẹ của Tuấn Tuấn thì giống như một quả bóng xì hơi, tóc tai bù xù ngã phịch xuống đất.
Tôi thầm suy tính, trung tâm tắm rửa lớn như thế này, khéo là thằng bé đang trốn tìm với mẹ nó ở xó xỉnh nào đó thôi chăng?
Sao lại có thể khẳng định chắc nịch là đứa trẻ mất tích rồi cơ chứ?
Hơn nữa cho dù đứa trẻ có mất tích thật đi nữa, người ở đây đông như quân Nguyên, muốn tìm ra thủ phạm thì chẳng khác nào mò kim đáy bể.....
"Xác định là đứa trẻ mất tích rồi sao? Không phải chạy đi đâu chơi rồi chứ?" Có người kịp thời đưa ra thắc mắc hộ tôi.
Tôi nhìn mẹ của Tuấn Tuấn, lại nhét một miếng dưa hấu vào miệng.
"Không có đâu, không có đâu..." Cô ta cứ lắc đầu liên hồi như cỗ máy hỏng: "Tuấn Tuấn nó bám tôi lắm... Ở những nơi không có người nhà, nó tuyệt đối sẽ không đi đâu cả."
"Nhưng vừa nãy cũng chính là cô bảo đứa trẻ tự chạy đi còn gì?"
"Đúng thế, chính vì con mụ này mắng con nhà tôi! Tuấn Tuấn mới chạy đi đấy!"
"Vừa nãy tôi còn muốn phản bác cô rồi đấy, tôi vốn chẳng hề mắng đứa nhỏ nhà cô."
Người phụ nữ ôm con gái mình lên, nói: "Trẻ con đều là động vật nhỏ, nếu cô không dạy nó đạo lý làm người, sau này ra xã hội nó trụ vững thế nào? Nếu cô muốn nói, con nhà cô, người ngoài không được phép nói nửa câu. Vậy được, tôi nói cô, đồ làm người lớn này! Cô để mặc cho con trai táy máy tay chân, có ý gì hả?"
"Có ý gì? Tôi mới phải hỏi cô có ý gì đấy! Bây giờ con tôi không tìm thấy nữa, cô nói mấy lời gió mát mẻ ở đây, ra vẻ bề trên cái gì chứ? Sao số tôi khổ thế này cơ chứ! Người ở đây toàn bắt! nạt! người! ta! thôi!" Mẹ của Tuấn Tuấn ngồi bệt dưới đất khua tay múa chân, giậm chân giậm cõi, trông chẳng giống mẹ của một đứa trẻ chút nào, mà ngược lại giống hệt một đứa trẻ to xác.
Đám đông im phăng phắc, còn tôi không nhịn được phì cười một tiếng.
"Cô cười gì thế?" Mẹ của đứa bé ném cho tôi một ánh d.a.o găm, trừng mắt nhìn chằm chằm tôi.
"Tôi thích ăn đồ ngọt."
"Cái gì?"
"Cũng thích phá án. Thế nên không bằng kể cho tôi nghe tình hình lúc đứa bé nhà cô đi lạc xem nào?" Tôi cười tủm tỉm.
5.
"Tôi dẫn Tuấn Tuấn đến công viên nước để nó có thể chơi cùng mấy đứa trẻ khác. Tuấn Tuấn thích nước nên tôi để nó đi chơi, còn tôi đứng bên hồ canh chừng nó."
"Rồi sao nữa?"
"Rồi tôi nghe thấy người đàn bà này mắng con tôi! Tuấn Tuấn không chịu được tiếng người khác quát tháo, nên chuồn mất tăm, tôi đuổi theo không kịp!"
"Tôi nói lại lần nữa, tôi không hề mắng đứa trẻ nhà cô." Mẹ của cô bé thở dài, giải thích với tôi: "Thằng bé nhà cô chọc ghẹo lật váy bơi của con tôi trong hồ, lại còn véo con tôi nữa, con bé khóc thét lên. Tôi nhất thời tức quá mới mắng vài câu."
"Trẻ con thì biết cái gì chứ!? Tuấn Tuấn là muốn làm bạn với nó!"
Mẹ của cô bé liếc xéo: "Làm bạn? Một cậu bé trần truồng không mảnh vải che thân, vào nhà tắm nữ tìm bé gái làm bạn? Bình thường chắc?"
Thấy hai người sắp cãi nhau to, tôi lập tức ngắt lời chen vào: "Lúc đó khoảng mấy giờ? Có ai biết không?"