Giang Sâm bị tấm biển quảng cáo bên đường rơi trúng, dẫn đến mất trí nhớ.
Lúc đó tôi đang ở trong cửa hàng thử váy cưới.
Tay tôi run lên, chiếc khăn voan trị giá hai vạn tệ lập tức bị hỏng.
Bình tĩnh lại, tôi bắt đầu hỏi kỹ từng chi tiết.
Trong điện thoại, trợ lý Lưu ấp úng nói:
"Chị Dư, chị mau đến đây đi, tình hình của tổng giám đốc Giang có hơi phức tạp..."
Bởi vì thái độ của anh ta.
Tôi đã tưởng tượng đủ kiểu dáng vẻ của Giang Sâm, từ mất tay mất chân cho đến những tình huống tồi tệ nhất.
Cuối cùng, tôi nghiến răng.
Ba năm tình cảm không dễ dàng gì.
Cho dù Giang Sâm thật sự trở thành người thực vật, tôi vẫn sẽ gả cho anh.
Đợi đến khi tôi đến bệnh viện.
Tôi mới hiểu vì sao trợ lý Lưu lại ấp úng, không nói rõ.
Chuyện Giang Sâm mất trí nhớ có chút đặc biệt.
Khối m.á.u tụ ở sau đầu khiến ký ức của anh bị xáo trộn.
Anh chỉ duy nhất quên mất tôi, quên mất ba năm giữa tôi và anh.
Còn nguyên nhân khiến anh bị tấm biển quảng cáo đập trúng...
Lại có liên quan đến Thẩm Y Y.
Lúc này, cô ta đang ngồi trước phòng bệnh của Giang Sâm, khóc đến mức khiến người ta thương xót.
"A Sâm, anh ngốc quá, vì cứu em mà lại bị thương..."
Tôi cẩn thận đ.á.n.h giá người trước mặt.
Mái tóc dài mềm mại, vẻ ngoài trong sáng đáng yêu, đúng kiểu gương mặt của mối tình đầu.
Nghe nói cô ta là bạn gái mối tình đầu của Giang Sâm.
Bọn họ từng yêu nhau bảy năm, từ thời cấp ba cho đến đại học.
Sau đó Thẩm Y Y ra nước ngoài, bọn họ cũng chia tay.
Năm thứ hai sau đó, tôi và Giang Sâm quen nhau qua xem mắt.
Hai người vừa mắt nhau, hai bên gia đình cũng đã gặp mặt, ngày cưới được định vào tháng sau.
Trước đó, Giang Sâm chưa từng nhắc đến việc mình từng có một mối tình đầu như vậy.
Mãi đến một lần tụ họp, bạn của anh vô tình lỡ miệng.
"Dư Du, vẫn là cô có phúc, người trước trồng cây, người sau được hưởng bóng mát."
Trong lời kể của cô ấy, Giang Sâm ngày trước hoàn toàn khác.
Anh là một chàng trai ngốc nghếch, sẽ vì bạn gái làm nũng mà chạy ba con phố chỉ để mua kem, còn xấu hổ đến đỏ mặt.
Còn hiện tại...
Vì cái miệng chuyên trị những cô gái trà xanh kia.
Anh không biết đã khiến bao nhiêu cô gái có ý với mình phải tổn thương.
Cho nên ngày Giang Sâm đưa tôi về nhà.
Bố mẹ chồng đều cảm động đến rơi nước mắt.
"Tiểu Du, nhà họ Giang có con đúng là tổ tiên phù hộ!"
Sau đó, tôi không nhịn được lén hỏi Giang Sâm về chuyện của Thẩm Y Y.
Giang Sâm lập tức nhăn mặt, lắc đầu nguầy nguậy.
"Tuổi trẻ không hiểu lòng dạ trà xanh sâu thế nào, vợ à, đừng nhắc đến đoạn lịch sử đen tối đó nữa được không?"
Miệng thì ghét bỏ.
Nhưng anh vẫn thành thật kể lại, năm đó Thẩm Y Y đã ngoại tình, khiến anh bị cắm sừng.
Sau đó còn quay sang mắng cho người bạn nhiều chuyện kia một trận.
Ba năm yêu nhau, Giang Sâm vẫn luôn là người tỉnh táo nhất.
Thậm chí tôi còn chưa cần lên tiếng.
Những cô gái vây quanh anh đã bị anh làm cho tức giận bỏ đi hết.
Nhưng bây giờ tôi không còn chắc chắn nữa.
Thậm chí trong lòng còn có chút căng thẳng và bất an.
Trong phòng bệnh.
Giang Sâm đang che lấy vết thương trên đầu, ánh mắt nặng nề nhìn chằm chằm Thẩm Y Y.
Người kia bị nhìn đến mức xấu hổ, mặt đỏ bừng.
Trong lòng tôi lộp bộp một tiếng.
Xong rồi.
Ánh mắt chăm chú như vậy, chắc chắn là tình sâu không đổi rồi!
Theo đúng mô típ của mấy bộ truyện.
Có phải tôi nên biết điều mà rút lui, sau đó mở màn cho màn ngược luyến hối hận hay không?
Tôi còn chưa chuẩn bị tâm lý xong.
Giang Sâm đã như sắp ra trận.
Anh lạnh mặt, vừa mở miệng đã phun ra câu c.h.ử.i quen thuộc:
"Tôi mất trí nhớ chứ không mất não, đồ ngốc tránh xa tôi ra, cảm ơn."
Một câu trực tiếp khiến Thẩm Y Y nghẹn họng.
"Giang Sâm... Tôi yêu anh như vậy, còn vì anh mà đặc biệt về nước!"
Giang Sâm "ồ" một tiếng, vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn.
"Nói đơn giản thôi, cách nói dối cũng đơn giản một chút đi."
"Bị ông chủ già 80 tuổi đuổi ra khỏi nhà, tranh vị trí thất bại... Chuyện đó khó nói đến vậy sao?"
"Đáng tiếc là cô tính sai chỗ rồi."
"Tôi không có hứng làm hiệp sĩ nhận lại đồ thừa, cũng không có sở thích đội mũ xanh."
"Cút cút cút!"
...
Hốc mắt Thẩm Y Y lập tức đỏ lên.
"A Sâm, anh hiểu lầm rồi, em..."
Cô ta đỏ mắt, bày ra vẻ tủi thân vì bị hiểu lầm.
Bước chân loạng choạng chạy ra ngoài cửa, đúng chuẩn một đóa hoa trắng yếu đuối đáng thương.
"Đứng lại!"
Giang Sâm cau mày gọi người lại, nghiến răng nói:
"Tôi cho cô đi à?"
"Tôi biết ngay mà, A Sâm, trong lòng anh vẫn còn có em..."
Ánh mắt Thẩm Y Y lập tức sáng lên.
Đôi mắt long lanh mang theo vẻ cảm động và mong chờ, trông vô cùng yếu đuối đáng thương.
Đáng tiếc, tất cả đều bị ném cho người mù xem.
Giang Sâm căn bản không thèm để ý đến cô ta.
Anh quay sang nhìn tôi, ánh mắt không hề d.a.o động.
"Đúng, chính là cô... chị hộ lý ở cửa kia."
"Cô ta khiến tôi bị thương, giúp tôi báo cảnh sát, cảm ơn."
Hộ lý... chị?
Tôi cúi đầu.
Nhìn bộ đồ mình đang mặc vì vội vàng chạy đến thăm anh, chỉ là áo thun trắng và quần dài tiện tay thay vào.
Vốn dĩ tôi còn rất hài lòng với biểu hiện của anh.
Bây giờ chỉ muốn nghiến răng.
Rất tốt.
Giang Sâm, anh mất vợ rồi.